TRẦN
XUÂN AN
m ù
a
h è
b
ê n
s
ô n g
(nỗi đau hậu chiến)
tiểu thuyết
nnhà
xuất bản
1997 & 2003
CHƯƠNG X
1
Một vài lần, Hiền Lương đă mượn chiếc xe
đạp của Bông Bưởi đi quanh làng, để có cái nh́n bao quát hơn về quê nội
của cô.
Sáng nay, cô ngồi ở vệ cỏ nghĩa trang liệt
sĩ xă, nơi mà Hành hôm nọ đă đưa Hiền Lương tới thăm. Lần đó, cô đă thắp
một nén hương lớn cắm vào lư hương chung khá lớn trước đài Tổ quốc ghi
công, hai nén hương khác trước bia mộ của o Ngoan, chú Học. Lúc này, sau
phút mặc niệm, Hiền Lương mải mê suy tư, mải mê đưa những nhát cọ mềm mại
trên khung vải. Hiền Lương đă nghe Hành lẫn thím Cận nói, nấm mộ bà nội
thứ hai của Hành hiện ở Côn Đảo, nơi đôi lần ông Hiền ra thăm. Do đó, Hiền
Lương đang vẽ một bức tranh có bối cảnh là nghĩa trang liệt sĩ này, với
nghĩa trang Trường Sơn và nghĩa trang Hàng Dương - hai nghĩa trang lớn, cô
chỉ thấy qua ảnh.
Bầy trẻ, đang mùa hè, nghỉ học, chăn trâu
giúp cha mẹ, xúm quanh xem Hiền Lương vẽ, xem cả cô gái thị xă Thủ Dầu Một
này nữa! Tiếng gió từ luồng nam sớm lay lay hàng hàng dương liễu, bạch đàn,
vi vu và khôn nguôi.
Vải đă được căng trên khung gỗ nhờ chú Cận
đóng cho. Hiền Lương vẽ ở tiền cảnh những chiếc máy kéo, những người trẻ
tuổi tại các trạm giống cây con, những ḍng mương máng tưới tiêu thủy lợi,
và ḷ gạch hợp tác xă... Đấy là những nơi cô đă từng đạp xe ngắm nghía,
quan sát, ghi vài nét vào sổ tay. Với các chi tiết được xem là biểu trưng
nhất, Hiền Lương phối trí trong một bố cục cô thấy là có thể nổi bật đồng
thời hàm ẩn ấn tượng tổng thể của cô, niềm bồi hồi xao xuyến của trái tim
cô trước quê nội - quê nội mà chú Nông, ba của cô, và cả cô nữa, như những
đứa con, đứa cháu đă trót đi lạc, đă t́m về, rồi sẽ lại ra đi. Cũng chẳng
c̣n mấy ngày nữa, Hiền Lương cùng mẹ sẽ lên tàu lửa vào lại B́nh Dương rồi.
Với các kí họa, Hiền Lương có thể thực hiện
tranh sơn dầu, ngay tại nhà chú Cận hoặc khi vào tận nhà ở B́nh Dương. Lúc
ấy, cảm xúc có thể sâu lắng hơn. Nhưng, vác một bó giá gỗ tháo rời, một bó
cọ lớn nhỏ, các ống màu, bảng màu nham nhở, lem luốc ra đây, dưới bóng
nắng rười rượi được lọc qua lá cành dương liễu, bạch đàn ken nhau thế này,
Hiền Lương hi vọng nét cọ có chất cảm xúc tươi nguyên hơn. Những h́nh
tượng đă hư cấu lại, dẫu như thế, cũng roi rói cảm giác của đôi mắt.
Giữa những lúc ngừng tay, ngay cả trong lúc
dịu dàng hoặc mạnh mẽ đưa những nhát cọ, chừng như Hiền Lương bị chia trí,
cô lại chợt nhớ các ư tưởng về Mở cửa và Đổi mới mà ba cô cũng như chú Tập
suy nghĩ. Ờ nhỉ, giá như những “lẽ ra” của chú Tập là hiện thực hôm nay.
Cái cần thiết là giải phóng sức sản xuất trong nước, cũng như khả năng
sáng tạo trên mọi lănh vực của con người... Thật ḷng, cũng như mọi người,
cô sợ “con đỉa tư sản hai ṿi”... Rồi Hiền Lương lại để trí tưởng lan man
đến những điều Hành nói, rằng làng nội từ những năm sáu mươi đă trở thành
vành đai trắng, lau và tranh ngút ngàn, rằng chiến tranh đă vô sản hóa dân
làng, chẳng c̣n ai trung nông, tất cả đều là bần nông... Có lẽ, thành quả
lớn nhất, rơ rệt nhất của cách mạng là vấn đề ruộng đất... Các cuộc đấu tố
oan những trung nông bị quy nhầm là địa chủ cuối những năm bốn mươi, đầu
những năm năm mươi đă ch́m vào quá khứ. Sau Ngày Thống nhất, vấn đề ấy
không c̣n, chỉ có những đợt “đánh tư sản” ở Sài G̣n. Nghe đâu, các ông lí,
ông cửu, ông bát với chức danh phẩm hàm tồn tại trên cửa miệng mọi người
do thói quen, dưới chế độ ngụy, sau Ngày Thống nhất ấy, đă biết thân biết
phận lặng lẽ tự nguyện hiến đất. Đôi người có con cháu đi tập kết ra Bắc
vẫn lặng lẽ tự sát ngay những ngày mới giải phóng Miền Nam. Nhưng đấy là ở
các làng khác, các huyện khác. Làng nội cô, tất cả đă là bạch đinh trước
hàng rào điện tử của Mỹ lâu rồi - bạch đinh hóa bởi vành đai trắng! Cuộc
cải cách ruộng đất, hợp tác hóa nông thôn ở làng này diễn ra êm thắm nhất
trên cả nước! Có lẽ thế. Mặc dù có những đau thương quá khứ, như vết
thương trong tim ông giáo Hiền, nhưng mọi người vẫn thừa nhận chủ trương
người cày có ruộng, xoá bỏ tư hữu về ruộng đất là đúng... Người nhiều thêm
măi, đất muôn đời vẫn nguyên kích thước!... Nóng vội nâng cấp về quy mô
hợp tác xă là sai, là h́nh thức chủ nghĩa và thành tích chủ nghĩa. Trong
nông nghiệp hiện nay cũng có sự thụt lùi về quan hệ sản xuất : phải lùi
lại “khoán sản phẩm đến người lao động và nhóm lao động”, lùi đến “khoán
10”, lùi từ tập thể lùi về cá thể, lùi từ công hữu lùi về tư hữu, nhưng
không phải tư hữu vĩnh viễn, đời nọ đến đời kia, mà tư hữu có thời hạn
trên cơ sở công hữu. Ôi, tư hữu, cho dù là có thời hạn, nhưng là thời hạn
dài, người nông dân mới thâm canh, mới đầu tư phân bón, nghĩa là hết ḿnh
với đất ruộng và hạt thóc, hạt gạo. Từ đó, ruộng thục hơn, thóc bội thu
hơn, gạo mẩy trắng hơn. Thụt lùi, lại thành công với hiệu quả năng suất
lớn. Thành công trong quan hệ hợp tác xă là thủy lợi hóa, sinh học hóa, cả
điện khí hóa, cơ giới hóa... Cái để đo thành công ấy là hiệu quả về năng
suất, và ḷng người...
Hiền Lương khát khao vẽ những chiếc máy cày
tay, máy cày lớn màu đỏ tươi loang lổ bùn ruộng, thóc chín màu vàng rực,
vạt ruộng xanh non, xanh ngắt...
Không phải tả chân, Hiền Lương vẽ toàn cảnh
quê nội với các ấn tượng thị giác, với một bố cục xen lẫn các ấn tượng đă
thành h́nh tượng. Dưới nét cọ của Hiền Lương là một bức tranh cỡ khá lớn
và rộng, rất hiện thực.
Một chú bé đánh xe ḅ đi ngang qua, dừng
lại, chạy vào nhập với lũ trẻ để ngắm cô gái B́nh Dương lạ lẫm, xinh đẹp
đang vẽ tranh. Cô gái B́nh Dương trong một tháng hơn rồi về bên ḍng sông
Bến Hải này, nơi mà cô ngỡ là quê nội đích thực của cô! Chúng x́ xầm, bảo
với nhau, rằng cô con gái út chú Nông anh chú Cận đang vẽ không giống ảnh
chụp trên báo, trên lịch, nhưng trông rất đẹp. Lũ trẻ chỉ mang máng hiểu.
Làm sao chúng hiểu hết họa tiết nọ, h́nh tượng kia, sắp đặt không theo
phối cảnh hiện thực trong tổng thể bức tranh này, tạo ra những nghĩa ǵ.
Hiền Lương phải giải thích một hồi lâu như b́nh giảng một bài thơ có cấu
trúc tầng tầng lớp lớp về một bức tranh có tứ hàm súc... Lũ trẻ lắc đầu,
bảo chỉ thấy đẹp, cảm giác về niềm đau thương xương máu, hào hùng chiến
công, và cảm giác về sự rạng rỡ, tươi tắn, đầy hứa hẹn, nhưng lúng túng
chẳng biết nói thế nào về những cảm giác ấy, khiến cô nghĩ ngợi.
Tháo ốc, cột các thanh gỗ lại từng bó, khệ
nệ vác lên vai, tay cầm túi xách đựng màu và cọ, cả dao vẽ nữa, tay mang
tranh lè kè, Hiền Lương xin chú bé đánh xe ḅ cho đi nhờ về nhà...
Chiếc xe lọc cọc trên đường làng trong bóng
nắng mùa hè, bóng cây dương liễu, bạch đàn dọc đường thôn.
Trên xe ḅ, Hiền Lương nghiệm lại cảm giác
của các chú bé học sinh cấp một, cấp hai đang nghỉ hè, chăn ḅ thay cha
mẹ, trước bức tranh chưa hoàn chỉnh của cô. Cô thầm mừng chúng cảm giác
đúng. Cô đâm ra sợ sự phản trắc của h́nh tượng nghệ thuật đối với ư đồ
sáng tạo của chính cô, như ông giáo Hiền và Hành đă nói hôm kia. Là cô gái
đang phấn đấu trong lao động sáng tạo, để trở thành họa sĩ tài năng, cô
không thể không say mê, hết ḷng tin vào sức mạnh của h́nh tượng hội họa,
và h́nh tượng nghệ thuật nói chung. Sức mạnh ấy không có ǵ sánh bằng. Sự
khô khốc của các khái niệm trừu tượng, các thuật ngữ lí luận đơn nghĩa,
cực ḱ minh xác, mặc dù tương đối thế thôi, tất nhiên có sức mạnh của nó,
vẫn bị xuyên tạc, diễn dịch từ sự cắt xén thô bạo kiểu sa-đích (sadisme),
nữa là thế giới h́nh tượng tươi nguyên, lắng trầm sự sống của nghệ thuật.
Cô nghĩ, chắc phải lưu tâm hơn nhan đề của bức tranh này, và mọi bức tranh
khác, thậm chí như các họa sĩ ngày xưa, đề thơ trong tranh, hoặc ghi những
ḍng chữ cần thiết có tác dụng b́nh chú, gợi mở cho sự thưởng ngoạn đúng
hướng, để tác giả cùng thị giả gặp nhau trong tâm cảm và chiều sâu trí
tuệ. Tranh của cả một đời cô miệt mài, cực khổ, nhọc nhằn vẽ, có nghĩa ǵ,
tác dụng ǵ, khi bao người nông dân chân lấm tay bùn lẫn các chú bé chăn
trâu nghèo đói kia lắc đầu, chỉ thấy đèm đẹp... Hiền Lương đồng thời cũng
muốn tranh của ḿnh không thể không khiến các họa sĩ nổi tiếng nhất nước,
nhất thế giới, cho dù thuộc trường phái, khuynh hướng nghệ thuật nào, và
thuộc bất ḱ dân tộc nào, cũng phải sững sờ chiêm ngưỡng, thán phục. Hai
mươi hai tuổi, cô có quyền hi vọng, hơn nữa, nuôi dưỡng, nung nấu cao
vọng, cũng đôi khi, có thể hơi ngông thầm kín trong ḷng chứ!
Hiền Lương chợt nhớ lại những bài báo, các
tập hồi kí của các văn nghệ sĩ trước Cách mạng Tháng tám và sau cuộc cách
mạng ấy. Họ đă lột xác, đă đổi đời. Họ từ bỏ các khuynh hướng nghệ thuật
đă trót nửa đời hay một phần đời đeo đuổi, vốn xa rời quần chúng, xa rời
cuộc sống của dân tộc dưới ách thực dân, phong kiến, để đến với cách mạng,
với nhân dân, mặc dù có thể họ hơi “tả” khuynh ấu trĩ , từ cực này chuyển
qua cực khác hơi cực đoan, nhưng tấm ḷng họ chân thành. Rơ ràng, từ ấy,
nghệ thuật họ có tác dụng thiết thực nhưng có lẽ hơi thô sơ, máy móc. Ông
Hiệu Điên chủ quan, nhưng đúng là câu tục ngữ lâu đời vẫn đúng và măi
đúng: “sông có khúc, người có lúc”. Bây giờ, đă hai mươi hai năm ḥa b́nh
(có vài năm chiến tranh biên giới, hơn mười năm đánh tràn theo gót Khơ-me
Đỏ), đă chuyển sang Đổi mới... Nghệ thuật những năm gần đây lại có những
khuynh hướng suy đồi! Tự do sáng tạo là khát vọng, nhưng không thể tự do
suy đồi, truyền bá suy đồi. Ồ, nói chi đến nghệ thuật dâm ô, vọng
ngoại!... Người nghệ sĩ có thể trải nghiệm mọi cảnh suy đồi, thậm chí cả
trụy lạc, nhưng họ có thể nào có quyền truyền bá sự suy đồi, trụy lạc ấy,
và níu mọi người xuống sự suy đồi, trụy lạc ngập ngụa! Một khi, nhỡ đă
nghiện sự đồi trụy, liệu nghệ sĩ có c̣n giữ được tính lành mạnh cho tác
phẩm? Cô chua xót...
Bỗng Hiền Lương muốn hét lên khi thấy cổ
chân ḿnh ṛng ṛng máu chảy. Trên tấm ván xe ḅ, một con đỉa hút căng
tṛn máu vừa nhả ra, rơi xuống. Chiếc xe này mới chở phân hóa học ra
ruộng, ai bắt đỉa bỏ vào xe phơi nắng. Và đỉa ḅ lên cổ chân cô tự hồi
năy! Chỗ đỉa hút máu, máu vẫn chảy không cầm lại được. Hiền Lương sợ hăi,
mặt tái ngắt. Chiếc xe ḅ vẫn lọc cọc lăn bánh. Đến khúc đường đất cát
pha, chắc xe sẽ êm lại.
Chú Cận hồi sáng chở Hiền Lương ra nghĩa
trang liệt sĩ, đă vào luôn Đông Hà, chắc lát nữa mới về. Không có chiếc xe
ḅ của chú bé này, bây giờ Hiền Lương c̣n ngồi bên vệ cỏ nghĩa trang.
2
Nắng sớm mùa hè rực rỡ. Hiền Lương đă chuẩn
bị để hoàn tất tạm thời bức chân dung về ông Hiệu Điên. Những phác thảo đă
được vẽ đi, vẽ lại. Cô đă xin với ông Hiệu Điên một cái hẹn, vào sáng hôm
nay, để chớp được, phải chớp bằng được, cái thần thái của một tính cách
độc đáo. Làng nội của cô hiện tại cũng có một vài ông nghè, ông cống du
học ở Nga, ở Tiệp và cả ở Mỹ, nhưng công tác nơi xa hoặc ở lại nước người!
Ông Hiệu Điên hiện ở làng là người có học vị thời Pháp thuộc cao nhất:
thành chung. Mảnh bằng trung học cơ sở, bấy giờ gọi là cao đẳng tiểu học,
là cả một trời vinh quang! Nhưng ông có cái “tội” yêu nước, không cam phận
nô lệ, nên đến nỗi ấy! Cả một trời phi lí!
Hiền Lương đứng trông ra, dơi mắt chờ đợi.
Mặc dù cách xa nhà ông giáo Hiền vài mảnh
vườn, mỗi mảnh vườn lại trồng tre hóp hoặc lồ ô làm hàng rào, và trồng cây
ăn quả tuy không sum suê, nhưng tất cả cây lá ấy cùng tre pheo kia cũng đủ
che khuất tầm mắt, Hiền Lương vẫn ngỡ như nh́n thấy cụm h́nh tượng được
tạo h́nh bằng cây chè lá nhỏ của ông giáo.
Hai cuốn sách Vô ngôn Vô tự - cách gọi hồi
ông giáo Hiền c̣n giữ bí mật và để gọi h́nh tượng bằng chè kiểng lá nhỏ -
cơ hồ đang mở ra trang sách về ông Hiệu Điên. Hiền Lương đă hiểu hai cuốn
sách ấy. Tất cả đă được ghi lại, và mới lạ là ở chỗ trong đó có phần vô
thức của làng nội thân yêu này. Phần hữu thức về làng quê dày đặc chữ và
h́nh ảnh, về một cộng đồng nhỏ đă gắn bó lại với nhau, với cả nước, cả
nhân loại, bằng một ngôi đ́nh làng. Nói cách khác, rơ hơn, đó là biểu
tượng về phần sách có chữ và về phần sách không có chữ. Hữu thức (phần có
chữ như những cuốn từ điển bách khoa b́nh thường) có thể, gần như chắc
chắn, là rất thiếu sót, sai lệch ít nhiều. Vô thức (phần không có chữ),
đầy đủ đến từng ư nghĩ trong đầu mỗi người, dẫu vô thức mỗi người như ống
kính vạn hoa vạn điều quỷ quái. Nói như ông giáo Hiền, hôm ở chùa, ư nghĩ
dù bâng quơ hay nung nấu, đă và sẽ chi phối đời người, cộng đồng, trong sự
tương tác thầm lặng, với các hành vi, cử chỉ, lời nói đă và sẽ bị chi
phối... Vẽ tranh, Hiền Lương muốn vẽ được cái phần ch́m phổ quát lẫn cái
sâu thẳm cá biệt của đời người. Như một tạng chất riêng, cô rất thích vẽ
chân dung, không phải chân dung của ảnh căn cước, chứng minh nhân dân.
Nhưng nắng đă lên, sao ông Hiệu Điên chưa
tới. Cô quay vào ngắm những tranh, những phác thảo tranh của ḿnh.
Đến khi cô bắt đầu cảm thấy thất vọng,
không chỉ ông Hiệu Điên, mà cả Hành nữa, lại đến. Có lẽ hai người gặp nhau
trên đường đi...
Ôi thói quen! Sao người ta cứ quen gọi ông
Hiệu là ông Hiệu Điên! - Hiền Lương thốt lên trong đầu, khi bước ra tiếp
đón.
Ông Hiệu Điên rất tế nhị, bảo chỉ ngồi một
chốc thôi. Ông giả vờ cho rằng v́ đôi chân lang thang của ông rất mau có
cảm giác tù túng. Hiền Lương xuưt xoa xin lỗi ông. Yêu cầu một người đă
bảy mươi ba tuổi mặc dù c̣n rất khỏe như ông phải đến ngồi mẫu cho ḿnh,
thật quá thất lễ, nhưng Hiền Lương đă mấy lần mang vật dụng lỉnh kỉnh đến,
ông lại đi đâu mất! Ông cười, xin lỗi lại. Khi ông Hiệu Điên tỏ ư muốn về
ngay, Hành vờ ngó lảng, vờ không hiểu, Hiền Lương vờ không nghe, nửa muốn
ông ngồi thật lâu để có thể nhiếp thu cái thần thái của ông đưa vào tranh,
nửa muốn nói chuyện với Hành. Nhưng trội lên trong cô là niềm xót xa về sự
vô t́nh trong cách gọi tên. Dân làng rất mực kính trọng ông, sao vẫn thế?
Cô nặn màu ra bảng pha...Vừa vẽ, cô vừa ngơ ngẩn nghĩ ngợi.
Hành có dịp ngắm những tranh hoàn tất tạm,
những phác thảo trên giấy hoặc trên vải. Hơn một tháng ở quê nội của Hiền
Lương đă kết đọng lại ở đấy, mặc dù c̣n dang dở tất cả. Hành biết, có
những ḥa sắc, những ư tưởng, những ấn tượng hiện thực rất hội họa về làng
quê này c̣n lưu giữ trong Hiền Lương. Biết đâu, bức tranh thành công nhất
của cô mười năm sau mới có thể vẽ ra trong một thoáng bất chợt. Hành nghĩ,
có lẽ sáng tạo nào cũng vậy, cũng có những phút ơ-rê-ka (t́m thấy rồi!).
Nghệ thuật cũng như khoa học đều phải khám phá trong sáng tạo.
... Lúc đó, Hiền Lương vẫn đang nghĩ về
những hỗn danh hài hước mến yêu, thân mật, và cô nhận ra, quả thật con
người có những thói quen vô nghĩa!...
Và cô đặt cả tâm hồn vào nét cọ...
Ông Hiệu Điên ra về. Hai người cùng bước ra
tiễn chân. Ngơ bông cẩn nắng nhuộm ngời, xanh thắm và tươi đỏ, màu của lá
và hoa.
Quay vào nhà, Hành lại uống chè xanh. Anh
tự mở nắp cái ấp nước, lấy b́nh rót vào hai chén. Hành ngắm tranh, b́nh
tranh trong khi chuyện tṛ với Hiền Lương. Không hiểu sao hai người dừng
lại rất lâu trước bức phác thảo về sư Tâm Tự. Thấp thoáng đằng sau gương
mặt của sư là hai ngôi chùa, một cổ đă đổ nát, và một mới, vừa được xây
cách đây mấy năm, là h́nh ảnh Hành, lửa, dây thép gai, cánh đồng, máy
cày... Có cả ngôi chùa hiện đại vẫn rất cổ kính trong mơ ước của sư nữa, ở
bối cảnh của bức tranh ấy.
Họ lại nh́n vào bức tranh chân dung ông
Hiệu Điên. Hiền Lương bảo, cần phải trau, sửa lại nét cọ, c̣n chưa khô màu
dầu. Đấy, h́nh tượng về một con người đă sống bảy mươi ba năm, mái tóc cắt
ngắn tua tủa, với những nét nhăn nheo rám nắng, đôi mắt đă hơi đục nhưng
rất ngời, nụ cười hài hước, nhưng trong tổng thể vẫn tỏa ra các ấn tượng
đáng nể, đáng kính và vời vợi nỗi đau.
- Ông Hiệu Điên tính cách thật độc đáo. Thú
thật Hiền Lương cũng chưa hiểu hết cuộc đời của ông từ bé đến bây giờ, chỉ
mang máng nhưng mạo muội vẽ thế thôi. - Hiền Lương cười buồn -. Có điều,
Hiền Lương cũng sắp phải về lại Thủ Dầu Một. Mong anh Hành sẽ viết thư vào
cho biết thêm về con người “điên” mà cả làng rất mực kính trọng đó.
- Đấy là một Con Người, viết hoa cả hai
chữ, là một Anh Hùng. Nhưng Con Người Anh Hùng nói chung vẫn có nhiều dạng
thể. Đại để như văn chương, có loại, có thể, và mặc dù ngay cùng một thể
thơ nhưng cũng chẳng bài thơ nào giống bài thơ nào, ngay cùng thể truyện
ngắn, cũng chẳng truyện ngắn nào giống truyện ngắn nào, thậm chí chẳng hai
bài thơ, hai truyện ngắn nào giống nhau dù viết về một con người... Thế
giới tinh thần của một cá thể người cực ḱ phức tạp, phong phú, chính mỗi
người cũng chẳng thể nào hiểu hết về vô thức, tiềm thức, ngay cả ư thức
ḿnh trong sự vận động, biến thiên của chúng. Người sáng tác chỉ có thể mô
tả những hành trạng bên ngoài, với những nét lớn, những bước ngoặt, những
diễn biến từ bé đến già, đến chết. Về những diễn biến, trong đời mỗi
người, chỉ có người đó và duy nhất người đó hiểu trọn vẹn mà thôi. Hiểu
hai chữ “diễn biến” ở đây là diễn biến của tổng số các hành vi, phần tâm
trạng ở dạng ư thức được, chính xác là tự ư thức được, của một đời người.
Hiểu như vậy, Hiền Lương có đồng ư không, là chỉ mỗi người tự hiểu ḿnh.
Ngay anh, anh cũng chẳng hiểu hết ông nội của anh mặc dù chỉ hiểu như thế.
Ngay em, em cũng chẳng hiểu hết về mẹ của em, bố của em. Đúng không? Tất
cả chỉ là tương đối. Có quá nhiều những phỏng đoán, những suy luận mà
thiếu hoặc lệch một chi tiết là sai hoàn toàn. Sai một li, đi một dặm. Do
đó, chỉ nên tin vào con mắt của ḿnh, với điều kiện phải dụi mắt bảy mươi
lần bảy. “Phúc cho ai không thấy mà tin” là chuyện vô h́nh, siêu h́nh. Cái
tai, hoàn toàn đáng ngờ. Nhiễu thông tin là chuyện thường thấy. Nhưng như
thế là rơi vào chỗ bất khả tri. Chúng ta phải tin vào năng lực nhận thức,
với những suy đoán, suy luận, đối chiếu, phân tích, tổng hợp các dữ kiện,
các tư liệu đă được giám định bằng phương pháp thực nghiệm, loại trừ tư
liệu giả, tư liệu sai lầm, để kết luận. Vẽ hay viết phải thật khoa học.
Tiếc là Hiền Lương sắp vào rồi. Anh sẽ cố gắng viết thư kể lại những diễn
biến đời người, hiểu với mức độ đă nói hồi năy, về ông Hiệu Điên cho Hiền
Lương. Đấy là một nhân vật tốt, rất hay, tất nhiên chỉ ở mức độ tương đối.
Nói như vậy, cuốn sách vô thức hữu thức vẫn đúng, quy luật nhân quả, tương
tác vẫn đúng, ví dụ như một sợi khói thuốc (cũng như một ư nghĩ đen tối
trong đầu óc), nó ít nhiều cũng hủy hoại tầng ô-dôn (sinh quyển), nhưng
trước hết sợi khói ấy hại phổi người hút thuốc lá (người có ư nghĩ đen tối
ấy) và người ở gần y; nếu y bị lao phổi (tội phạm thật sự), lại lây nhiễm
cho vô số người khác. Vấn đề là người ta không tự ư thức được, và cũng
chẳng ai ngờ, mặc dù ai cũng có kinh nghiệm bản thân về
vô-thức-đầy-rẫy-tham-sân-si! Ví dụ ấy rất cụ thể, phải không?- Hành hơi
ngượng, cười khẽ với khoé cười cảm hiểu, thoáng chút xấu hổ của Hiền
Lương.
- Như vậy, có thể rút gọn lại là, không ai
có thể hiểu hết người khác, và cũng không ai hiểu hết chính ḿnh?
Hành gật đầu. Buồn cười là điều b́nh thường
đến thế, nói ra vẫn gây sự ngỡ ngàng, nghi hoặc! Đó chỉ là một cảnh báo về
tính khoa học thôi!
Khi một người nghi hoặc tất cả, kể cả
Thượng đế, chắc chắn người ấy sẽ chỉ biết tin vào ḿnh, hoặc chỉ tin cái
ǵ tận mắt thấy. Có thể người ấy sẽ cô độc, không chơi thân thiết với ai,
không thật sự yêu ai đến mức điên mê? Đấy là sự tỉnh táo trưởng thành? Đấy
không phải là sự đa nghi bệnh hoạn? Đa nghi, có phải là nét tâm lí thế hệ?
Hiền Lương chợt nghĩ, vậy làm sao có thể
lấy chồng? Biết tin vào ai mà tính chuyện trăm năm? Chắc Bộ Nội vụ phải
làm thêm dịch vụ điều tra cho những ai cần t́m hiểu người sẽ kết hôn với
họ? Công an có những thủ thuật điều tra, với kết quả khả quan đáng tin cậy
chứ! Lấy hai mươi mấy, ba mươi mấy năm, từ sơ sinh tính tới, cũng có thể
dự kiến mấy chục năm sau của người ấy chứ, dẫu vẫn phải dự pḥng “sông
có khúc, người có lúc” với hai mặt của câu tục ngữ! Đục rồi sẽ trong?
Hi vọng vậy! Nhưng trong rồi sẽ đục? Biết đâu!
Thôi th́ cứ b́nh tâm mà sống. Như thế là
tỉnh táo, khôn ngoan.
- Cảm ơn anh Hành về điều vừa nói! Quả là
minh triết. “Tận tín thư bất như vô thư”, từ đây, đă có hệ luận
“tận tín nhân bất như vô nhân”. Nhưng điều kiện kĩ thuật thực nghiệm
và phương pháp giám định, xử lí tư liệu đâu phải dễ dàng ǵ! Dẫu sao...
Hiền Lương cũng chỉ vẽ tranh hư cấu... từ nguyên mẫu có thật. Vâng, khả
năng nhận thức, kết luận! Cảm ơn anh đă lưu ư tính khoa học.
- Đừng bất nhân! “Vô nhân” chứ đừng “bất
nhân”!
Cả hai cùng cười, cười gịn giă nhưng
thoáng chút buồn. Con người đa nghi như vậy có sa vào cá nhân cực đoan
không? Có đoàn kết và yêu thương nhau không? Hăy tin vào con người, nhưng
cần có ư thức cảnh giác. Nhà văn Tiệp Khắc chả nói “Hăy cảnh giác” trong
cuốn Viết Dưới Giá Treo Cổ là ǵ! Hăy tin vào khả năng hướng thiện của con
người, hăy b́nh tâm, rất b́nh tâm nghĩ đến khả năng phản trắc của họ. Trên
đời, người tốt bao giờ cũng nhiều, kẻ xấu ít thôi. Trên đời, người trí tuệ
lại ít, người mù quáng lại nhiều, v́ họ mù quáng nhưng chẳng biết ḿnh mù
quáng! Trên đời, người sống theo lí trước t́nh sau ít hơn người sống v́
t́nh quên lí! Nhưng đại đa số vẫn cố sống sao cho đạt lí, thấu t́nh! B́nh
tâm, hăy b́nh tâm! - Hiền Lương tự nhủ và cố trấn an. Chẳng có ǵ tuyệt
đối, nữa là niềm tin tuyệt đối. Tuy quả thật, tỉnh táo nhận thức sẽ thấy
có niềm tin tương đối.
- Nhưng ngay cả “vô nhân” như hệ luận vừa
nói cũng kinh khủng quá! Cứ tưởng tượng không c̣n con người, quả đất như
mặt trăng, như sao hỏa, ồ, không có con người quanh ta, như Thần Trụ Trời
một ḿnh một hành tinh, như A-đam theo Kinh Thánh trong chương Sáng thế
kí, và như những nhân vật duy nhất, đầu tiên trong những huyền thoại khởi
nguyên ngây thơ thuở hồng hoang của các dân tộc! Kinh khủng thật! - Hiền
Lương nói, tự củng cố về niềm tin tương đối.
- Vấn đề là “tín”, đừng “tận tín” (quá tin,
cả tin) như anh thợ mộc trong truyện ngụ ngôn Đẽo Cày Giữa Đường! Nói
chính xác hơn, “tận tín” như thế vào sách, vào con người cụ thể nào đó, là
mê tín, là thiếu khoa học. Tinh thần khoa học và thực tiễn! Với tinh thần
đó, ta chỉ tin những ǵ có lí, được khoa học thực nghiệm và thực tiễn kiểm
chứng. Phật, Chúa Giê-su và cả Khổng, Lăo đă sống cách đây hơn hoặc gần
hai ngh́n năm, họ là tinh hoa bậc nhất của thời đại họ, dân tộc họ, nhưng
họ vẫn là con người xương thịt, tất nhiên có hạn chế lịch sử. Chưa kể sự
sai lạc, tam sao thất bổn, bị sa-đích trong các kinh điển của họ. Mác là
hậu sinh, mới cách đây hơn một thế kỉ thôi, tất nhiên khả úy hơn. Mác thừa
kế họ, phải hơn họ chứ! Tuy nhiên, Mác cũng có hạn chế của bản thân, làm
sao thừa kế hết tinh hoa của nhân loại. Mác hầu như không hiểu ǵ về triết
Đông lắm! - Hành nh́n Hiền Lương -. Trở lại vấn đề niềm tin vào con người,
anh nói vậy, có phải là đă đầu độc em về tinh thần không? Giết chết hoặc
làm tổn thương niềm tin vào cuộc sống, niềm tin vào con người, là ác lắm,
tàn nhẫn lắm, nhất là với một con người như Hiền Lương.
Hiền Lương thật ḷng hơi nao núng, nhưng cô
b́nh tâm, cố b́nh tâm mỉm cười.
Hành nói tiếp :
- Tuy nhiên, chúng ta quá thiên lệch về vô
thức, tiềm thức và những ǵ sâu kín trong ḷng người rồi, khi chỉ chú
trọng đến dục vọng xấu xa, thấp hèn thuộc về bản năng thú tính cũng như
các thứ tội lỗi thông thường ít nhiều ai cũng phạm phải. Thật ra, phải
nh́n nhận cho đầy đủ, toàn diện hơn. C̣n có lương tâm, lương tri, siêu ngă
trong vô thức, tiềm thức và những ư tưởng, cảm xúc cao đẹp trong đời sống
nội tâm sâu kín của con người cũng như những hành vi cao cả thầm lặng của
con người nữa. Nói gọn hơn, ở trần gian này, tại nông thôn cũng như tại
thành phố, có rất nhiều, rất nhiều vị thánh nông dân chân lấm tay bùn,
hoặc đang tảo tần buôn bán, sản xuất, hoặc đang cắp sách đến trường... Đó
là những vị thánh đích thực nhưng thầm lặng, không được sách báo nào viết
đến, đang sống cùng ta, sống quanh ta hằng ngày. Ông Lư Văn Hiệu là một vị
thánh như thế. - Hành vẫn tiếp tục nói với giọng trầm tư, sâu lắng -. Hiền
Lương c̣n nhớ không, ông nội của anh, hôm ăn cơm trưa ở chùa, có tŕnh bày
lại một điều ông thường nói với anh, về h́nh tượng hai cuốn sách: ""Nghĩa
thứ nhất, cả hai cuốn là sách Hữu thức, có chữ, có các mục từ, về đủ mọi
lĩnh vực, như đă nói, kể cả mục từ như thể “Chiến thắng quân Nguyên - Mông
lần thứ nhất của nhân dân Việt Nam (Đại Việt)”. Nghĩa thứ hai, cả hai cuốn
đồng thời là hai cuốn sách Vô thức, như thể vô thức cộng đồng. Không có ǵ
đă có mà mất đi, cho dẫu một ư nghĩ tốt hoặc xấu trong đầu, bâng quơ hay
nung nấu. V́ sao? V́ những ư nghĩ ấy sẽ ngấm ngầm chi phối một đời người,
đời người ấy tương tác cùng bao người khác nữa, cũng là nhân, sinh ra quả,
tùy chất, tùy lượng mà tốt hay xấu, theo một tiến tŕnh biện chứng. Ví như
một sợi khói thuốc lá cũng đủ gây thêm một chút ô nhiễm làm hỏng tầng
ô-dôn, dẫu người ấy hút thuốc một ḿnh trong đêm tối, ngỡ chỉ tự hại phổi.
Ví như đọc một câu thơ hay trong óc cũng có tác dụng tự kỉ ám thị, làm tốt
đẹp hơn cái tâm, cái t́nh người đọc ấy, rồi sẽ gián tiếp ảnh hưởng sang
các hành vi khác ngỡ chẳng liên quan, hay liên quan trực tiếp đến câu thơ
là một số hành vi nào đó, và hành vi ấy, những hành vi ấy, sẽ tác động ít
đến nhiều tới cộng đồng, với mức độ, quy mô, từ nhỏ đến lớn... Hai cuốn
sách ở nghĩa thứ hai, Vô ngôn Vô tự, là vậy. Không có ǵ đă có mà mất, có
thể nó tồn tại ở dạng khác. Mọi người nghĩ tốt, tích lũy cái tốt, phê phán
sâu sắc và triệt để cái xấu, sẽ sống tốt"". Theo anh, đó là một nhận định
có tính phổ quát về diễn tŕnh vô thức, tiềm thức, ư thức với hành trạng
cụ thể của con người nói chung. Không biết Hiền Lương c̣n nhớ không?
Hiền Lương gật đầu, cảm thấy chính đầu óc
của bản thân ḿnh không phải không đen tối, khi mới theo một nửa mạch
chuyện mà đă trót bi quan quá về con người và cuộc sống chung quanh. Phải
chăng cảm quan nhạy bén với mặt đen tối hơn là với mặt trong sáng cũng là
khoảng đen tối của ḷng ḿnh? - Hiền Lương tự vấn -.
Hai người im lặng một lúc khá lâu. Hiền
Lương muốn hướng câu chuyện về các kinh điển với câu ngạn ngữ "tận tín thư
bất như vô thư", cô nói:
- Vâng, con người với sự khủng khoảng niềm
tin về con người, với nỗi đau "bất như vô nhân" (thà không có con người)
là thế, c̣n kinh điển với sự dao động, trăn trở, với nỗi đau "bất như vô
thư" (thà không có sách)?
Hành mỉm cười, đáp lời Hiền Lương như thể
nói tiếp một ư tưởng dở dang:
- Nhưng tinh thần của chủ nghĩa Mác vẫn là
tinh thần thời đại, khoa học nhất. Chủ nghĩa Mác có thiếu sót, nhưng không
phải v́ thiếu sót mà sai. Chủ nghĩa ấy đúng về cơ bản nhưng cụ thể, chưa
đủ. Mác vẫn để ngỏ cho hệ thống tư tưởng của ḿnh, không giáo điều. H́nh
như Mác đă đề nghị hậu thế sẽ bổ sung, sẽ điều chỉnh lại theo sự chuyển
biến của lịch sử. Khoa học là cuộc đua tiếp sức. Mác không muốn hậu thế mê
tín ḿnh. - Hành nói chậm lại -. Anh đă lan man rồi, chuyện nọ xỏ qua
chuyện kia! Từ chuyện ông Lư Văn Hiệu, tức ngài Hiệu Điên của chúng ḿnh,
của làng ḿnh, anh lại bàn đến các vấn đề mung lung, mênh mông quá!
Hiền Lương mỉm cười, vẫn không dứt ra được
khỏi sự lan man của mạch chuyện:
- Về Chúa Giê-su, em có nghe ba em nói, một
ông linh mục rửa tội cho ba em hồi nhỏ đă bảo, sau nhiều năm gặp lại,
rằng, Giê-su không có ư thức độc lập dân tộc, hơn nữa, c̣n thỏa hiệp với
đế quốc La Mă, và trong hoàn cảnh Do Thái bị xâm lược, bị đế quốc La Mă
thống trị mà Giê-su gieo rắc tư tưởng mạt thế, luôn bảo “sắp tận thế”,
“đến ngày phán xử cuối cùng” là nối giáo cho giặc. Có phải Kinh Thánh đă
bị cắt xén, bị sa-đích bởi các thế lực xâm lược cổ và kim? Một con người
không yêu nước, chấp nhận ngoại xâm, gieo rắc tư tưởng mạt thế (tận thế)
lúc bấy giờ, thật có đáng tôn thờ không? Chúa Giê-su có phải là kẻ đóng
kịch theo kịch bản từ Cựu ước? Đế quốc La Mă truyền bá Kinh Thánh nhưng
bản thân các hoàng đế, tức là các xê-da, lại không tin? Hay các xê-da tin
việc xâm lược là theo ư Đức Chúa Trời, và xâm lược, thống trị các nước nhỏ
là sứ mệnh thiêng liêng, có lợi, vừa được phần hồn, vừa được phần xác cho
chúng? (II. 15).
- Sao gia đ́nh em vẫn đi nhà thờ, đọc kinh
Thiên Chúa? - V́ đă quá thân t́nh, Hành đâm ra thiếu tế nhị một cách chân
thành -. Ở Phương Tây, người ta đă bỏ đạo nhiều rồi! Cam chịu đế quốc
thống trị mà đức tin sao?!
- Do thói quen, do áp lực của giáo hữu,
giáo xứ một cách vô thức... Đồng tiền vàng có h́nh xê-da - nhưng là tài
nguyên Do Thái - mà của xê-da ư!? - Hiền Lương như thể tự hỏi.
- Triết học Việt Nam rất đơn giản: Không có
ǵ quí hơn độc lập, tự do! Độc lập cho dân tộc, tự do cho nhân dân. Từ đó
mà ra tất cả: phải văn minh, phải giàu mạnh. Trong đó có dân chủ. Không có
dân chủ th́ các giá trị kia cũng hữu danh vô thực, thậm chí là không có
động lực để đạt những giá trị ấy. Những ǵ trái với triết học Việt
Nam, truyền thống và hiện đại hóa, ta phản
đối.
- Chắc em phải kiếm việc làm và thoát li
gia đ́nh. - Hiền Lương nói, buồn buồn.
- Bản thân mỗi người cũng phải độc lập, tự
do. - Hành cười với nụ cười cảm thông, chia sẻ.
- Sao Phật Thích Ca, Khổng Khâu, Lăo Đam
không nói đến độc lập cho dân tộc, tự do cho nhân dân? - Hiền Lương nêu
vấn đề, mỉm cười.
- Giai đoạn Phật Thích Ca sinh ra đời, t́m
đạo, thành đạo và truyền đạo, đến khi viên tịch, không có yêu cầu của lịch
sử là nêu cao ư thức độc lập, tự do như vậy. Tổ quốc của Phật bấy giờ đâu
bị ngoại xâm! C̣n Khổng, ít nhiều cũng có tư tưởng bành trướng, “can
thiệp”, sen-đầm quốc tế. Lăo Đam chỉ bàn kế sách tâm linh và chính trị
chung cho mọi người, mọi đất nước, trong đó có đề xuất chia các nước lớn
thành nhiều nước nhỏ, đề cao và khuyến khích lối sống chất phác. - Hành
ngừng lại, cười khẽ -. Anh cũng hạn chế lắm, anh cần đi học thêm, chủ yếu
tự nghiên cứu thêm. Chúng ta thiên thung mang nai (tản mạn, lung tung, lan
man) quá rồi... Diệt dục là đă gồm diệt mộng xâm lăng. - Hành nhấn mạnh
câu cuối.
- Thiên thung mang nai cho vui mà. - Hiền
lương mỉm cười bảo -. Những suy nghĩ có thể đúng, có thể sai. Trong học
tập, nghiên cứu, cũng rất cần phải biết cái sai để khẳng định cái đúng, và
ngược lại. Có điều, ở đây chúng ta chỉ bàn phiếm, nói vô phép, - Hiền
Lương cười thành tiếng -, tầm bậy tầm bạ, để tạo men kích thích sự t́m
ṭi, nghiên kíu (cứu), học hỏi, mà chủ yếu là tự học, tự suy nghĩ. Tuy nói
hài hước hóa như thế, nhưng thật ra, chân thành mà nói, việc trao đổi,
chuyện tṛ cũng giúp nẩy bật ư tưởng mới, làm sáng tỏ được nhiều điều sai
lạc mà chủ quan vẫn tin chắc khư khư.
Rút mấy bài thơ được đánh máy vi tính từ
túi áo, Hành nói:
- Thơ về Chúa Giê-su đây! - Anh chỉ bài
“Truyền thuyết về khát vọng cứu rỗi”.
H́nh như Hành đă chuẩn bị để bàn với Hiền
Lương, thảo nào Hành đành phải gác lại chuyện ông Hiệu Điên, mặc dù anh
rất quư trọng ông ấy.
Hiền Lương đọc câu đề từ, trích từ sách
Ê-sai, từ phần tiểu truyện về Chúa Giê-su của Ma-thi-ơ, và đọc lại, dừng
mắt vào lời Chúa Giê-su: “Người giàu vào nước Thiên Đàng khó hơn con lạc
đà chui qua lỗ kim” - câu nói nổi tiếng mà cả ba trong bốn tác giả tiểu
truyện Tân ước đều có ghi lại.
- Bài thơ được nh́n ở góc độ “thân phận con
người”, và thủ pháp là tái tạo, hư cấu lại, dựa trên văn bản bốn tiểu
truyện trong Tân ước, được xác định rơ, chỉ là truyền thuyết về Giê-su. Đó
là cảm nhận ở phía tích cực của h́nh tượng Giê-su, theo quan điểm xă hội
chủ nghĩa về đấu tranh giai cấp và điều ḥa mâu thuẫn giai cấp, trong các
giai đoạn lịch sử, toàn bộ xă hội (?!) đều “nha phiến” hóa. Nếu giai cấp
thống trị La Mă xưa và các đế quốc ngày nay cũng thật ḷng tín ngưỡng
người thợ mộc, người nô lệ mất nước, người chiến sĩ bị tử h́nh có tên là
Giê-su th́ “hai ngàn năm dịu gió mưa” thật. Nếu không, sự bóc lột của bọn
đế quốc khốc liệt đến chừng nào! Giê-su là người đầu tiên rất cộng sản
nhưng lại rất chủ "hoà"! Cần phải hiểu rơ hơn: tất nhiên chỉ dịu đi thôi,
gió mưa vẫn cứ gió mưa như lịch sử thế giới đă diễn ra một cách bạo ngược,
đẫm máu, nắng chỉ ngời trong tiếng hát khát vọng!
- Phía tích cực của h́nh tượng Giê-su, em
hiểu rồi! Nhưng, thế này là cái nh́n thiện cảm với Giê-su, chứ thực ra
không trung thực theo văn bản của Tân ước! Tuy nhiên, câu trích đề từ rất
chính xác.
- Tái tạo, hư cấu lại! Biết đâu, Tân ước đă
bị sa-đích, như đă bàn. Nếu mất nước mà chỉ lo chuyện trên trời, mặc dưới
đất đồng bào và Tổ quốc bị giày xéo bởi bọn đế quốc, th́ cứu rỗi cái ǵ!
Nhưng nói vậy có phạm thượng, báng bổ Thần Thánh không?
- Ba của em kể, có một ông linh mục đă cởi
áo ḍng, không chịu làm linh mục nữa, bảo, ông thấy Quả đất này được cai
quản theo quy luật Sa-tăng. Quỷ Sa-tăng sáng tạo nên thiên hà này, trong
đó có Quả đất. Thiên Chúa sáng tạo nên thiên hà khác với những hành tinh
khác. Giê-hô-va là quỷ dữ. Giê-su mang chứng hoang tưởng. Hóa ra Đức Chúa
Trời lâu nay người ta thờ lạy, ngợi ca, lại chính là quỷ Sa-tăng. Loài
người ngộ nhận mấy ngàn năm nay! Cứ nh́n sản phẩm địa ngục trần gian là
biết người sáng tạo. - Hiền Lương b́nh thản nói.
Hành trầm ngâm nghĩ, có một đoạn Kinh Thánh
nói Chúa mất trí thật, nhưng anh không dám bàn điều này.
- “Này là ḿnh ta, này là máu ta, máu
Tân ước vĩnh cửu, sẽ đổ ra cho các con và loài người được tha tội”.
Đấy là tội sát sanh chăng? Con người đă ăn thịt, uống máu bao nhiêu sinh
vật có sự sống như trâu, ḅ, lợn, gà, ăn biết bao cây cỏ khác cũng có sự
sống..., mỗi bước đi lại giẫm đạp biết mấy côn trùng... Giê-su là Thiên
Chúa, sao không cứu rỗi bằng cách khác, nhiệm mầu hơn? Hay Chúa chấp nhận
“người ăn thịt người”?! - Hành dè dặt nói.
Hiền Lương rùng ḿnh. Thảo nào Chúa không
lấy vợ và Phật ăn chay! - Hiền Lương nghĩ. Cô nói :
- Thế mà rước Ḿnh Thánh Chúa hằng ngày
trong thánh lễ mi-sa kia đấy! Nhưng phân tích h́nh tượng vậy đă đúng chưa?
Có phải là chấp nhận “người ăn thịt người”?
Hành cố quên đoạn Chúa ví von thiên đàng là
chiếc giường tân hôn, với mười cô dâu trinh nữ.
- Như tục ăn cau trầu của người Việt ấy mà!
Máu thịt đỏ cả mồm cả miệng! Trong truyện cổ tích Trầu Cau ấy, dân gian đă
phản ánh rất nên thơ hai vấn đề nghiêm trọng nhất của mọi sinh vật, cái ăn
để tồn tại và sự truyền giống để duy tŕ chủng loài, với ngụ ư rất văn
hóa. Nói rơ ra, Chúa cũng cứu chuộc loài người bằng nghi thức ăn thịt uống
máu, qua hai cái biểu hiện, bánh và rượu, thường gọi là rước Ḿnh Thánh
Chúa (chỉ linh mục hành lễ mới được uống rượu thánh!), v́ Chúa lỡ sinh ra
loài người!
Hiền Lương sực nhớ đến lễ rửa tội và tội tổ
tông truyền. Cô không thể không nhớ đến một đoạn Tân ước, trong đó Chúa
thừa nhận một tục lệ gần như “nối dây”, và đoạn nói về nguyên nhân Thánh
Giăng bị giết.
- Đừng bóc và lột nhau! Chúa cứu rỗi bằng
khát vọng tận thế chăng!?
Hiền Lương không thể cười khi Hành bông
đùa, có lẽ cho nhẹ bớt không khí trầm trọng trong cuộc chuyện tṛ. Yằ
nghĩa của ẩn dụ quá đỗi bất ngờ! Không, đó là cách cảm nhận xa văn bản?
Cách cứu rỗi của Thiên Chúa trước sự thống trị của đế quốc La Mă là cam
đành quằn quại dưới gót giày của chúng, chịu chết quá yếu hèn, như thể tự
nguyện, trên thập giá của đế quốc ư? Không, Hiền Lương tin Giê-su chỉ là
con người, chỉ là con người, thế thôi. Cô đồng cảm với cách cảm nhận, rằng
Giê-su là người thợ, người nô lệ mất nước, người chiến sĩ chống đế quốc,
chống bọn giả h́nh bán nước, và giải phóng con người khỏi mặc cảm thân
phận con người, một cách tích cực, trên đời này, khi họ c̣n sống. Chúa và
về sau, có thêm Mo-ơ, đă khơi mào chủ nghĩa xă hội, mặc dù Mo-ơ gọi xứ sở
xă hội chủ nghĩa là Mộng Tưởng (U-tô-pi). Kinh Thánh đă bị giáo hội, đế
quốc sa-đích hai ngàn năm nay! Phúc âm và hành trạng Chúa Giê-su đă bị
sa-đích, sa-đích bằng cách siêu h́nh hóa Nước Chúa, siêu h́nh hóa Ngày
Phán xử cuối cùng về chủ nghĩa đế quốc, khiến người Do Thái mất nước hai
ngàn năm? C̣n Đức Mẹ? Trọn đời đồng trinh? Tin Lành giáo đúng hay Thiên
Chúa giáo đúng? Phải chăng cách giải mă của ông giáo Hiền và anh Hành về
Thánh Gióng có thể vận dụng vào Đức Mẹ Ma-ri-a, Mẹ Thánh Giăng? Để chống
lại sự ám thị, mọi nguyên lí, mọi giáo điều phải được xới, lật!
- Hiền Lương có biết Giáo hội La Mă mới
thanh minh cho Ga-li-lê sau bốn trăm năm? Cam-pa-nen-la bị chặt đầu v́ vô
thần? San-man Rút-s-đi mới bị Hồi giáo I-ran tuyên án tử h́nh và săn lùng
ngày đêm? - Hành vờ co rúm người lại, trong ḷng cũng ngán.
- Em biết. Thật kinh khủng. Đêm trường
trung cổ c̣n đậm đặc đến tận thế kỉ hai mươi! Sắp đến năm hai ngàn chẵn
rồi! Chấm hết công nguyên Cờ-rít cũ, sẽ đến công nguyên Ḥa B́nh! - Hiền
Lương vừa nói vừa cười -. Như vấn đề Thánh Gióng, ở đây, về Giê-su, ta chỉ
phân tích đùa thôi mà!
Hành nghĩ đến “chiến tranh và cách mạng”,
trong đó có vấn đề đấu tranh giai cấp, cốt lơi vẫn là đấu tranh ư thức hệ,
đặc biệt là về quyền sở hữu tư liệu sản xuất. Hành le lưỡi. Lần đầu tiên
Hiền Lương thấy Hành cố ư le lưỡi. Có lẽ ai cũng sợ bị rơi vào trường hợp
những nhà khoa học, nhà tư tưởng, nhà văn đă trở thành hay suưt trở thành
các “thánh tử v́ đạo” - đạo là chân lí khoa học - như Ga-li-lê, với sự xác
tín “dẫu sao quả đất vẫn tṛn”. Quyền sống, nhân quyền! Hành nghĩ, đấu
tranh giai cấp thực chất là đấu-tranh-sinh-tồn-của-sinh-vật-theo-Đác-uyn.
Từ quy luật sinh vật học, Các Mác vận dụng vào kinh tế học, xă hội học và
lịch sử phát triển của loài người với quan điểm biện chứng đó thôi. Ai
cũng muốn sống, muốn làm người ra người, người đừng bóc lột người, bức
hiếp người. Hành nghe ớn lạnh, tự bảo chấm dứt sự xới lật kinh rợn này.
Hành nh́n Hiền Lương, mỉm cười. Tự nghiệm
chính ḿnh, Hành thấy, việc học tập ở nhà trường và không khí thoáng đăng
của xă hội là rất căn bản để con người cảm thông nhau, tiếp cận được chân
lí.
- Anh có một người bạn ở Gio Linh này, nay
đă vào sinh sống tại Sài G̣n. Anh ấy làm thơ và viết văn.
- Anh ấy tên ǵ? Cho em biết địa chỉ được
không?
- Được. Nhưng gặp, anh ấy yêu Hiền Lương
mất! - Hành cười.
Hiền Lương phá ra cười gịn tan, thật duyên
dáng, tươi trẻ.
- Anh ấy bao nhiêu tuổi?
- Tuổi bính thân! Bốn mươi mốt tuổi. Nhưng
anh chàng này đa t́nh lắm! Anh ta cứ bảo anh ta măi măi hai mươi, dẫu sau
này già tám chục tuổi vẫn vậy. Trái tim thơ ca măi c̣n trẻ, anh ta bảo
thế!
- Vui quá. Ngộ nhỉ! Hơn em đến hai thập
niên! Anh ấy có dám yêu con nhỏ mới hai mươi hai tuổi ranh như em không?
Chưa bao giờ Hiền Lương cười thoải mái đến
vậy.
- Như Hiền Lương, anh ta yêu “từ bị thương
đến chết”.
- Vẫn tốt thôi. Em thấy phụ nữ thường phải
trẻ tuổi hơn đàn ông mới hay.
- Rứa anh chẳng dại! Chẳng dại ǵ giới
thiệu em cho anh ấy.
Hiền Lương thoáng sững người, rồi lại cười
vang lên. Cô đỏ mặt, nghĩ Hành cũng lém lắm.
- Anh ấy làm thơ, viết tiểu thuyết, rất đỏ.
- Đỏ kiểu mới?
- Tất nhiên. Bạn anh đă xuất bản sáu tập
thơ từ chín mốt đến nay. Anh ta chủ trương tiếp thu, phê phán hết một cách
khách quan, khoa học. Và anh ta đọc lại, nghiền ngẫm lại, lật ngược, trở
xuôi nhiều vấn đề, nhiều triết thuyết từ vốn cũ anh ta đă đọc thời trung
học, đại học và những năm dạy học, để từ đó cái ǵ đúng, khẳng định, cái
ǵ sai, phê phán, kể cả chủ nghĩa xă hội.
- Như thế là thông minh, sáng suốt. Ai cũng
cần phải như vậy. - Hiền Lương nói -. Dại ǵ để con cháu, và biết đâu, cả
hậu thế, sẽ khinh ḿnh. Ngay cả vẽ tranh, em cũng vậy.
- Điểm tựa thông minh, vững chắc nhất là sự
thật lịch sử, tinh thần dân tộc, t́nh yêu nhân loại, và chân lí khoa học.
Chẳng một ai dại ǵ xây lâu đài nghệ thuật của ḿnh trên cát, nói theo một
câu nói cửa miệng của nhiều người. Phải có một nền tảng vững chắc, đúng
không? Anh cũng dựng sự nghiệp như thế.
- Và anh ta đỏ?
- Đúng, anh ta chọn đỏ, - Hành cười -, v́
đỏ là khoa học, tất nhiên là đỏ kiểu mới. Anh ta chọn chủ nghĩa xă hội,
chủ nghĩa xă hội với tinh thần thật sự dân chủ và cởi mở.
- Hiện nay làm ǵ? Em muốn hỏi về anh ấy.
- Đă viết thêm một trường ca “Quê Nhà
Yêu Dấu”, đang viết một tiểu thuyết về Bến Hải này.
- Về làng nào, xă nào?
- Làng này, xă này. Hiện anh ta ở Sài G̣n,
có gửi thư ra bảo như vậy. Anh cũng đă giới thiệu Hiền Lương cho anh ấy,
qua hai ḍng ngắn ngủi. Anh ta chưa biết Hiền Lương bao giờ, nhưng cũng
hứng chí, viết thư trả lời sẽ hư cấu một h́nh tượng tên Hiền Lương!
Hiền Lương tṛn mắt. Thật lạ ḱ! Sao Hành
nói phớt tỉnh vậy! Cô hỏi Hành:
- Anh có đùa không? Ngộ thật! Em không
ngờ... có trường hợp ngộ nghĩnh như thế!
Hành cười tủm tỉm:
- Th́ tiểu thuyết và thơ mà! Anh ta hư cấu
ǵ tùy thích anh ta. Chẳng biết anh ta viết cái ǵ, gán vào miệng nhân vật
tư tưởng ǵ, nhào nặn tính cách nhân vật ra sao. Có thể anh đây cũng bị
hay được nhào nặn thành nhân vật tiểu thuyết. Anh ta hư cấu một trăm phần
trăm, cho nhân vật thể hiện tư tưởng của anh ta.
Hành và Hiền Lương nh́n nhau cười.
- Cho Hiền Lương biết tên, địa chỉ anh ấy
đi!
- Không, sợ anh ta gặp Hiền Lương sẽ yêu
Hiền Lương mất! Những nàng thơ thường ở tuổi hai mươi.
Cả hai cười ngất.
- Tiểu thuyết sắp xong rồi đó! Anh ta viết
thư từ Sài G̣n ra hôm qua bảo vậy. Anh ta dự định sẽ xong giữa tháng bảy
theo lịch mặt trời. Bây giờ đă là ngày mười hai tháng bảy, chín sáu. Có
thể đă xong, đặt dấu chấm sau ḍng cuối sách.
- Ngộ thật đấy! Em muốnvào t́m anh ta để
đọc cuốn tiểu thuyết sắp viết xong ấy.
- Chỉ mượn tên Hiền Lương thôi. Hư cấu mười
mươi mà!
- Ngộ thật!
- Đừng đến nghe. Nhưng Hiền Lương đến, hẳn
anh ta sẽ rất vui. Chắc gặp Hiền Lương, bạn anh sẽ say điếu đổ ngay.
Hiền Lương cười:
- Đừng đùa nữa anh!
- Kẻ nào đa t́nh cũng bạc t́nh cả! Xin xấu
bụng nói với em như vậy. Em hiểu giùm anh chứ? Nhưng... lại cũng đùa!
Hiền Lương mỉm cười, mắt long lanh, đỏ bừng
cả mặt.
- Anh có sẵn sáu tập thơ của anh ta! Em đọc
nghe (nhé)?
- Dạ, xin anh cho mượn. Em cũng sắp vào,
chỉ đọc lướt thôi.
- Nghe đâu, với cuốn tiểu thuyết sắp xong,
anh ấy tập trung suy nghĩ về một số vấn đề “chiến tranh - cách mạng”, cũng
sự thật lịch sử, chủ nghĩa yêu nước, dân tộc, vấn đề tôn giáo, khoa học,
t́nh yêu nhân loại, giai cấp vô sản trên thế giới...
- Th́ cứ nói sự thật tôn giáo, chính trị,
sử học...
- Anh ta ngán ngẩm các vấn đề ấy lắm. Anh
ta sợ mọi cái anh ta viết ra, từ thơ đến văn xuôi sẽ bị xuyên tạc, đành
phải minh định. Anh ta cũng như mọi kẻ cầm bút khác, và bao người khác,
đều là nạn nhân của sa-đích. Sợ, rất sợ những vụ án h́nh tượng văn nghệ!
- Anh ta đa t́nh theo nghĩa lăng nhăng thật
hay đùa?
- Có cả thảy năm cô gái yêu anh ta, từ năm
mười bảy tuổi đến hai mươi sáu tuổi. Nhưng biết đâu, Hiền Lương mới là
người đầu tiên và cuối cùng của anh ta! - Hành nói, cố tỏ ra cao thượng.
Hiền Lương đỏ mặt:
- Sáng nay anh đùa quá đáng đấy!
Hành cười, bỗng dưng bâng khuâng. Sau một
lúc im lặng, Hành đề nghị lên chùa thăm sư Tâm Tự một lần nữa, nhân thể
chào sư.
Hành sắp đi học lí luận, Hiền Lương và mẹ
cũng sắp vào lại quê sinh của cô - Thủ Dầu Một. Rồi Hiền Lương sẽ cùng mẹ
lên chùa chia tay nhà sư khả kính, nhưng chiều nay, cô cũng xin phép mẹ
lang thang lên chùa với Hành.
Khi tiễn Hành ra ngơ, cô nghe anh lại nói
tiếp câu chuyện bỏ dở:
- Cuốn tiểu thuyết ấy nghe đâu cũng rất khó
được xuất bản. Anh ta sẽ mở một số “khóa”. Những cái “khóa”, tức là những
vấn nạn, từ vấn đề hồng hoang, mông muội đến cao siêu, lẫn thiết thực đời
thường, kể cả dung tục hiện đại, kể cả chính trị, tôn giáo... Nói chung là
ư thức hệ. Và tất nhiên mở cả những cái “khóa” về lịch sử, kể cả lịch sử
tư tưởng... Mở tất, những cái khóa “hóc” nhất, để dọn đường cho ư chí tiến
thủ, quên đi các mặc cảm quá khứ... Lịch sử đă thuộc về lịch sử... Lớp trẻ
có quyền sống, có quyền tiến thủ theo chí hướng riêng, định hướng chung.
Và bất ḱ lứa tuổi nào cũng vậy... Tự do, nhân quyền gắn liền với chân,
thiện, mĩ (thật - tốt - đẹp), trong đó có thuần phong mĩ tục của dân tộc,
đă được rọi soi bằng ánh sáng khoa học hiện đại. Chân thiện mĩ là chủ
nghĩa xă hội Việt Nam, rất Việt
Nam, không rập khuôn theo nước nào cả.
Hiền Lương cắn vào môi ḿnh, che giấu niềm
xúc động khi nghe ba chữ “rất Việt Nam”. Cô chợt nh́n sâu vào mắt Hành.
- Thế th́... Anh chưa đọc sao biết hết “mục
đích yêu cầu” về nội dung tư tưởng rồi?
Hành cười:
- Bạn bè mà! Thành phố Hồ Chí Minh - Quảng
Trị đâu xa cách ǵ nữa! Thư từ, nay có thêm điện thoại...
Hiền Lương đứng nh́n theo dáng cao, gầy của
Hành. Đi được mấy bước, Hành quay lại:
- Nhớ chiều nay nghe! Chiều ni (nay)...
Hiền Lương mỉm cười trong nắng, dưới ngơ
hoa râm bụt, đỏ và xanh, màu của hoa và lá. Nắng đă gần đứng bóng.
3
Nắng trưa hoa cả mắt. Hiền Lương bước vào
nhà, lặng lẽ ngồi trước bức tranh ông Hiệu Điên c̣n dang dở. Cô thấy ḿnh
thật đáng xấu hổ. Hiền Lương thở dài, tự trách ḿnh. Chẳng phải là cô đă
quá phân tán năng lực của tâm hồn khi vẽ ông Hiệu Điên đấy sao. Nếu sáng
nay Hành không đến với ông ấy một lần, có lẽ cô đă chú tâm hết mức, có thể
bức tranh đă thành công. Hiền Lương thấy nóng bừng cả mặt, nghe nhịp tim
chừng rối lên khi h́nh dung gương mặt Hành, với giọng nói rất chuẩn của
thầy giáo dạy văn và tiếng Việt, với âm sắc cô đă vô cùng quen thuộc, đă
nghe từ bé qua giọng của cha cô.
Hiền Lương lại bất giác thở dài.
Tiếng thở dài của cô trùng với tiếng thở
dài của Hành. Hành đang đứng trước cửa. Năy giờ, anh đă quay lại. Thấy
Hiền Lương đăm đắm trong suy nghĩ, Hành cũng lặng lẽ chiêm ngưỡng. Hiền
Lương đẹp một vẻ đẹp quá chừng gần gũi sao vẫn vô cùng xa xăm. Hành cảm
thấy ḿnh chẳng bao giờ có thể với tay chạm khẽ và nâng niu, âu yếm. Những
khoảng cách, những hàng rào vô h́nh sao vẫn trùng trùng đến thế.
Hành đành lên tiếng đánh thức bức tượng có
tên Hiền Lương, khi Bông Bưởi ở nhà ngang đang chuẩn bị cơm trưa bắt gặp,
bụm miệng cười. Hành đỏ mặt, cố tỏ vẻ tự nhiên.
Khi Hành bước hẳn vào nhà, Hiền Lương cũng
vừa đứng dậy bước ra.
- Anh Hành! Ủa... - Hiền Lương bối rối.
- Hiền Lương! - Hành đứng sững.
Hai người trở về với quan hệ chừng như đă
được xác lập suốt tháng trời nay: vẫn là t́nh đồng hương, t́nh bạn, sau
một giây ngỡ ngàng được gặp lại nhau.
Hành mỉm cười:
- Hiền Lương đă uống nước chanh chưa? Suốt
buổi sáng bọn ḿnh chuyện tṛ như diễn thuyết!
Hiền Lương bật cười gịn giă:
- Nhà giáo như anh Hành sao thanh quản yếu
thế! Bọn em học ở Sài G̣n, bạn gái, bạn trai cùng lớp, có lần căi nhau đến
khao cả cổ, suốt cả ngày. Về nhà ngủ, sáng mai gặp nhau lại tranh luận
tiếp. Ba em cũng thích ăn “cải” lắm, “cải cay” ấy, với bạn bè ba. “Căi
cay” nhưng không nóng!
Hành nh́n Hiền Lương, tŕu mến:
- Anh mới về nhà, nhận được cái giấy triệu
tập triệu tiếc này, - Hành ch́a phong thư có đóng dấu chữ nhật đỏ -, nên
chiều mốt, may ra chiều mai mới có thể cùng Hiền Lương lên chùa thăm sư
Tâm Tự được. Quá tiếc. Nhưng ngày tê (kia), ... Hiền Lương mới vào mà.
Nhưng... nếu không kịp tiễn Hiền Lương và bác...
- Dạ... - Hiền Lương muốn bày tỏ một điều
ǵ đó, song kín đáo ngừng lại, và thoáng nghĩ trong nỗi nghẹn ngào đến bối
rối: Chẳng lẽ chia tay thật rồi sao...
Hành lưu luyến, giọng nghèn nghẹn:
- Biết răng chừ (sao giờ)! Thôi, anh về.
Cơm đă dọn dưới nhà ngang rồi đó... - Chợt nhớ, Hành nói tiếp -. Vội quá,
anh chưa kịp mang sáu tập thơ của bạn anh qua. C̣n ông Hiệu, có một số bài
báo viết về ông ấy đấy. Ông nội anh có giữ. Hiền Lương chịu khó qua nhà
hỏi ở ông nội nghe (nhé).
Hành bước ra, vội vàng. Bông Bưởi đứng ở
cửa bên nhà ngang chờ sẵn. Cô bé lém lỉnh:
- Bông Bưởi biết rồi nghe... - Và cười thật
gịn.
Hành vừa đi vừa quay mặt đưa tay tỏ vẻ răn
đe với nụ cười lấy ḷng. Đến ngơ, Hành đứng lại, nh́n Hiền Lương đang ngó
ra.
Hiền Lương mỉm cười, lại bất giác thở dài.
Cô muốn khóc, vội đi ṿng ra giếng, tránh ánh mắt tinh quái rất buồn cười
của Bông Bưởi. Hiền Lương múc nước, dấp nước mát lạnh vào mặt. Nắng lóng
lánh từng giọt trên gương mặt trắng hồng. Nắng sóng sánh chói mắt trong
thau nước. Cô không muốn ai biết cô suưt rơi nước mắt. Hiền Lương cắn vào
môi ḿnh để tự trấn tĩnh.
Bông Bưởi cũng chực sẵn sau lưng với một
câu trêu có lẽ đượm vị the the, thơm thơm và ngọt lịm trong đầu, những
muốn thốt ra ngay. Trong đầu Bông Bưởi, vẫn c̣n ánh mắt của thầy Hành khi
đứng dưới ngơ râm bụt nh́n vào, nh́n nồng cháy, vời vợi vào chị của cô bé,
bất chấp sự có mặt của ai lúc đó với tiếng cười trêu nếu có. Bông Bưởi mỉm
cười nghĩ, thầy giáo Hành cũng liều lĩnh ra phết đấy chứ. Bỗng dưng, cô bé
không muốn trêu chị Hiền Lương của ḿnh nữa. Và rất trẻ con, Bông Bưởi
muốn làm khó với thầy Hành, để thầy Hành biết chị ḿnh cao giá thế nào, vả
lại, sự có mặt của cô bé này cũng quan trọng lắm chứ! Bông Bưởi đâu biết
ḿnh c̣n trẻ con đến thế. Rồi Bông Bưởi nhớ nụ cười lấy ḷng của thầy Hành
khi mới bước ra nửa chừng sân, cô bé lại thích thú! Thầy Hành ơi, liệu mà
răn đe em đấy nhé! - Bông Bưởi khoái chí chạy vào nhà.
Hiền Lương đứng dậy, với tay lấy chiếc khăn
lông vắt ngang sợi dây kẽm. Cô vội vă lau mặt, bước vào nhà ngang cùng
Bông Bưởi và thím Cận dọn cơm canh ra bàn. Thím Cận tủm tỉm cười, bâng
khuâng nhớ thời c̣n là con gái chưa chồng của ḿnh.
4
Bữa cơm trưa chỉ c̣n bốn người. Từ sáng
sớm, cô Bân đă qua nhà bác Su, ở lại bên ấy, có lẽ tối mới về. Bữa cơm vẫn
vui vẻ như thường ngày. Thật ra, Hiền Lương thấy tận sâu trong ḷng ḿnh
có sự xáo động đến muốn nấc lên, nhưng vẫn cố giữ nét mặt tươi tỉnh.
Cơm xong, Hiền Lương lau bàn, bưng mâm chén
ra giếng trong khi Bông Bưởi rót nước chè xanh và lấy lọ tăm cho cha mẹ.
Hiền Lương khẽ hát một khúc hát vui trong tiếng chén bát chạm nhẹ vào nhau
trắng bọt xà bông. Cô hát rất khẽ, muốn nhờ giai điệu tươi sáng, nhí nhảnh
xua đi một vết thương mới cứa vào tim cô. Hiền Lương thật chẳng hiểu nổi
ḿnh. Vết thương sông Bến Hải phản ánh vào tâm hồn cô chăng? Cô suy nghĩ
măi về vết thương ngang ḿnh Tổ quốc, rồi chính cô bị vết thương kia chi
phối như một ám ảnh không rời? Liệu có phải nỗi cảm xúc h́nh-như-t́nh-yêu
đối với Hành cũng chỉ khởi phát từ cái tên của cô, cái tên của chiếc cầu
đă trở thành biểu tượng lịch sử? T́nh cảm cũng là một phức hợp của một
tổng ḥa nội tâm?
Xong xuôi công việc rửa chén bát, Hiền
Lương bước ra mái hiên nhưng sực nhớ chẳng có chuyện ǵ ở đấy. Hiền Lương
ṿng ra chái đầu hồi, mắc vơng.
Cô không thể không nhớ đến Hành. Cô quư
trọng Hành có lẽ bởi chiều sâu trí tuệ và nhân cách của anh. Hành hơi quê
mùa nhưng lại cao sang với những tri thức uyên bác, với cách ứng xử chân
t́nh, lịch thiệp không kiểu cách, màu mè h́nh thức.
Hiền Lương cũng hiểu chính cô. Đôi khi, cô
cảm ơn ngẫu nhiên của số phận đă cho cô một nhan sắc và cả một năng khiếu
nghệ thuật. Cô đă thấy rơ giá trị của cô qua bao ánh mắt, mặc dù cô cũng
tự biết cô chưa hề nổi tiếng, chưa cống hiến được ǵ. Cô chưa là ǵ cả
nhưng ở tuổi hai mươi hai, cô có những ǵ bạn bè cô ao ước. Quyết tâm nuôi
dưỡng, rèn luyện năng khiếu nghệ thuật với lao động miệt mài cũng là một
giá trị.
Nhưng chẳng hiểu sao Hiền Lương cảm thấy
trái tim ḿnh bị xúc phạm đến thế khi nghĩ đến t́nh yêu với Hành, mặc dù
chỉ là h́nh như và mới dự cảm. T́nh yêu mến lẫn với niềm tự trọng nẩy sinh
cùng một lúc, h́nh thành làm một. Rơ hơn, t́nh yêu đương với niềm tự trọng
bị xúc phạm do những giá trị xă hội vô nghĩa khiến t́nh yêu đương ấy bị
hoen ố. T́nh yêu đương vốn trong sáng hóa ra không trong sáng trước ánh
mắt đời vốn đầy định kiến. T́nh yêu đích thực không hề có sự trục lợi, dựa
dẫm. Người tự trọng phải sống chỉ với giá trị của ḿnh và chỉ được tự hào
với giá trị của ḿnh do chính bản thân ḿnh cực nhọc làm ra. Người tự
trọng không thể ăn theo hào quang của bất ḱ ai, kể cả chồng (vợ) lẫn cha
mẹ. Sự “ăn theo” quyền lợi chính trị hoặc tiền bạc, danh vọng bao giờ cũng
hàm nghĩa đê tiện, tự làm nhục ḿnh. Oái oăm là bao nhiêu người không ư
thức được giá trị tự thân, không biết và chẳng thể làm nên giá trị tự
thân. Oái oăm là sự đê tiện, tự làm nhục ḿnh, bằng cách “ăn theo” hào
quang (phẩm hàm, vàng bạc, sự nổi tiếng...) của người khác, được xem đáng
tự hào. Chử Đồng Tử, Tiên Dung bàng hoàng nh́n ra giá trị của nhau sau khi
t́nh cờ trút bỏ tất cả. Hai nhân phận trần trụi nh́n nhau để thấy rơ ḿnh.
Hai con người đă trút bỏ hết rồi những giá trị bên ngoài bản thân ḿnh.
Nếu trút bỏ luôn được cả thân xác có thể bất toàn, bất túc hoặc tuyệt vời
hoàn hảo, họ cũng trút bỏ, để chỉ c̣n lại duy nhất giá trị của chính mỗi
người, những giá trị tự bản thân mỗi người làm ra dẫu khởi điểm không bằng
nhau. Đấy là một ảo tưởng? Bất b́nh đẳng tự nhiên, xă hội là Định mệnh?
Tất yếu khách quan? Đạo Nội của dân tộc chống lại Định mệnh - tất yếu
khách quan một cách vô vọng? Không. Nhận thức tận giới hạn cuối của tương
đối là đă đạt đến tuyệt đối của trí tuệ, tâm hồn. Giai cấp có nghĩa lí ǵ
khi Chử và Dung trần trụi mọi giá trị bên ngoài, ngay manh áo chiếc quần,
và ư thức sâu sắc về điều đó tận trong tâm họ. Xóa bỏ giai cấp là một khát
vọng nhân đạo - tôn trọng nhân phận.
“Làm ǵ có giai cấp trong máu cùng đỏ,
Làm ǵ có giai cấp trong nước mắt cùng
mặn”.
Phật Thích Ca chẳng nói thế sau khi rời bỏ
ngai vàng và ngộ đạo đó sao! Mục tiêu cao đẹp của chủ nghĩa cộng sản chẳng
phải là vậy đó sao! Biện pháp duy tâm tôn giáo và biện pháp duy vật kinh
tế luận chẳng gặp nhau ở mục tiêu cuối cùng đó sao!
Thực tế cuộc đời không phải như ước vọng
cao đẹp kia. Hiền Lương thấy cuộc đời không lấy thước đo nhân văn để đo
giá trị. Có phải như tài sản tư hữu, lí lịch chính trị là một thứ vật chất
thừa kế? Có phải để xóa bỏ nỗi đau pa-ri-a (paria, người cùng khổ), phải
rất giai cấp, rất chuyên chính? Pa-ri-a, danh từ được dùng để chỉ giai cấp
cùng đinh nô lệ ở Aăn Độ! Cô nghe cay đắng đến nghẹn ngào trước vết thương
mới chớm rướm máu trong tâm hồn cô. Không. Hiền Lương cắn răng, tự nhủ,
đừng dại ǵ chuốc lấy t́nh yêu đương đau xé ḷng v́ niềm tự trọng rồi sẽ
bị xúc phạm. Không. Ḷng tự trọng đang bị xúc phạm! Vả lại, giữa cô với
Hành c̣n có quăng cách về chí hướng riêng.
Người nghệ sĩ có ư thức sâu sắc, đầy tự
trọng, về giá trị riêng của bản thân, rồi một hôm nào sẽ đến, gơ cửa trái
tim cô? Cô đă miệt mài t́m kiếm đến bao giờ? Quả thật, cô đă t́m kiếm và
chưa t́m thấy. Nếu t́m thấy, cô sẽ chủ động gơ cửa trái tim anh ấy nữa
kia. Cô biết ḿnh thừa tự tin để gơ cửa t́nh yêu.
Nhưng biết bao giờ? Liệu con người có thể
nào t́m thấy người trong ngôi nhà của tâm hồn ḿnh? Sự kiếm t́m tuyệt đối
măi là vô vọng chăng? Yằ tưởng ấy c̣n quá trẻ con chăng, phù phiếm một
cách mộng tưởng chăng?
Khi biết ḿnh c̣n quá trẻ con, mộng tưởng,
cô đă xao xuyến trước Hành chăng? Liệu anh chàng Hành này có dám quẳng bỏ
tất cả, cũng như cô sẽ quẳng bỏ tất cả, để đến một nơi nào không c̣n dấu
vết của thân thế chăng? Ở đấy, cô và Hành sẽ bước vào đời với một hành lí
là giá trị riêng của mỗi người. Nơi ấy, cũng trên Đất nước yêu dấu này! Cô
đă táo bạo biết bao trong giấc mơ lăng mạn giữa trưa rười rượi bóng mát
bên chái nhà, nơi gió nam lửa Quảng Trị đă được lọc bằng màu xanh lá. Hiền
Lương cả gan húc vào một định kiến khác? Cô liều lĩnh vẽ vời, cô sẽ cùng
Hành ngang nhiên đăng kí kết hôn ở phường (xă), tự tổ chức đám cưới, mời
cha mẹ, bà con, bạn bè đến dự. Chẳng cần ai chủ hôn! Rồi sau đó, dắt nhau
ra đi sau khi để lại địa chỉ. Hai con người này đă tuyên bố thoát li gia
đ́nh, mọi ân huệ, khổ đau bởi gia đ́nh. Tại sao không?
Nhưng Hiền Lương thấy ḿnh ảnh hưởng
Rô-mê-ô - Giyu-li-ét, bao mối t́nh cũng mô-típ này. Cô buồn cười. Không.
Cô học Sếch-x-pia một cách Việt Nam, một cách Á Đông hơn. Luật pháp Việt
Nam hiện hành chấp nhận điều đó. Tại sao không?
Đến lúc này, Hiền Lương thấy cô đă cường
điệu t́nh cảm đến mức hơi vớ vẩn. Mặc dù chợt nhớ đến t́nh yêu và khác
biệt về tôn giáo, Đạo Hồi và Đạo Tin lành - trong Uyên Ương Găy Cánh của
Ka-lin Gi-b-răng -, Hiền Lương cũng thấy t́nh cảm của ḿnh chưa mănh liệt,
sâu đậm đến mức ấy. Hăy biết dừng lại chỗ phải dừng. Hiền Lương tự hỏi,
bản chất thật của một người nữ như cô không thể và sẽ không bao giờ biết
t́nh yêu đương là ǵ chăng? Không, đừng ăn phải thứ bùa mê thuốc lú của
thứ t́nh yêu cuồng si đến điên dại. Đấy là thứ yêu đương vị kỉ đến cực
đoan, bất chấp các loại t́nh yêu lớn lao hơn, vị tha hơn. Hơn nữa, chẳng
lẽ trái tim của cô trở thành vật cản trên con đường sự nghiệp chính trị
của Hành - người cô yêu mến! Lí lịch cha, mẹ, thân thuộc của cô là ngụy
tặc mà!
Hiền Lương giật ḿnh nghĩ, cô có phẩm chất
tâm hồn của nghệ sĩ không? Có phải nghệ sĩ bao giờ cũng quá ngưỡng trong
mọi t́nh cảm mới thật là nghệ sĩ? Cô cảm thấy lo sợ, hoang mang.
Cô yêu Hành, hay chỉ là chút cảm t́nh quư
trọng cộng với sự thách thức cuộc đời - chế định xă hội? Cô chẳng rơ.
Trong con người dịu dàng, đằm thắm Hiền
Lương, có lẽ là cả một núi lửa đang sục sôi niềm kiêu hănh, tự ái, tự
trọng xen lẫn với nỗi mặc cảm truyền kiếp đau đớn, thầm lặng và trầm uất.
Một người vốn khát vọng chân lí, bị đặt trước những đôi mắt nghi ngờ như
họng súng, con người ấy trở thành con thú bị ŕnh rập, giăng bẫy và săn
đuổi. Không có ǵ đau đớn hơn khi con người bị đặt trước một dấu hỏi nhọn
sắc như lưỡi câu, như lưỡi hái thần chết.
Biết làm sao được, cuộc đời! Hiền Lương tự
bảo, hăy mở to mắt nh́n thẳng vào sự
thật cuộc đời, để sống. Không ai có thể chọn lựa cho ḿnh một thân thế,
một bối cảnh lịch sử. Mọi tự tôn, tự ti về gia thế đều không xuất phát từ
giá trị đích thực của bản thân. Đấy là một thứ tập ấm phong kiến đă bị
lịch sử lên án. Đấy là dấu chàm nô lệ bị đóng vào số phận tự lúc phôi thai
cũng đă được lịch sử giải phóng. Lí lịch gia thế bị biến thành rào cản để
bảo vệ lợi ích cá nhân và cục bộ. Biết làm sao được, cuộc đời!
Hiền Lương có thật yêu Hành không, hay đấy
chỉ là một thứ trục lợi, dựa dẫm? Nếu cô vô thức thuận theo chủ trương
phân sáp (chia ghép) của triều Nguyễn ngày xưa, sao cô lại yêu Hành, nhà
chính trị tương lai! Hiền Lương ư thức sâu sắc thế hệ cô đang sống giữa
một giai đoạn lịch sử mà mọi thứ tài năng, phẩm chất đều thứ yếu! Cảnh
giác chính trị là trên hết. Hăy biết rơ sự thật để b́nh tâm sống. Nhưng
đừng đánh đắm cuộc đời ḿnh. Mỗi người chỉ có một cơ may được sống duy
nhất một lần... Cô hoang tưởng bị bức hại rồi chăng?!
Hiền Lương tự hỏi, sao cô tự độc ác với cô
đến vậy, tự hành hạ và đay nghiến ḿnh đến vậy, tự đứng trước mắt nh́n như
họng súng, tự buộc ḿnh trước câu hỏi như lưỡi câu, như lưỡi hái thần
chết? Bên ngoài hay tự trong tâm cô, niềm bi thiết ấy? Sao cô nỡ biến t́nh
yêu mới chớm thành một thứ thủ đoạn đê mạt, khốn nạn đẫm mùi máu Mỵ Châu
và cái chết đáng đời Trọng Thủy? Cô “tự sát” hay “bị bức tử” trước những
nghi ngờ, ŕnh rập? Cô sẽ bị giết nhân phẩm - sinh mệnh đạo đức? Cả thân
xác cô cũng chết v́ những vụ thủ tiêu dàn cảnh? Cô bị cảm ứng bởi thứ bệnh
bức hại cuồng? Cô đă nghe chính Hành kể một vở kịch cương viết lại một sự
thật về một y sĩ nhạc sĩ bị chứng bệnh ấy. Có lẽ không phải hoang tưởng bị
đóng kịch, mà bị đóng kịch thật. Vở kịch như một răn đe, một chốt khóa,
một li gián?
Nhưng hăy vui, Hiền Lương ạ. - Cô tự nhủ.
Nh́n lên những lóe nắng chói ḷa xuyên qua
tán lá luôn bị gió lay đập đến oằn oại, thỉnh thoảng lá thưa ra để lóe
nắng ấy chớp lóa, Hiền Lương nghĩ đến điều cô đang nghĩ. Con người chẳng
thể vô tư như cây lá. Được làm người, sinh vật cao cấp nhất v́ biết suy
nghĩ, chẳng vô tư, là mang một sứ mệnh... Dẫu sao đây là thời đại đáng
sống nhất, đau đớn đến quằn quại vẫn đáng sống. Thời đại này có nhiều điều
để ngẫm nghĩ hơn bất ḱ thời đại nào.
Cô lại giật ḿnh, nếu Hành biết những ư
nghĩ khủng khiếp này, anh ấy sẽ rợn gáy hay mỉm cười an nhiên? Và bất giác
cô nghĩ :... nhưng liệu xă hội cho những người tự trọng, như chính Hiền
Lương luôn luôn nuôi dưỡng ư thức tự trọng, làm nên sản phẩm thể hiện giá
trị tự thân không?
5
Hiền Lương bước vào pḥng mẹ con cô đằng
sau chiếc tủ đứng. Cô lặng lẽ ngắm lại bức tranh vẽ về nghĩa trang liệt sĩ
làng cô cùng với nghĩa trang Hàng Dương và nghĩa trang Trường Sơn.
Như một người nhập đồng trong cảm xúc, cô
nh́n ra khung cửa sổ mở ra vườn sau.
Cô thấy ư tưởng mới lóe lên có ǵ đó xúc
phạm, nhất là xúc phạm đến người đă mất.
Cô đă từng đọc kinh, xem lễ trong những
ngày lễ các Thánh tử v́ Đạo. Có những vị “Thánh” chống triều đ́nh Lê -
Trịnh, chúa Nguyễn và triều Nguyễn, đặc biệt là trong thời Minh Mạng đến
Hàm Nghi, và cả “Thánh” chống cộng được Va-ti-căng phong thánh, mặc dù các
vị “Thánh” này bị triều Lê - Trịnh, triều Nguyễn (thời c̣n giữ được độc
lập) và bị Cách mạng lên án là đầu sỏ bạch quỷ hoặc tay sai của giặc! Rồi
c̣n bao vị Thánh đă chết v́ lí tưởng bảo vệ đức tin Ki-tô hữu? Họ chết
trong đức tin, khoa học đă chứng minh chỉ là đức tin sai lầm. Và liệu có
phải chỉ thuần túy đức tin tôn giáo, không mảy may là thực dân hoặc bị
thực dân lợi dụng?
Và những nhà tư tưởng, nhà văn, nhà vật lí,
sinh học... bị chết bởi pháp đ́nh Thiên Chúa giáo. V́ tiến bộ của Trái
đất, loài người, họ hi sinh.
Rồi những “anh hùng tử sĩ”, dưới trướng các
tổng-thống-ngụy, -chưa-một-ngày-chống-Pháp, -thậm-chí-là-tay-sai-của-Pháp,
-lại-chịu-làm-bù-nh́n-của-Mỹ, cũng từng được đặt tên cầu, tên đường phố.
Và những chiến sĩ hi sinh v́ sự nghiệp cứu
nước, chống Pháp, Nhật, Mỹ, Tàu, Khơ-me Đỏ... và giải phóng dân tộc thoát
khỏi quan hệ sản xuất bóc lột và bị bóc lột ở ruộng đồng nông thôn, ở nhà
máy phố thị, thoát khỏi chủ nghĩa ngu dân tôn giáo dạng cuồng tín, chống
lại chủ nghĩa yêu nước, thoát khỏi văn hóa thực dân mới...
Những cái chết, những hi sinh...
Không phải Hiền Lương, mà chính thời đại đă
bừng sáng các tiêu chí để định giá. Cô rùng ḿnh kinh hăi. Quả là vẽ đề
tài nào, chính đề tài ấy lại khắc sâu trong cô như một ám ảnh. Từ một ấn
tượng trực quan, có thể t́nh cờ thôi, trở thành một dự định nghệ thuật,
rồi càng vẽ càng bị khắc sâu. Sao cô cứ trở đi trở lại ư nghĩa của cái
chết. Phải chiêm nghiệm cái chết khi mới hai mươi hai tuổi, tuổi chưa được
sống với đời ấy ư? Chết, một vấn đề triết học lớn lao. Mọi tôn giáo là ǵ,
nếu không là suy nghiệm về cái chết? Mọi thứ triết học nếu được gọi là
nhân bản, không thể không suy tư về cái chết, cho dẫu rất tránh nói về
siêu h́nh của cái chết như Khổng giáo. Mọi cái chết cho lí tưởng xă hội
đều đẹp, đẹp nhất. Nhưng chân lí là đâu? Chân lí không phải là ước lệ, là
quy định tạm thời. Không thể có hai chân lí phổ quát đối nghịch. Không thể
“bên này dăy Pi-rê-nê là chân lí, bên kia là sai lầm” nếu suy nghiệm về
loại chân lí thuộc cấp độ phổ quát, ở dạng thuần lí. Ai đó chẳng nói
“những tư tưởng lớn thường gặp nhau” đó sao? Ai đó cũng từng nói “đồng
quy nhi thù đồ” - mặc dù khác con đường nhưng sẽ gặp nhau ở đích đến -
đó sao? Vâng, động cơ và mục đích có thể gặp nhau, nhưng chân lí và con
đường thực hiện chân lí phải loại trừ nhau...
Hiền Lương rùng ḿnh khi nghĩ Chúa, Phật,
Khổng, Lăo bị quật đổ, bị đấu tố, Giê-hô-va hay Ông Trời bị chứng minh là
quỷ dữ. Những vấn đề cũ rích vẫn khiến cô rùng ḿnh. Các nước xă hội chủ
nghĩa phê phán tôn giáo thường xuyên, công khai, trên sách báo, trong nhà
trường. Ở Phương Tây, rồi ở Miền Nam trước bảy lăm cũng rộ lên phong trào
vô thần, hiện sinh vô thần (Sác-tơ-rơ, Ca-muy...), siêu nhân vô thần
(Nít-sơ), cả thiền học dấn thân nhập thế vô thần...
Đâu là chân lí? Cô đă rơ. Sao cô cứ bị ám
ảnh bởi những nhát búa đập vào tượng thờ? Sao cô cứ trở đi trở lại như một
ám ảnh không nguôi? Không, vấn đề hóa ra lẩm cẩm đến càm ràm dai dẳng là
vấn đề bị chân lí hay sai lầm chọn lựa, hay chủ động chọn lựa chân lí hoặc
sai lầm. Cả sư Tâm Tự, cả ông Nộp, ông Hiền, cả chú Học, o Ngoan, cả ba và
mẹ cô, cả Hành và cô, ai đă chọn lựa trong tư cách chủ động chiếm lĩnh
chân lí hoặc sai lầm ngỡ là chân lí? Cô Bân và Hiền Lương chẳng cười đến
sặc sụa, cười trào nước mắt trước câu nói của ông Hiệu Điên đó sao: Giá
như Bác Hồ chọn Miền Nam sau bốn lăm và từ năm tư.
Hiền Lương chợt nhớ một trang sổ tay, năm
kia cô đă ghi chép. Trang giấy nhỏ với những nét chữ của cô bỗng như đă in
vào trí nhớ tự bao giờ, lúc này hiện ra rất rơ trong suy tưởng: Sở dĩ Bác
Hồ chọn Miền Bắc Việt Nam là v́ ngoài ấy có vị trí địa lí - chính trị
thuận lợi: a) Núi rừng Việt Bắc là căn cứ địa kháng chiến tốt; b) Miền Bắc
tiếp giáp với Nước Cộng ḥa nhân dân Trung Hoa, một hậu phương lớn thuộc
khối cộng sản. Miền Bắc nước ta, xét về yếu tố địa - chính trị, cũng tương
tự như Bắc Triều Tiên (Nước Cộng ḥa nhân dân Triều Tiên). Và cũng hiện ra
rất rơ trong trí nhớ Hiền Lương một trang sổ tay khác: Nước ta đă nhiều
lần bị chia cắt: a) Nam - Bắc triều (Trịnh - Mạc phân tranh, 1527 - 1592,
ranh giới: Thanh Hóa - Sơn Nam); b) Trịnh - Nguyễn phân tranh (1592-1786,
ranh giới : sông Gianh); c) Đại Nam độc lập - Nam ḱ thuộc Pháp (1862 -
1885, ranh giới: núi Thần Quy, c̣n gọi là núi Thần Mẫu, ở giữa B́nh Thuận
- Biên Ḥa); d) Miền Bắc độc lập - Miền Nam bị tạm chiếm (1954 - 1975,
ranh giới: sông Bến Hải, sông Thạch Hăn).
(...)
Hiền Lương thấy ḿnh nhảy cóc trong suy
tưởng. Cô thấy ḿnh đă mệt mỏi. Cô trượt từ vấn đề này sang vấn đề khác
với những quăng quá xa!
Thật ra, trong nghiên cứu lịch sử, người ta
có quyền đặt ra những “giá như” để định giá một hành vi chính trị. Lịch sử
là chuyện đă rồi nhưng không phải là chuyện đă rồi. Trong bối cảnh cụ thể
- lịch sử ấy, hành vi chính trị nào là tối ưu, và có cần thiết phải như
thế. Cứu cánh không thể biện minh hết cho phương tiện.
(...)
Phải lên án chủ nghĩa Tào Tháo và chủ nghĩa
Ma-ki-a-ven...
Hiền Lương vẫn ngoan cố với chính cô.
Không, phải biết lẽ chết để hiểu lẽ sống... Cô quá trẻ con, buồn cười, chả
hiểu ǵ về địa - chính trị!?
Không biết có phải là sự bù đắp về tâm lí
không, cô được hưởng niềm vui của người sáng tạo và cảm thụ nghệ thuật. Cô
thấy bức tranh về nghĩa trang liệt sĩ của cô có một chiều sâu hơn trước,
mặc dù bức tranh vẫn cứ thế, chưa thêm bớt nét nào. Một cảm giác tâm lí
đầy ảo tưởng? Một thứ nác-xi-xít (narcissisme) tội nghiệp của nghệ sĩ đầy
lao tâm khổ tứ, tự say mê không phải bóng h́nh của chính gương mặt da thịt
ḿnh, mà tự say mê tư tưởng và cảm xúc của chính ḿnh, được thể hiện bằng
tài năng của chính ḿnh? Cô hồn nhiên sung sướng! Có lẽ cô hơi điên trong
giây phút này.
Đă hai giờ xế trưa ngả chiều, Hiền Lương
phải qua nhà ông Hiệu Điên. Vừa ân hận, cảm thấy ḿnh thật đáng trách bởi
sáng nay bị Hành ít nhiều cuốn hút, rất đáng xấu hổ, vừa tiếc rẻ bức tranh
ông Hiệu Điên c̣n dở dang, Hiền Lương thay áo quần, xin phép chú thím và
bước ra ngơ.
TXA.
CƯỚC CHÚ chương X: không có cước chú.
(
xem tiếp chương XI )