TRẦN
XUÂN AN
m ù
a
h è
b
ê n
s
ô n g
(nỗi đau hậu chiến)
tiểu thuyết
nnhà
xuất bản
1997 & 2003
CHƯƠNG
VIII
1
Về thăm “quê nội” của
Hiền Lương đă được năm hôm, bây giờ cô Bân đă khỏe người ra, v́ đă quen
với gió nam, gió nồm và cái nắng mùa hè ở đây. Hôm qua, c̣n có một trận
mưa rào xối xả nên sáng nay thật dễ chịu. Hai hôm nay, cô Bân đă vui vẻ,
linh hoạt như trước, cơ chừng như có băo khô, nam nóng cấp mười cô cũng
quen được.
Chiều này, mùng một
tháng sáu Bính tí (mười lăm tháng bảy, chín sáu), sẽ có một cuộc tiệc trà
mừng sinh nhật của Bông Bưởi. Mấy hôm trước, nhân hỏi tuổi của cháu gái út,
cô Bân nảy ra ư định này, v́ ngày sinh của Bông Bưởi đă gần kề, và cũng
luôn dịp mời một số người quen biết, bà con đến gặp mặt nhau cho vui.
Mọi người trong nhà hoan
nghênh ư định. Thế là Hiền Lương với Bông Bưởi ra trạm xá nhờ điện thoại,
gọi vào Đông Hà nhờ bạn chú Cận đặt các loại bánh trái giúp. Sáng nay, chủ
tiệm bánh đă chở ra, nhận tiền, kể cả nước ngọt, đá lạnh.
- Từ nhỏ đến chừ, em chưa
tổ chức mừng sinh nhật. - Bông Bưởi nói với nụ cười.
Hiền Lương đặt hai tay
lên vai Bông Bưởi:
- Người Á Đông ḿnh
trọng ngày húy nhật - ngày mất, ngày hoàn tất cuộc đời, tạm gọi vậy... -
và ngày Tết Nguyên đán là ngày mừng tuổi, báo hiếu chung cho mọi người.
Khỏi cần mừng sinh nhật, mặc dù ai cũng nhớ ngày sinh tháng đẻ, kể cả giờ
lọt ḷng để dựng vợ gả chồng, các thứ, để xem tử vi nữa. - Hiền Lương cười
thành tiếng. - Tuy nhiên, nếu thích, cũng tổ chức mừng sinh nhật cho vui,
như các vua chúa. Chả hiểu Tây thế nào, nhưng ḿnh cứ xem sinh nhật là dịp
nhớ ơn, báo hiếu cha mẹ đă cho ḿnh ra đời, cũng là tạ ơn đời. Thật ra,
ngoài các ngày kị giỗ, c̣n lại, thể hiện chung trong ngày Tết Nguyên đán
là đủ rồi.
Bông Bưởi diện bộ đồ mới
hôm trước Hiền Lương mua tặng, cứ bẽn lẽn. Ai cũng thấy cô bé lớn hẳn, đẹp
hẳn trong vẻ giản dị, kín đáo của bộ áo quần khá thời trang.
Cuộc tiệc cũng đơn giản.
Cô Bân cắm mười sáu cây nến hồng trên chiếc đĩa đặt trước chiếc bánh sinh
nhật. Trên bốn chiếc bàn là bánh trái, bánh đủ loại và trái đủ loại, có cả
thanh long, chôm chôm, sầu riêng đang mùa chín rộ ở Nam bộ, khách buôn chở
ra tận Quảng Trị này để bán. Hoa nữa, hoa buôn ra từ Huế và hoa tại Đông
Hà. Bốn b́nh hoa rực rỡ, tươi thắm. Hiền Lương rất thích mấy đĩa trái sim
tṛn mọng, đen tím, trái thanh yên the gịn, thích nhất là hoa trù trè
vàng thơm - năm, sáu cánh như lá tre x̣e, mềm vàng, thơm ngọt. Trù trè,
cái tên dân dă mà hoa xinh thế, và hương ngát thế.
Hai giờ chiều, khách đă
đến. Trong khi chờ đông đủ, những khách mời đến trước đi quanh ngắm tranh
của Hiền Lương. Chú Cận bảo nên để chú đóng vài cái khung, nhưng Hiền
Lương nói chưa bức nào hoàn chỉnh, c̣n phải chữa, phải trau thêm. Tranh
mới tạm ghim bằng đinh nhỏ để găm giấy, loại đinh có mũ lớn.
Bông Bưởi đă t́m được
hai bài thơ viết về cha mẹ. Mở đầu cuộc tiệc trà này, cô bé sẽ đọc diễn
cảm. Cô Bân lẫn Hiền Lương hài ḷng lắm.
2
Ăn bánh và trái, uống
bia và nước ngọt, cuộc tiệc nhẹ nhàng, rôm rả, sau khi Bông Bưởi đă đọc
thơ báo hiếu, đă được chúc mừng. Mấy bạn thân của Bông Bưởi, lúc này, vừa
vào tiệc vừa hát tặng.
Bàn của người lớn hết
trao đổi về nắng mưa dưa lúa, lại chuyện tṛ về lớp trẻ bây giờ.
Chú Tập cắn đôi trái sim
tṛn mọng, uống hết ly bia lanh canh đá lạnh, rút khăn tay lau bọt trắng
quanh mép. Chú Tập nói:
- Lũ trẻ bây giờ sung
sướng thật. Dân ḿnh chưa giàu có ǵ, mới đủ sống; có thể có cháu ở trong
hoàn cảnh gia đ́nh ba mẹ c̣n cực, nhưng nói chung lũ trẻ là sướng, sướng
v́ không biết chiến tranh là ǵ.
Ông giáo Hiền chấm thanh
bánh quế vào li bia, đưa lên miệng. Ngẫm nghĩ, ông nói:
- Chú Tập nói thật phải.
Chỉ lũ già, - Ông giáo cười khi cố ư dùng từ “lũ già” -, chỉ bọn ḿnh
lănh trọn những nỗi đau chiến tranh. Từ phát súng đầu tiên thật sự chống
xâm lược Pháp ở Đà Nẵng đến phát cuối cùng chống diệt chủng ở Cam-pu-chia,
thế là gần một trăm ba chục năm.
- Nhưng khốc liệt và
toàn diện nhất là chống Pháp, chống Mỹ. Người lớn tuổi đau đă đành, lớp
trung niên ngó rứa nhưng vẫn c̣n rất ngấm nỗi đau. Lớp trẻ như Bông Bưởi
vẫn c̣n chịu hậu quả của cuộc chiến tranh. Phải vài ba thế hệ nữa, khoảng
một trăm năm nữa di chứng của nỗi đau chiến tranh mới hết, mới nguôi. -
Hành nói, thoáng dừng mắt lại ở ông Nộp rồi nh́n Hiền Lương.
Hiền Lương gật đầu, nh́n
xuống.
Hành tiếp:
- Nỗi đau! Ta đă dịch
cuốn Chiến tranh của anh em đỏ,... - Hành bỗng ngừng lại và im lặng -,
nguyên văn là Ré-đ b-ro-dơ-hú-đ ét uơ (Red brotherhood at war) của
hai tác giả nước ngoài (III.II.3) (*).
- Hiền Lương ra đây thăm
quê nội, và vẽ tranh về vết thương chiến tranh khá nhiều. Trước đây, văn
nghệ nói chung chỉ khẳng định cái được, bây giờ cởi mở hơn, cũng rất cần
thiết vẽ, viết về cái mất. - Chú Tập uống cạn thêm li bia nữa sau câu nói.
- Bên này, bên kia, cả
hai bên bốn bề, nói, hay là viết và vẽ, cần phải thật công bằng, đúng như
sự thật lịch sử. - Sư Tâm Tự chỉ ăn trái cây, uống nước ngọt, bỗng chêm
vào, giọng thật khẽ, chậm răi, có khi ngỡ như bỏ lửng câu nói.
Hành tiếp lời:
- Có nhiều cái nh́n từ
nhiều chỗ đứng, nhiều góc độ, về cuộc chiến tranh ấy, kể cả chiến tranh
chống bành trướng, chống diệt chủng. Mác Na-ma-ra, người lập hàng rào điện
tử, biến làng ḿnh cùng nhiều làng khác thành vành đai trắng, mới qua hội
thảo cùng tướng Vơ Nguyên Giáp đấy. Đây là cuộc đụng đầu lịch sử giữa hai
khối thật, nhưng chính Việt Nam đụng đầu với Pháp, với Nhật và với Mỹ. Chỉ
Việt Nam thôi, chỉ Việt Nam đứng mũi chịu sào, đầu sóng ngọn gió. Các nước
Liên Xô, Đông Âu, Trung Quốc chỉ hậu thuẫn, c̣n Pháp và Mỹ trực tiếp đọ
súng với Việt Nam, trực tiếp đàm phán, hội thảo với Việt Nam. Phải nói rơ
sự thật lịch sử này!
Cô Bân hỏi bằng một câu
khẳng định với giọng cảm thán:
- Vậy th́ ngụy quân,
ngụy quyền Miền Nam quá thê thảm trong vai tṛ của họ? Họ không được coi thuộc về dân tộc
Việt Nam nữa?
Ông Nộp giật ḿnh, im
lặng. Chú Tập tránh trả lời thẳng:
- Rất đau đớn, rất bi
kịch! - Chú Tập tiếp - ... kể cả người lính Pháp và lính Mỹ bị xua qua đây.
Họ bị “lùa” qua đây!
Hiền Lương chợt nhớ chú
Nông có kể về người lính Mỹ. Có một lần chú Nông đọc thấy ḍng chữ bằng
bút bi trên nón sắt một hạ sĩ Mỹ: “Xin Thượng đế nhẹ tay. Đồ dễ vỡ”. Đó là
câu dặn, in ở hộp đựng đồ thủy tinh, nhưng thêm vào hai chữ: Thượng đế, và
lại viết trên mũ sắt che đầu, đỡ mảnh pháo mũi đạn, vừa đầy chất hài hước
của người Anh, vừa thấm thía chất bi kịch! Có một lần khác, chú Nông đọc
thấy ḍng chữ tiếng Anh khắc xăm trên cánh tay người lính Mỹ: “Tôi đă và
đang tiêu phí cuộc đời tôi ở địa ngục trần gian (hell - world), cho nên,
tôi sẽ lên thiên đàng nếu một hôm nào tôi chết”. Trái đất, như chú Nông
nói, được Sa-tăng quỷ dữ sáng tạo theo quy luật của Sa-tăng (cũng lời vị
cựu linh mục bỏ đạo), và chiến tranh là cái tạo thêm tính chất khủng khiếp
của địa-ngục-trái-đất. Có thể người lính Mỹ ấy chưa hiểu sâu đến vậy, chỉ
trực cảm rồi viết một cách tu từ thôi. Nhưng tính chất bi kịch của người
lính Mỹ là có thật. Chiến tranh, họ chẳng hiểu v́ sao như vậy. Cái
chẳng-hiểu-v́-sao của người lính Mỹ quá bi đát. Đừng để chiến tranh trở
thành Định mệnh, theo quy luật sinh vật của quỷ dữ. - Hiền Lương nghĩ.
Cô Bân lại hỏi bằng câu
khẳng định buồn đau:
- Chủ nghĩa xă hội có
thừa nhận sai lầm trong thực hiện, sai lầm lớn, ngay trong thời kháng
chiến. Vậy ngụy là ngụy, v́ những sai lầm của cách mạng? Những người yêu
nước khác chính kiến bị đẩy về phía đối phương?
Hiền Lương biết câu này
là của ba cô nói, mẹ của cô chỉ nhớ lại, đặt thành câu hỏi.
Chú Tập nh́n cô Bân:
- Đúng. Sai lầm, máy móc,
“tả” khuynh, giáo điều chủ nghĩa. Và “trói”. “Trói”, tôi nhấn mạnh. Và
phải sửa sai, phải “cởi trói”. Và nhiều sai lầm nữa. Nhưng, có cái thuộc
về biện pháp thời chiến: cả Miền Bắc ở trong kỉ luật quân đội. Quán tính
c̣n kéo dài đến những năm tám mươi. Có người c̣n độc miệng bảo là “chủ
nghĩa xă hội kiểu trại lính”.
Cô Bân lại hỏi, mặc dù
câu trả lời của chú Tập hơi khó hiểu:
- Sao Liên Xô, Đông Âu
tan ră, không ít trí thức bên đó lại lên án chủ nghĩa xă hội? Trung Quốc
chấp nhận kinh tế thị trường là v́ sao?
Ông giáo Hiền không nói
ǵ. Chú Tập không nói ǵ. Hành nói:
- Nhờ có chủ nghĩa xă
hội với cách tổ chức của nó, cả nước và Miền Bắc mới thắng Pháp, thắng Mỹ.
Mặc dù chủ nghĩa xă hội sụp đổ ở các nước, hay đă cải cách, đổi mới, th́
định hướng, nguyên lí xă hội chủ nghĩa vẫn đúng. Đó là ước vọng của nhân
loại, của Đạo Phật..., kể cả Giáo phái Cơ Đốc xă hội chủ nghĩa. Xanh Xi-mông
(Saint - Simon) là nhà xă hội chủ nghĩa h́nh như được Thiên Chúa giáo
phong thánh th́ phải (I.132). Xanh Xi-mông là tiền bối của Mác! Nói chung,
ước vọng ấy có tự ngàn đời, nhưng chưa thực hiện được. Chưa, chứ không
phải không.
Hành muốn nói đến phương
thức sản xuất xă hội chủ nghĩa, phương thức ấy yêu cầu một
tŕnh-độ-làm-người cao hơn, quá cao nên rất khó thực hiện, như đă nói với
Hiền Lương, nhưng lại kịp ngưng lại.
Hiền Lương nghĩ đến vết
thương ông giáo Hiền, ông Nộp, sư Tâm Tự, cả vết thương của chú Nông và
của mẹ cô,- gạt ra những bi kịch cá nhân, cô biết cũng như chưa biết.
Những vết thương bởi bi kịch cá nhân muôn đời vẫn c̣n, vẫn có, dẫu biết
những bi kịch cá nhân đôi khi do nguyên nhân thời đại, nguyên nhân chính
trị, nhưng chỉ có một vài trường hợp như thế. Cái chính là bi kịch chung
của lịch sử trong từng thân phận cụ thể.
Hiền Lương c̣n nghĩ,
những nguyên-lí-xă-hội-chủ-nghĩa-theo-Mác là những giá trị đạo đức. Nguyên
lí kinh tế gắn liền, đồng nhất với nguyên lí đạo đức, chắc thiên đàng trên
mặt đất là có thật. Đến bao giờ? Phải cải thiện quả đất địa ngục thành quả
đất thiên đàng chứ! Công hữu triệt để, thật chí công vô tư theo Mác, quả
là phẩm chất quá cao. Dẫu Hiền Lương biết công hữu là công hữu tư liệu sản
xuất, cụ thể là ruộng đất, nhà máy, công ti, xí nghiệp. Chủ nghĩa xă hội
không phải không chấp nhận và không bảo hộ quyền tư hữu tư liệu tiêu dùng
như nhà cửa, xe cộ. Đấy là bài học sơ đẳng, nhập môn. Chẳng bao giờ loài
người quay trở lại thời cộng sản nguyên thủy, “cộng vợ, cộng chồng”, như
thời Diệm - Nhu đă bôi nhọ Việt Minh, Việt Cộng. Cộng sản phải là cộng sản
văn minh, cộng sản ở một cấp độ văn minh nhất, theo đường xoáy trôn ốc -
tiến tŕnh tiến hóa của nhân loại. Đấy cũng là bài học sơ đẳng, nhập môn.
Nhưng bây giờ con người đă đạt đến chưa cái tŕnh-độ-làm-người làm chủ tập
thể xă hội chủ nghĩa, cộng sản chủ nghĩa ấy? Để tiến lên chủ nghĩa xă hội
cũng cần phải có thời ḱ quá độ dài.
Buổi tiệc trà mừng sinh
nhật của Bông Bưởi bỗng chuyển qua vấn đề “vết thương chiến tranh, kháng
chiến và cách mạng”! Đúng là chẳng sính chính trị, nhưng chính trị ở khắp
mọi nơi, mọi lúc, mọi biểu hiện của đời sống. Đúng như nhận định của chú
Tập, về Bông Bưởi, về lớp trẻ bây giờ trong thời ḥa b́nh rằng, họ hạnh
phúc, nhưng niềm tự hào chiến thắng Pháp, Nhật, Mỹ, Tàu, Khơ-me Đỏ gắn
liền với nỗi đau, mà nỗi đau chia cắt Tổ quốc là niềm đau lớn nhất. Tại
sao chia cắt? Tại sao phải thống nhất bất cứ giá nào? Câu trả lời đă quá
rơ. Vấn đề c̣n lại là “vết thương chiến tranh”. Hiền Lương thấy ḿnh chưa
bước qua bên kia cầu, Vĩnh Linh với địa đạo Vĩnh Mốc, một Đất thép của
Tuyến lửa, vĩ tuyến mười bảy. Nhưng với một nửa nỗi đau, cô đă không chịu
nổi!
Ôi, những người lính
ngụy và con cháu họ! Và chẳng biết thế nào, cả những người lính Pháp thực
dân, lính thuộc địa châu Phi của Pháp, cả những người lính Mỹ xâm lược nữa?
Mặc dù trong những tên lính ngoại quốc lê dương ấy, có những kẻ cực ḱ
nham hiểm, tàn ác, tự bản chất, nhưng chính chiến tranh thực dân, xâm lược
làm chúng nham hiểm, tàn ác hơn. Chiến tranh, v́ đâu? Họ có quyền hỏi
những lănh tụ đă ghi tên vào lịch sử với tư cách tổng thống, bộ trưởng
quốc pḥng chăng?
Bông Bưởi, em nghĩ ǵ về
ngày sinh của em, số phận của em không?
Hiền Lương ngồi lặng
người với những suy tưởng miên man, như một người chịu khó lắng nghe bên
bàn tiệc trà. Đôi lần, Hiền Lương đi xuống nhà ngang, để bưng lên, tiếp
thêm bánh trái và thức uống.
Đă bốn giờ chiều, nắng
ngoài sân c̣n vàng rực. Chiều rồi.
Sư Tâm Tự hẹn mọi người
một buổi nào đó, trong tuần tới, cùng gặp nhau ở chùa đàm đạo cho vui. Cô
Bân và Hiền Lương đă dự định cũng trong tuần tới sẽ về B́nh Dương, thành
phố Hồ Chí Minh. Trong ấy, suốt tuần nay chú Nông cô quạnh một ḿnh hay
mải đàn đúm với bạn bè, trở lại thói say xỉn? Cô Bân chợt nhớ ở làng nội
Hiền Lương, bên sông Bến Hải này không có nhà thờ, mà ngày mai chủ nhật cô
Bân c̣n phải đi lễ mi-sa. Cô Bân biết Hiền Lương, tuy phải bỏ dự lễ, nhưng
con bé này chắc chẳng một chút băn khoăn!
Lúc này, Hiền Lương đang
tiễn khách bạn của Bông Bưởi ra ngơ.
Khi bước vào, Hiền lương
nhớ lại quy luật biện chứng, muốn có tŕnh-độ-làm-người xă hội chủ nghĩa
phải có cơ sở hạ tầng xă hội chủ nghĩa, và ngược lại, không có cơ sở hạ
tầng ấy sẽ chẳng bao giờ có tŕnh-độ-làm-người ấy.
Rồi Hiền Lương cũng nghĩ,
tại sao phải cần bánh sinh nhật, những ngọn nến hồng? Chỉ mười sáu bông
bưởi thơm ngát cho mười sáu tuổi của Bông Bưởi được không? Hay cúc? Huệ?
Cẩm chướng? Mỗi tuổi một đóa hoa thơm ngát. Hoa nào chẳng là hoa, miễn
thơm và đẹp!
Hiền Lương cảm thấy ḿnh
đôi khi thật đa đoan, lẩm cẩm, với những liên tưởng bất ngờ, với một lô
gích đứt quăng nhưng cô không thể cấm ḿnh cứ nghĩ ngợi mọi điều với ư
nghĩa ẩn chứa trong chúng. Cô không thể vô thức với cuộc sống, với ḍng
sống, mà cô là một sinh vật được giáo dục và biết tự giáo dục, là con
người, là một hạt nước nhỏ bé biết suy tư.
3
Năm giờ sáng, như mọi
ngày, Hiền Lương cùng Bông Bưởi đi bộ ra bờ sông hơn một cây số đường làng,
ghé vào nhà bạn gái của Bông Bưởi, rủ cô bạn ấy cùng tập thể dục, tắm sông.
Hiền Lương cũng đă mua tặng cô bạn nhỏ một bộ đồ bơi thể thao, tay và ống
quần dài, ôm sát người, màu xanh đậm thuần sắc bằng thun. Trời hưng hửng
sáng, ba cô gái ba màu bơi lội. Trên bờ sông Bến Hải, tre pheo lung lay
trong gió sớm với những tia nắng mai non, chim chóc chuyền cành chiêm
chiếp, luyến láy.
Tắm xong, cô vào nhà bạn
nhỏ tắm lại bằng xà bông với nước giếng. Trong bộ đồ bộ thường ngày, Hiền
Lương mặc cho hai cô bé ríu rít với nhau về chuyện sách vở trường lớp, một
ḿnh ra ngồi trên thành xi măng bến sông, nh́n nắng sớm xuyên qua hàng tre
lấp lóa trên mặt nước. Mặt trời phía Cửa Tùng rực rỡ đỏ. Nắng mai non rọi
tia ấm vào cô, Hiền Lương lâng lâng trong cảm giác tươi sạch, sảng khoái.
Những ư tưởng từ bữa
tiệc trà bánh trái hôm qua vẫn c̣n vương vấn trong cô. Nuôi khát vọng sáng
tạo nghệ thuật, Hiền Lương làm sao có thể thờ ơ những ǵ c̣n đau đáu trong
tâm hồn người cùng thời, tuổi cha ông, tuổi em, tuổi cháu, nhất là lứa
tuổi đă trải nghiệm những cuộc chiến nối tiếp nhau. Thật ra, với hai mươi
hai năm sống của Hiền Lương, mười lăm năm làm người, được làm người, của
Bông Bưởi, của cô bạn nhỏ, và với th́ tương lai, chắc chắn rồi sẽ của cả
các cháu chưa được sinh ra, tất thảy những lứa tuổi được sinh ra sau Ngày
Thống nhất ấy, nào ai đă trải nghiệm chiến tranh trên Tổ quốc này, mà
xuyên suốt những cuộc chiến ngót một-trăm-ba-mươi-năm ấy là khát vọng độc
lập, tự do cho dân tộc, cũng là cuộc đụng đầu lịch sử Đông và Tây, cuộc
chiến tranh giai cấp, hệ tư tưởng... Trừ cư dân ở các vùng biên giới, tất
thảy những ai cùng tuổi với Hiền Lương, Bông Bưởi chỉ ngấm đau âm hưởng
chiến tranh. Âm hưởng chiến tranh biên giới, chống diệt chủng dội về hậu
phương, cộng với âm hưởng hậu chiến của một trăm mười bảy năm chống thực
dân, đế quốc. Có khi âm hưởng ấy c̣n nặng nề đến cả trăm năm sau. Đói
nghèo, lạc hậu (tụt hậu), bệnh tật, góa bụa, mồ côi, c̣n nhiều nỗi đau về
danh dự, nhân phẩm. Có lẽ, không, chắc chắn, những Hành, những Hiền Lương,
những Bông Bưởi đă phải trải nghiệm gánh nặng nỗi đau và niềm tự hào trên
hai quang gióng trĩu đôi vai của mỗi người.
Hiền Lương đang trải
nghiệm niềm tự hào và nỗi đau ấy. Cô cảm nhận nỗi niềm oái oăm, trái khoáy,
thậm chí giằng xé, phủ định lẫn nhau giữa tủi đau và tự hào. Cô tự hào dân
tộc Việt Nam trong vai tṛ, trách nhiệm lịch sử, đă bừng sáng trong ư thức
chiến đấu cho độc lập, tự do của dân tộc trong suốt bốn ngh́n năm nay, đặc
biệt là từ một-trăm-ba-mươi-năm ấy. Cô tủi đau cho chính ḿnh trước vết
thương chia cắt Đất nước.
Và chiến tranh là chiến
tranh giữa những con người, cùng một Tổ quốc, cùng một dân tộc, khác Tổ
quốc, khác màu da. Cô tự hỏi cô đă hiểu ǵ về con người. Ba của cô đă từng
ngần ngại khi hiểu cô đă chọn cho chính cô con đường hội họa. Con đường
nghệ thuật đ̣i hỏi bản thân người nghệ sĩ phải sống-với, trải nghiệm bằng
chính bản thân, cả con người của bản thân với cuộc sống, với con người
cùng thời, thậm chí phải nhập thân vào mọi thuở đời. Phải như thế, để hiểu
đời, hiểu con người. Phải như thế, để cuộc sống trở thành máu thịt của tâm
hồn, của tư tưởng, cảm xúc - tư duy sáng tạo nghệ thuật. Phải như thế, để
trở thành nghệ sĩ đích thực, không phải là thợ viết, thợ sao chép quá đỗi
cơ giới cuộc sống một cách vô cảm bằng những xác chữ vô hồn, vô tâm và vô
t́nh. Nhưng cô đă hiểu ǵ về t́nh yêu, trong đó có yêu đương. Cô đă hiểu
ǵ về thù hận, trong đó có hận t́nh đôi lứa. Cô đă hiểu ǵ những mưu mô
độc ác. Cô đă hiểu ǵ về khát vọng nhân phẩm. Cô đă hiểu ǵ về dục vọng.
Cô đă hiểu ǵ về cái đói, cái túng thiếu của người bệnh nằm chờ chết bên
cạnh người bệnh khác thừa mứa thuốc thang. Cô đă hiểu ǵ về nỗi đau màu da
chủng tộc, cái vênh vang cũng về màu da chủng tộc. Cô đă hiểu ǵ về số
phận, về sự lừa dối, mê tín. Cô đă hiểu ǵ... Quả thật, hai mươi hai tuổi
trong trắng nhường kia, được sự đùm bọc, yêu thương của cha mẹ, cô nào có
chút kinh nghiệm đời nào đâu! Những trải nghiệm của cô bé nhỏ quá, vụn vặt
quá.
Ba của cô bảo cô có tư
chất của nghệ sĩ với trực giác nhạy và sâu, có óc tư duy phân tích, tổng
hợp, nhưng đó chỉ là tố bẩm đă và chỉ được rèn luyện qua sách vở. Đọc sách,
xem phim, ngắm tranh, xem ảnh, cô chỉ mới tiếp thu được vốn sống, chất
liệu sống gián tiếp.
Chính vốn liếng chất
sống từ sách vở, từ sự cảm nghiệm niềm tự hào trái khoáy với nỗi tủi thân
của chính cô, hơn một tháng rồi về với quê nội bên ḍng sông Bến Hải này,
vốn liếng ấy đă giúp cô cảm nhận sâu hơn những vết nhục hay huân chương
trong tim của ông Nộp, ông giáo Hiền, sư Tâm Tự, Hành, Bông Bưởi, và của
chú bác, của bao người nữa ở ngôi làng nhỏ bé này. Hiền Lương đă xới lật
biết bao điều ngỡ đă cố định. Cái nh́n của cô liệu có đúng?
Hiền Lương xấu hổ khi
được mang tên chiếc cầu nối liền hai miền Nam - Bắc. Cô đă hiểu ǵ bờ bên
kia, nơi có địa đạo Vĩnh Mốc, một Đất thép của Tuyến lửa!
Cô sực nhớ đến một Lũy
Thầy, một sông Gianh, cũng trên đất Khu Bốn cũ. Đào Duy Từ, người được tôn
vinh là Thầy, vốn là đứa con của phường hát, thời mà con hát được xem là
vô loài vô loại. Con hát, ấy là nghệ sĩ, một thuở từng bị xem không là
loài nào cả. Mỗi loài đều có luân lí của nó, cho dù luân lí ở cấp độ tiến
hóa nào. Đào Duy Từ là con trai của phường hát, cũng bị xem không là con
người, đúng hơn là người không ra người, cũng chẳng phải ngợm. Đào Duy Từ
không được làm kẻ sĩ, tinh hoa của dân tộc. Người ta không thấy được sự hi
sinh rất cao quư theo quy luật sáng tạo!
Đúng là người nghệ sĩ
thương vay hát mướn, đau nỗi đau người khác, nhục cái nhục người khác, tự
hào niềm tự hào không phải của ḿnh, vui cái vui không thuộc về ḿnh. Cô
ca sĩ kia nhập thân vào hàng trăm mối t́nh của ai đó với cả tâm hồn và cảm
giác tưởng tượng. Nhà văn, nhà thơ cũng vậy. Kịch sĩ mới đáng sợ: sống
trọn, sống hết ḿnh với vai tṛ nào kia... Ngay cả ở Phương Tây, thời
trung đại, người nữ không được diễn kịch. Vai nữ phải do diễn viên nam
đóng... Người xưa cấm đoán cả mộng mơ, tưởng tượng, để giữ ǵn sự trinh
bạch của tâm hồn...
... Ngay trong tưởng
tượng cũng có vốn sống trải nghiệm riêng của nghệ sĩ.
Nghệ sĩ, c̣n là ṇi t́nh,
đa đoan và nhiều hệ lụy.
Nghệ sĩ, kể cả họa sĩ,
cần sống cái sống trải nghiệm nhiều cảnh đời, tất nhiên có giới hạn của
đạo lí như thể không thể trải nghiệm bằng thuốc độc, cái chết của thân xác.
Ôi cái chết nhân cách!
Chính Đào Duy Từ, Người
Thầy từng bị cấm làm Kẻ Sĩ , đă thiết kế, đă cho thi công lũy chống Lê -
Trịnh thời chúa Nguyễn, dẫu đấy là chiến lũy của phong kiến với phong kiến,
chỉ dị biệt ít nhiều. Một Đàng Trong đất mới thoát khỏi định kiến cũ phần
nào, và phần nào cần chiêu hiền đăi sĩ, với một Đàng Ngoài khắc nghiệt,
tŕ trệ, ao tù, nước đọng trong tâm thức, thừa hưởng mấy ngh́n năm văn
hiến của dân tộc nên thừa mứa kẻ sĩ! Thiếu, thừa của mấy trăm năm trước.
Hàng rào Mác Na-ma-ra,
có phải là Lũy Thầy? “Dăi thây trăm họ nên danh một người”? Không
thể so sánh như thế. Bản chất khác nhau. Cái giống nhau là chiến lũy, là
vết chém ngang thân ḿnh Tổ quốc. Mác Na-ma-ra, lịch sử cho thấy chỉ là
một kẻ xâm lược bại trận.
Trước ḍng sông Bến Hải
này, sớm mai này, Hiền Lương miên man với những liên tưởng. Ba của Hiền
Lương đă bày tỏ niềm lo âu lẫn sự ngần ngại chính đáng trước sự chọn lựa
con đường đời của cô. Đấy là sự chọn lựa số phận. Chú Nông bảo, với kinh
nghiệm đă trả giá bằng cả cuộc đời đau đớn, rằng, phải hiểu ḿnh là ai, có
những tố chất, sở thích đích thực ǵ, không phải là thị hiếu thời thượng,
học đ̣i, học mót, phải hiểu gia thế và thời đại, để chọn lựa đường đời.
Tuyệt đối thành khẩn, trung thực với chính ḿnh, khi nêu câu hỏi cho ḿnh.
Tuyệt đối không được ảo tưởng tô hồng hay ảo tưởng nhuộm đen chính ḿnh,
gia thế ḿnh, thời đại ḿnh. Phải tự làm nên số phận riêng với những điều
kiện ắt có và đủ như thế. Hiền Lương đă tự ngẫm lại hai mươi hai năm cô
sống, từ lúc bắt đầu hiểu, nhớ, rồi từ lớp một đến cử nhân... Có lẽ hơi
muộn trong chọn lựa, nhưng cô đă chọn lựa con đường nghệ thuật tạo h́nh,
một loại ngôn ngữ phi văn tự dẫu vẫn đậm đà tính dân tộc. Cô đang tự thử
thách ḿnh, kiên tâm với chọn lựa. Cô sợ hăi, nếu chọn lựa sai? Ôi, chọn
sai nghĩa là làm hỏng cả cuộc đời ḿnh! Người ta chỉ sống một lần. Làm
hỏng cuộc đời ḿnh ư? Sao đành ḷng phiêu lưu!
Và trải nghiệm, không
nhất thiết phải làm hoen ố phẩm giá của người nữ. Cô tin tiếng khóc của
người khóc mướn c̣n đau đớn, thống thiết hơn tiếng khóc của thân nhân
người chết. So sánh nghệ sĩ với người khóc mướn là làm nhục nghệ sĩ. Nhưng
quả thật, cô tin vào năng lực cảm nhận nỗi đau một cách gián tiếp, sự nhập
thân tài t́nh của nghệ sĩ với các vốn liếng, văn hóa, chất liệu sống gián
tiếp trong đời sống, và bằng đôi mắt quan sát, đôi tai lắng nghe của chính
họ với tố chất bẩm sinh có thực. C̣n sự chọn lựa đề tài nữa, điều ấy rất
quan trọng, nào phải dễ dàng ǵ.
Hiền Lương vạch ra con
đường số phận của cô, đang bước những bước đầu tiên. Cô tiếc bản thân cô
không có tư chất của nhà khoa học kĩ thuật thuộc các khoa tự nhiên, dẫu cô
biết, các nhà khoa học tự nhiên đích thực là những Đấng Cứu thế, đă mấy
ngàn năm nay cứu con người, biến quả đất của quỷ Sa-tăng thành quả đất văn
minh tương đối, rồi sẽ thành quả-đất-thiên-đàng.
Ngồi trước ḍng sông Bến
Hải này, Hiền Lương c̣n liên tưởng đến ḍng sông Thạch Hăn, ḍng sông mồ
hôi của đá, của chất đá và của chất xám. Thạch Hăn, cũng từng là vết
thương chia cắt! Rồi liên tưởng gợi liên tưởng, Hiền Lương một lần nữa
xuôi ngược với thời gian. Ḍng lịch sử của cả một dân tộc như đang chảy
trước mặt. Bến Hải trở thành ḍng sông chất chứa những nỗi đau chia cắt...
Lịch sử đă một lần đau nỗi đau kẻ sĩ Bắc Hà với Phạm Thái, Nguyễn Huy
Lượng, Nguyễn Du, Bà Huyện Thanh Quan..., với ḍng sông Gianh đau nhức
nhối như vết chém..., - Cô chợt nhớ...-, chưa kể đến cuộc chia cắt Nam -
Bắc triều thời Trịnh - Mạc, chưa kể đến Nam Ḱ phải xót đau chịu thuộc
Pháp, đứt ĺa với Tổ quốc Đại Nam thời Tự Đức (núi Thần Quy như vết thương
sưng tấy)... Ḍng liên tưởng trong Hiền Lương cứ miên man, trùng điệp...
4
Nắng ban mai ấm áp, hồng
tươi, loang loáng bên sông. Một chiếc đ̣ ai vừa rẽ nước xuôi về biển.
Có bàn tay ai vừa bịt
mắt Hiền Lương. Cô hết hồn, định la lên. Hai tiếng cười trong trẻo cất lên
làm Hiền Lương nhẹ nhơm. Bông Bưởi, và Nàng Hương - vốn là tên của một
loại lúa thơm - đang đứng sau lưng cô với tiếng cười chưa dứt.
- Làm chị hoảng hồn!
Ngồi xuống đây chơi. - Hiền Lương nói.
- Chị Hiền Lương c̣n làm
thơ nữa chắc? - Bông Bưởi cười.
- Em nghe cô giáo em nói
thi sĩ là họa sĩ vẽ tranh bằng chữ, cũng tư duy bằng h́nh tượng, c̣n họa
sĩ làm thơ, viết văn bằng màu sắc, cũng tư duy bằng h́nh tượng luôn. Phải
rứa không chị? - Nàng Hương suốt tháng nay quen với Hiền Lương như chị em,
đang thân mật níu một bên vai Hiền Lương để hỏi.
Hiền Lương cười thành
tiếng:
- Cả hai đều đúng. Nếu
nói như thế th́ chị đang làm thơ và đang vẽ về ư nghĩa của sông Bến Hải
quê ḿnh. Câu nói của cô giáo rất đúng, ít ra với chị. Nhưng chị cũng có
tư duy trừu tượng, cũng luyện tư duy này bổ sung cho tư duy kia, như các
em vừa học lí luận văn học vừa học thơ, học vẽ, học âm nhạc. - Hiền Lương
thấy ḿnh chợt vui, mà hóa ra có vẻ khoe khoang, gượng nói tiếp -. Học
toán rất quan trọng, để rèn tư duy luận lí học. Chị thích lí luận văn học,
chị muốn mở rộng là lí luận nghệ thuật. Và, hai em thích sử chứ?
- Một số bạn thích, một
số ghét. - Bông Bưởi nói.
- Gạt đi phần vua chúa
với đời tư của họ, tham vọng giàu sang, quyền chức và tính dục thấp hèn,
nói chung là dục vọng, th́ sử nước ḿnh rất đẹp, rất đáng tự hào - sử của
một dân tộc luôn luôn nêu sáng tấm gương độc lập dân tộc. Sử loài người là
sử của sự vươn lên từ địa-ngục-quả-đất thành thiên-đàng-quả-đất. Ghét sử
là ghét dân tộc, ghét loài người. Phần lớn vua chúa và đời tư của họ, thời
nào, nước nào cũng vậy, mặc dù không phải thiếu những nhân vật lịch sử rất
cao đẹp về nhân cách.
- Chị kết án ghê quá. -
Nàng Hương nói -. Em có nghe thầy dạy sử nói, xưa nay, khoa học lịch sử có
ghi nhận một số nhà sử học chuyên sa-đích lịch sử. Sa-đích là chi chị?
H́nh như viết là S, A, D, I, M, S, (E).
Hiền Lương cười ngượng:
- Sa-đích là tiếng Pháp,
tiếng Anh, nhiều tiếng khác nữa. Sa-đơ, đấy là tên một nhà văn mắc chứng
bệnh của quỷ râu xanh, thực hiện giao cấu với đàn bà rất hung bạo, xong là
giết. - Hiền Lương có đà để nói thẳng -. “Chủ nghĩa Sa-đơ”, tức là chứng
bệnh của một số nhà sử học, nhẫn tâm và độc ác, đă cưỡng hiếp lịch sử, bôi
nhọ nhân vật lịch sử để thoả măn thú tính chính trị và tự ái bản thân. Ví
dụ, họ cắt xén, bưng bít một số chi tiết, thậm chí cả giai đoạn lịch sử,
và xuyên tạc, bôi nhọ lịch sử để tuyên truyền, kích động. Nói riêng ở Miền
Nam, ba chị và ba hai em đi lính
ngụy một phần lớn là do sự tuyên truyền ám thị với sự cưỡng hiếp, bôi nhọ
lịch sử đó. Những người lính ngụy cầm súng
với ảo tưởng và sai lầm, thứ ảo tưởng và sai lầm đă bị ám thị bằng đài,
báo, sách giáo khoa, và bằng cả tôn giáo nữa, với cả lực “lôi cuốn”, điều
khiển ngầm của “guồng máy” xă hội, với cả sức ép, sự đe dọa của báng súng,
dùi cui, nhà tù. Đấy là chỉ nói riêng ở Miền Nam.
Rồi Hiền Lương dẫn giải
bằng một loạt ví dụ cụ thể. Hai cô bé chuẩn bị lên lớp mười lé mắt nh́n
Hiền Lương, không ngờ cô chị xinh đẹp, thon tṛn, tươi mát này lại sâu sắc,
uyên bác thế.
- Chị học ngoại ngữ sao
giỏi sử dữ rứa? - Nàng Hương buột miệng.
Hiền Lương cười:
- Chị nói tầm bậy đấy.
Học sinh thông minh là phải độc lập suy nghĩ, phải biết lật ngược, lật
xuôi vấn đề, phải chân thành hỏi thầy cô giáo, thực sự cầu thị, phải tâm
không, vô chấp chấp nhận cái ǵ là chân lí, sự thật. - Hiền Lương lại dẫn
giải dài ḍng, và cô nói tiếp -. Chị nói với Bông Bưởi, với Nàng Hương
cũng hết sức trung thực, chân thành. Chị cứ bảo ḿnh nói tầm bậy nhưng
thực sự đó là những ǵ chị xác tín.
Nàng Hương là cô bé láu
lỉnh, gài Hiền Lương:
- Giai đoạn Đổi mới này,
có bạn bảo, biết vậy nước ḿnh theo chủ nghĩa tư bản, bây chừ dân giàu
nước mạnh rồi.
- Vấn đề độc lập, tự do,
con đường Bác Hồ chọn là đúng. Con đường cách mạng vô sản, xây dựng chủ
nghĩa xă hội cũng đúng luôn. Nhưng, chính Lê-nin đă có công với nhân loại,
lại cũng hơi đốt giai đoạn, tức là nóng vội... Theo Mác, bao giờ các nước
tiên tiến nhất về khoa học kĩ thuật, lực lượng sản xuất cũng tiên tiến
nhất, tiến lên chủ nghĩa xă hội đă, bấy giờ, sau đó, chủ nghĩa xă hội mới
tỏa ra các nước khác. Chị nhấn mạnh ba chữ “tiên tiến nhất”. Nga, Tàu, Mỹ,
Nhật, Pháp, Anh, Đức... tiến lên chủ nghĩa xă hội rồi nước ḿnh cùng các
nước khác tiến lên. Như vậy sẽ không bị các nước mạnh ăn hiếp, bức hiếp,
và cũng hợp quy luật khách quan, đúng như Mác nói! - Hiền Lương lại một
thôi dài giải thích từng cụm khái niệm, từng vế một của câu, có ví dụ cụ
thể.
Hai cô bé này bỗng xem
Hiền Lương như thánh sống, như thần tượng, v́ chưa hề thấy ai giỏi như vậy.
Hiền Lương cũng đâm ra khoái chí, càng nói hăng thêm. Bỗng có con cá nào
quẫy đuôi làm cô tỉnh lại, thấy ḿnh buồn cười. Cô dịu lại, với giọng ngọt
ngào:
- Thật ra, vấn đề là cái
tư hữu, cái nhà Phật gọi là tham. Chúa cũng nói, “người giàu vào nước
thiên đàng khó hơn con lạc đà chui qua lỗ kim” (cách nói rất hay, ư
nghĩa rất sâu) v́ quá coi trọng vật chất, không dám xả thân v́ nghĩa lớn,
và v́ làm giàu ắt phải bóc lột... Làm ăn cá thể, ḿnh làm việc ḿnh, một
ḿnh ḿnh, với gia đ́nh ḿnh, không thuê mướn ai để bóc lột giá trị thặng
dư từ lao động của họ, làm sao mà giàu! Mác, Phật, Chúa nói vấn đề tư hữu
này rất đúng, dù có khi Chúa mâu thuẫn với ḿnh ở một ẩn dụ khác (hoặc
nhất quán, nếu xem người chủ đồng ta-lâng (II.8) là chủ hăng quốc doanh).
Nhưng tư hữu c̣n là động lực kinh tế. Phải ham làm giàu, nước mới giàu.
Mỗi người dân phải giàu, nhà nước mới giàu, và giàu sẽ mạnh. Anh Hành,
thầy giáo Hành, có nói với chị một ư rất hay: Từ công xă nguyên thủy tới
nay, cuộc cách mạng nào cũng là cách mạng hữu sản. Nông nô, hữu sản. Phong
kiến, hữu sản. Tư sản, hữu sản. Chỉ có cách mạng xă hội chủ nghĩa là vô
sản. Tương tự như vậy, chỉ có cách mạng xă hội chủ nghĩa là duy vật. Trước
đó, đều duy tâm. Duy vật và công hữu, đó là hai phẩm chất làm người quá
cao, tŕnh-độ-làm-người siêu cao, nên chưa thành công được. Tất cả vấn đề
là ở điểm đó! Đó là nguyên nhân nảy sinh tính chất sắt thép của chuyên
chính vô sản! Đổi mới là thụt lùi, thụt lùi cho phù hợp với
tŕnh-độ-làm-người, để phương thức sản xuất phù hợp với lực lượng sản xuất.
Đổi mới là thụt lùi, chị nhấn mạnh. - Hiền Lương ví dụ -... như năng lực
một học sinh lớp chín khó nhảy lên đại học, em bé bốn tuổi không thể lái
máy cày cày ruộng được nhưng cứ bị ép bởi nền chuyên chính duy ư chí. -
Rồi cô lại giải thích, lại ví dụ.
Hiền Lương ngừng lời, và
lại băn khoăn:
- Nhưng cứ lề mề, ăn
chơi, làm sao nâng cao tŕnh-độ-làm-người, gồm cả tŕnh độ khoa học - kĩ
thuật, làm sao giàu mạnh!
Hai cô bé nghe Hiền
Lương nói chậm răi, ví dụ dễ hiểu, suưt quỳ xuống sùng bái cô. Nhưng chẳng
hiểu sao, hai bạn nhỏ hai bên ôm chầm lấy cô chặt cứng làm Hiền Lương đỏ
bừng cả mặt.
- Nhưng có những cái
không thể thụt lùi, ví dụ học đ̣i lối sống pờ-lây-boi, khỏa thân, hát nhạc
thác loạn, đọc truyện dâm ô, suy đồi, bi quan, bế tắc, và chưng diện áo
quần lố lăng, kích dục!... Ai cũng có dục, xin đừng kích dục. Hồi giáo quá
cực đoan, nhưng cũng có cái lí của nó, là chống sự kích dục bằng áo quần
lố lăng, cũn cỡn. Không nên thụt lùi thành con vật. Con vật c̣n có bộ lông
với cái đuôi che thân!
- Em thấy trên truyền
h́nh nhà em, trên phim ảnh nữa, người ta quảng cáo cách ăn mặc kích dục,
khiêu dâm, và cả kích động bạo lực, máu me!
Hiền Lương tức tối:
- Chị đầu hàng! Những
người cộng sản đă thụt lùi đến thế! Đẹp, quư, sang, mọi người có quyền như
thế, nhưng không ai được quyền kích dục, mới là phẩm chất đạo đức Á Đông,
đạo đức cộng sản Việt Nam.
Nắng đă lên khá cao. Cô
muốn nói và nói to: Phương Tây xưa cũng kín đáo!
Bên bờ sông Bến Hải, ba
chị em nói chuyện quá sôi nổi nhưng họ chỉ nói vừa đủ nghe. Như bản năng
tự vệ, con gái bao giờ cũng kín đáo, kể cả nói chuyện với nhau lúc nhiệt
t́nh nhất. Chất giọng nữ cũng thanh, nhỏ hơn chất giọng nam. Cơ thể họ
cũng thế. Nhưng cái phần chất xám và nếp xoắn vỏ năo của họ không phải thế.
Sau những phút sôi nổi,
ba cô gái bây giờ bỗng sinh trầm tư. Họ nh́n ánh nắng lấp lánh sáng chói
trên nước. Bóng tre hóp lung lay như thoảng qua ḿnh ba cô gái. Lại một
chiếc đ̣ nữa rẽ nước xuôi về Cửa Tùng, có lẽ thuyền buôn cá mắm và rau gạo.
Hiền Lương đoán lúc này
khoảng mười giờ sáng rồi. Cô nhắc hai cô bé vào nhà. Áo quần tắm liền thân,
khăn choàng rộng thùng th́nh gần bằng tấm vải giường đă gần khô. Hiền
Lương, Bông Bưởi bỏ vào túi xách. Sáng nay, cao hứng thế nào đến giờ vẫn
chưa về ăn sáng! Khẽ chào, cảm ơn mệ già của Nàng Hương (chỉ c̣n bà ở nhà),
hai chị em bước chậm trở về. Con đường làng ngập bóng râm tre pheo và nắng.
Gió nam lửa đang thổi lay ngọn tre, bạt ngọn chuối. Gió. Gió. Ơi, mùa hè
bên sông! Hiền Lương lâng lâng trong cảm giác sảng khoái. Ơi, lịch sử,
trong thụt lùi phải có tiến lên! Đồng thời niềm cảm khái dâng lên trong
ngực cô. Bất giác, cô cảm thấy ḿnh đa đoan, buồn cười thật. Hiền Lương tự
nhủ, đấy cũng là một nét trong cái nghiệp của người nghệ sĩ chăng.
Đến ngơ, đă thấy mẹ và
thím Cận đứng chờ. Mẹ mắng:
- Tưởng rong rêu cuốn
chân chị em mày rồi! Tắm ǵ đến giờ mới về? C̣n ngồi ở bến sông đấu láo
nữa chứ!
Hai chị em, Hiền Lương
và Bông Bưởi, cười biết lỗi, chạy vụt vào nhà. Thím Cận vào cửa nói:
- Khi hồi (hồi năy), có
chú Thản bên xóm nói hai chị em với con gái bác Tùng - con Nàng Hương chi
đó - ngồi cười giỡn với nhau ở bến, nên bác Bân với thím không ra t́m.
Đừng ỷ bơi giỏi!
Hiền Lương cũng thấy
ḿnh hơi liều, quên bẵng là không có phao cấp cứu. Thật ra, cô chẳng dám
bơi xa, bơi hết sức, chỉ bơi khoảng mười thước, lại bơi vào bờ ngay, cứ
thế suốt tháng nay.
Cô nói với thím Cận, nhỏ
thôi, sợ mẹ nghe được mẹ thêm lo:
- Không có phao cấp cứu,
cháu đâu dám bơi xa! Cháu xin lỗi thím.
5
Để chiếc giường rộng,
bên khung cửa sổ rộng mở ra vườn sau, cho mẹ nghỉ trưa được thoải mái,
Hiền Lương treo vơng ở chái đầu hồi. Nắng đứng bóng chiếu thẳng xuống đất.
Hơi nóng của nắng với gió nam lửa rất đặc trưng của vùng Khu Bốn cũ dịu
bớt nhờ màu xanh cây lá, thổi lồng lộng như gió biển. Bóng mát của cây
trứng gà, xanh kín lá cành như chiếc ô, phả xuống không khí đă được điều
ḥa.
Hiền Lương ôn lại những
ǵ cô đă cảm nhận, suy tưởng, đă nói bên bến sông với Bông Bưởi và Nàng
Hương.
Khi Hiền Lương c̣n nhỏ
hơn cả hai cô bé này, Đất nước đă Đổi mới. Hai mươi hai tuổi, cô c̣n bị
xem thường là trẻ con dưới những đôi mắt trịch thượng của người khác đă
già. Thật ra, ở tuổi này, bao người đă làm nên nhiều công tŕnh lớn với
những ư tưởng sâu như đáy biển và cao như núi. Cô đă là cử nhân, như thế
không thể không phải là trí thức. Từ những năm c̣n bé, cô không cho phép
ḿnh ngu dốt hoặc chỉ học vẹt. Ngoài việc học và đọc, Hiền Lương c̣n sáng
tạo. Những điều cô nói với hai cô bé, Hiền Lương đă không hề ngụy tín với
chính trái tim cô.
Nghệ sĩ, không thể thiếu
tư chất cùng kiến thức mọi mặt. Cô đă nung cháy ngọn lửa của khát vọng
sáng tạo trong ngực ḿnh với hai vốn liếng ấy. Tài năng, ấy là khả năng
nhạy bén nắm bắt được phần chiều sâu mang tính bản chất của con người, của
các cảnh đời để tái hiện, tái tạo thành tác phẩm có giá trị, thật mới mẻ.
Không có khả năng ấy là không có ǵ cả. Điều cô trăn trở nhất là sự trải
nghiệm với cả con người cô và bản lĩnh giữ ǵn sự trong trắng của nhân
cách. Vẽ về trẻ thơ, vẽ phong cảnh, vẽ những ǵ tinh khiết, cao cả, hào
hùng, thánh thiện, khoan dung! Vẽ những mặt sáng của người đời, cảnh đời!
Đối tượng được vẽ sẽ tác động ngược vào cô, cô sẽ hấp thụ được ánh sáng
nhân cách, tâm hồn lẫn vẻ đẹp của đối tượng. Biết vậy, nhưng cô cao vọng
quá, cô cứ muốn phải đi tận cùng mặt tối để hiểu được mặt sáng, thậm chí
muốn vẽ chút ánh sáng hay cả nguồn sáng trong tận cùng hang tối. Chú Nông,
ba của cô, đă có lí khi sợ cô phải trả giá quá đắt trước cao vọng ấy. Cô
sợ hi sinh cho nghệ thuật? Không. Cô có thể vắt kiệt nhan sắc xinh tươi và
cả máu ḿnh cho khát vọng sáng tạo. Mặt tối của người đời, cảnh đời? Cô
sẵn sàng lội bùn, cuốc rẫy, bán dạo, thậm chí ăn xin... Có lẽ rồi cô sẽ
lấy chồng, một người làm nghệ thuật, để cùng nhau, sát cánh bên nhau dấn
thân, đánh bạn với mọi tội phạm trong khát vọng nhặt giùm họ, giùm đời
những hạt kim cương chói ḷa ánh sáng trong vỉa than tăm tối và đen tối...
Một tháng về với quê nội, cô hết ḿnh trong khát vọng khám phá, sáng tạo.
Cô đă được gặp những con người mang vết thương, những vết thương tủi nhục,
như ông Nộp... Liệu cô sẽ gặt hái được ǵ trong mùa sáng tạo quá ngắn ngày
này? Cô đă hiểu ǵ về những người anh hùng như ông Hiền, chú Học, o Ngoan...
... Gió Lào lồng lộng.
Nắng mùa hè đang trưa rực rỡ. Hiền Lương lơ mơ trong sự ch́m dần vào giấc
ngủ. Như một vang vọng thầm th́ từ bến sông, khát vọng nào đó lại gọi cô,
buộc cô thao thức. Ồ, con người ai cũng có dục vọng, bản năng thú tính c̣n
sót lại. Ngoài bản năng thú tính của xác thân sinh vật, c̣n tham vọng con
người nữa, chúng vẫn c̣n đó, v́ vẫn c̣n đó ḷng tham tư hữu, chiến tranh,
tính dục... Xin đừng kích dục - cái dục ở nghĩa rộng. Chính Hiền Lương,
trong trắng nhường kia, không thể chẳng đôi khi bị cồn lên những dục vọng.
Tư hữu, tham vọng chiếm hữu vật chất trần gian, tham vọng giàu có, đi xe
mới nhất, mặc áo sang nhất, và bao nhiêu người răm rắp tuân lệnh, thậm chí
lũng đoạn cả hệ thống quyền lực để thỏa măn tham vọng quyền lực, để bảo
đảm sự giàu lẫn sự được làm giàu măi, và sẽ vươn cánh tay ngắn ngủn ra
khắp thế giới bằng sự chắp nối thêm nhờ đồng tiền, cánh tay thịt mọc ngàn
cánh tay tiền, vỗ vai các lănh tụ lừng lẫy, nhiều ảnh hưởng đến thế giới
nhất, nhấc bổng bất ḱ thằng khờ nào lên ngai thống đốc, tổng thống... Tư
hữu, dục vọng của mọi dục vọng, kể cả tư hữu người t́nh như chiếm hữu công
cụ vật chất! Quả là kinh khiếp.
Không. Tận đáy sâu ḷng
ḿnh, Hiền Lương chỉ có một thứ hay đúng hơn, một dạng tư hữu, ấy là tư
hữu chất xám của năo và chất đỏ của máu trái tim. Có thể ư, không, c̣n có
khát vọng chi phối, tác động vào đời sống bằng tác phẩm của ḿnh. Cô c̣n
có khát vọng được kính trọng, được ngưỡng mộ. Đấy là sự thật. Hiền Lương
muốn có công và danh, công thành, danh toại. Công tốt, đẹp với đời, cô
muốn được đóng góp. Danh thơm, sáng của ḿnh tỏa thơm, tỏa sáng cho cha mẹ,
làng quê này đây, B́nh Dương trong kia và trong tim cô, cho Đất nước cô
được sinh ra và vô cùng yêu dấu. Cô có quyền như thế. Cô chẳng bóc lột ai,
ngoài chính sức lao động miệt mài của một ḿnh bản thân cô. Đấy là dục
vọng đă trở thành cao vọng tốt đẹp. Xin hăy khích lệ cô, kích thích cao
vọng này. Là người, Hiền Lương không thể không có chí tiến thủ. Chí tiến
thủ, cho dù ở tuổi nào, cũng là một phẩm chất cao quư, là năng lượng sống
của từng cá nhân và sức bật của xă hội, của Đất nước, của Quả đất. Tư
tưởng yếm thế, cầu nhàn đă đẩy bao con người vào sự tŕ trệ, lạc hậu, vô
trách nhiệm. Hiền Lương đă động năo tự kỉ ám thị để chống lại sự ám thị
của thói ăn chơi, xa hoa và trụy lạc. Tờ giấy trắng cũng là tấm thép trắng
của sự tôi luyện bản lĩnh. Một khi đài, báo c̣n kích dục, biết kêu cứu ai?!
Có phải Nhà nước đang bị lũng đoạn bởi các thế lực cực hữu đă đổ bộ vào
nước này với đồng đô-la? Nước này lại là chiến trường kinh tế và văn hoá?
... Trưa. Gió nam lửa
dịu trong màu xanh vườn tược. Hiền Lương không thể ngủ. Cô cảm thấy ḿnh
căng thẳng, gần như phẫn nộ. Cô tự nguôi ḷng thầm bảo: nhưng cái ăn, cái
mặc, cái ở, cái đi lại trên đường cần thiết lắm, đôi khi hơn cái đọc, cái
nghe, cái xem. Phải giải phóng sức sản xuất của mọi người, của mọi xu tiền
trong túi, dưới ngạch tủ. Đất nước, và riêng chỉ làng nội cô, phải giàu có
vật chất bên cạnh văn hóa, đúng hơn, vật chất đan xen, thấm vào nhau với
văn hóa. Nhưng vấn đề là giải pháp thực tiễn. Tư hữu, ấy là động lực kinh
tế. Khát vọng làm giàu chính đáng phải được khích lệ. Làm giàu, cũng là
một tài năng. Thực tiễn lắm, phù hợp lắm với tŕnh-độ-làm-người chung của
nhân loại hiện nay? ... Làm giàu với ư thức công dân, cho bản thân, gia
đ́nh, Tổ quốc và Quả đất! Chính nguyên lí kinh tế rất đạo đức của chủ
nghĩa xă hội, oái oăm thay, lại ḱm hăm sản xuất. Và nguyên nhân dẫn đến
sự tŕ trệ được chỉ ra một cách mơ hồ là bởi sự sai lầm kéo dài về kinh tế
làm người sản xuất mất ḷng tin... Xí nghiệp, nhà máy, công ti dân lập,
công lập! Chủ nghĩa xă hội là ǵ, là trường học công lập, bệnh viện công
lập, nhà máy, xí nghiệp, công ti công lập... Tại sao không thực hiện được!
Chú Nông đă chẳng khao khát dạy ở trường công lập Nguyễn Hoàng hơn trường
tư thục Thánh Tâm đó sao? Đấy là vấn đề đào tạo giáo chức, tuyển sinh,
quản lí! ... Xin hăy so sánh về lĩnh vực quản lí kinh tế!... Tất nhiên
kinh tế là làm ra sản phẩm, và có lăi, để tái sản xuất mở rộng, trường học
công lập, bệnh viện công lập chỉ là phúc lợi xă hội, được bao cấp. Chủ
nghĩa xă hội hoàn toàn có thể xây dựng thành công, chả có ǵ đáng hoài
nghi. Sai lầm là ở chỗ triệt tiêu mọi mầm mống tư bản chủ nghĩa trong thời
ḱ quá độ. Công hữu và tư hữu phải song hành. Hiền Lương nghĩ, có nhiều
nhà tư sản, chỉ một ḿnh với vợ con, lại quản lí cả hàng trăm nhà máy, văn
pḥng đại diện đặt khắp các nước, và quy mô vẫn ngày mỗi ph́nh to, tức là
có lăi. Sao ḿnh quản lí kém thế?... Nhà tư sản ai ghi công! Nhà cộng sản
như giám đốc, tổng giám đốc đáng ghi vào sử vàng lắm chứ. Mục đích đầu
tiên của nhà kinh doanh cộng sản là v́ dân, v́ nước, v́ nhân loại cơ mà.
Điều đó hoàn toàn là chân lí, có giá trị khoa học lẫn thực tiễn.
... Trưa. Hiền Lương
hăng lên, chùng lại trong ư nghĩ, một ḍng ư nghĩ như ḍng suối, khúc chảy
xiết, khúc lặng lờ. Chính những suy nghĩ, tưởng tượng của cô làm cô khi
th́ quá chừng phấn khích, lúc lại quá chừng chán nản. Cảm xúc, với Hiền
Lương, trưa nay và nhiều lần khác, là phó sản của tưởng tượng, suy luận,
tưởng chừng có thể reo vui, khóc buồn. Đó là một năng lực tinh thần và
những tri thức cần có sự cọ xát vào thực tế...
Một tháng về với quê nội,
cô nhận, và cảm nữa, bao nhiêu điều về chiến tranh, về cách mạng. Cô cũng
mừng, cô đă có được quê cha đất tổ ở đây, với quê sinh, quê ở tại Thủ Dầu
Một, gần kề thành phố công nghiệp. Hiền Lương lại khao khát khám phá, sáng
tạo biết bao! Cô nhắm mắt lim dim truy t́m trong trí nhớ những ấn tượng
thị giác. Aăn tượng thị giác với họa sĩ là tất cả! Cô tái hiện, rồi lại
tái tạo, nhào nặn, hư cấu h́nh tượng. Tất cả sống động, tươi nguyên chất
sống, dáng sống. Cô tự khắc sâu vào trí nhớ. Cô muốn t́m cuốn sổ ghi lại
h́nh ảnh phác thảo ba chị em trên bến sông mai nay. Thực và ảo. Thực nẩy
sinh ảo, nhưng ảo ấy là từ thực ấy. Ảo rất thực. Nắng, mặt sông, bóng mây,
bóng tre và ba cô gái xơa tóc hong khô... Cô muốn khóc sung sướng với h́nh
tượng ba cô gái làng quê bên ḍng sông Bến Hải. Cô biết ḿnh rơi vào cơn
say sáng tạo, cơn điên ngây ngất của người nghệ sĩ. Ḱm ḷng, Hiền Lương
ơi! - Cô ứa nước mắt như kẻ tâm thần, tự nhủ.
6
Thế mà suốt buổi chiều
Hiền Lương chỉ phác thảo được bố cục của bức tranh cô tạm gọi là Bến Sông.
Ngay cái tên cũng chưa ổn. Điều quan trọng là ba gương mặt. Cô sẽ hư cấu
một số nét về cả ba người để trở thành h́nh tượng, với cả dáng ngồi, ánh
mắt, cả dáng bàn tay. Tất thảy cần cách điệu để thể hiện được những ǵ đă
cảm, đă nghĩ, đă nói với nhau giữa ba cô gái ấy, sáng mai này. Làm sao xem
bức tranh, mọi người hiểu được như đọc một truyện ngắn với dung lượng phản
ánh gần như nhau, cả chiều sâu tâm trạng của từng h́nh tượng? Cuối cùng,
Hiền Lương đành gác lại.
Hiền Lương giở cuốn
Ô-ten-lô của Sếch-x-pia ra. Tiếng Anh thế kỉ mười sáu nhiều chữ cổ quá. Cô
lật tự điển, vừa tra vừa đọc. Hiền Lương bỗng thương anh chàng da đen quá.
Tướng da đen ḱ tài sánh duyên với cô gái Đét-x-đê-mô-na tóc vàng cực đẹp.
Một cuộc t́nh đẹp nẩy sinh, giữa da trắng và da đen. Nhưng ḷng ghen tuông
của loài người cũng quá kinh khiếp. Ghen tuông, có phải là bản tính của
con người? Cô nhớ đă đọc ở đâu đó một câu danh ngôn của Mác: “Ghen
tuông, ấy là thuộc tính của người tư hữu”. Cô nào đă yêu đắm đuối ai
để nếm trải cái ghen t́nh yêu đôi lứa. Hiền Lương vận dụng những dạng ghen
khác, và những bài thơ ghen như của Nguyễn Bính, Pút-x-kin để hiểu. Tư hữu
người t́nh? Ghen với người đoạt t́nh, với t́nh địch? Nếu không là người tư
hữu, tôi chẳng có tính ghen sao? T́nh yêu, là niềm tin giữa hai người, chứ
không phải là quan hệ chiếm hữu lẫn nhau, biến người yêu thành nô lệ...
hoặc tư liệu sản xuất! Khi ngoại t́nh, niềm tin ấy không c̣n, t́nh yêu đă
không trọn vẹn. Cô ướm thử vào ḿnh, thế là tôi mất t́nh yêu, mất người
yêu, có giữ được chăng là giữ được thân xác người yêu. Tôi phải tự xem lại
sự thất bại của ḿnh trước t́nh địch, đấy là thái độ tự trọng và cao
thượng. Tôi không đánh ghen để chiếm hữu lại người yêu, nếu sự thuyết phục
cuối cùng của tôi thất bại, trước và chỉ trước trái tim người yêu. Sự đánh
ghen cách này hay cách khác đều vô ích, nhiều lắm chỉ thỏa măn ḷng tự ái.
Thương biết mấy nhà thơ Pút-x-kin: “Cầu cho em có người t́nh như tôi đă
yêu em”. Và nhà thơ chết v́ tục lệ đấu súng chứ không phải v́ ghen.
Đấu súng, v́ danh dự bị xúc phạm, v́ tự ái, đă thành tập tục ở châu Âu.
Cái chết xoàng xĩnh và vô duyên thế? Ô-ten-lô bóp cổ Đét-x-đê-mô-na, như
hàng vạn vụ án trên quả đất trong mươi năm. Đấy là chiếm hữu? Đấy là tự ái?
Danh dự bị xúc phạm? T́nh yêu bị phản bội? Đấy là t́nh yêu biến thành thù
hận? Trước hết, Ô-ten-lô rơi vào kế li gián của I-a-gô.
Nhân loại, với các màu
da, với những vụ án tương tự, phải chăng là bởi thuộc tính tư hữu, tự ái
lấn lướt tự trọng và cao thượng? Hiền Lương đọc những lời b́nh tiếng Anh,
ngẫm nghĩ.
Hiền Lương vào buồng hỏi
mẹ về ngoại t́nh. Mẹ cô chỉ nói bâng quơ, nghẹn giọng. Hiền Lương ngơ ngác.
Cô Bân đánh trống lấp:
- Mẹ đang nghĩ về ông
Hiệu Điên, trong bữa tiệc trà sinh nhật.
- Ông có nói ǵ đâu? -
Hiền Lương c̣n băn khoăn, nhưng đành nói.
- Đúng, ổng (ông ấy) chỉ
ngồi lắng nghe. Lúc con chạy xuống nhà ngang, ổng (ông ấy) mới nói một câu
làm mẹ suy nghĩ măi.
Cô Bân ngồi dậy, vuốt
lại tóc, tựa lưng vào thành gỗ đầu giường. Cô Bân kể: Lúc đó, ông Hiệu
Điên cầm cái máy thu thanh, vặn một số đài như ḍ t́m, rồi “phán” một câu
xanh rờn: Nghe tất cả, thấy tất cả, rồi suy nghĩ bằng cái đầu của ḿnh.
Đừng nghĩ bằng đầu gối mà bằng đầu óc.
- Rồi ổng xí lô xí la
tiếng Pháp rất Pháp nhưng tao chẳng hiểu ǵ cả. - Cô Bân nói -. Ổng chêm
tiếng Tây mất lịch sự quá, chỉ có ông giáo Hiền hiểu và cười đồng t́nh.
Ông giáo Hiền cũng chẳng dịch lại, thật quá bất nhă. Bộ tiếng Việt thiếu
chữ sao!
Cô Bân kể tiếp: Ông Hiệu
Điên lại “phán”: Ta ở một cái làng heo hút nhất nước, nhưng mọi người đều
thấy Pháp, thấy Mỹ, thấy Nhật, thấy Tàu, thấy Nga, thấy ngụy, thấy cộng cả
rồi...
- Ổng bỏ lửng. Mẹ cũng
giật ḿnh. Mọi người, mỗi người đều cười một kiểu sau câu nói bỏ lửng ấy.
Ổng điên mà thâm thế! - Cô Bân cười -. Ổng c̣n nói, nếu Bác Hồ chọn Sài
G̣n, ba mày đă là đại tá cách mạng, và đại tá cách mạng người Bắc lại rất
ngụy!
Hai mẹ con cười sặc sụa,
đến trào nước mắt.
- Cũng ngộ thật. Năm nay
mẹ biết ổng mấy mươi tuổi không? Bảy mươi ba rồi. Ổng chống Pháp, tham gia
hội kín, bị Pháp tra tấn. Nghe nói chúng quay điện, đánh đập... làm ổng bị
suy nhược thần kinh và bị chấn thương năo, thỉnh thoảng sùi bọt mép, co
giật, phát điên, đi lang thang, xổ tiếng Tây, hoảng hốt rồi ưỡn ngực tỏ vẻ
kiên cường, thường nhớ thời hoạt động chống Pháp trong hội kín trước bốn
lăm. Ổng điên nhưng điên lành, ai cũng mến và quư trọng. - Hiền Lương nói
trong bùi ngùi.
- H́nh như con có vẽ ổng?
- Cô Bân khẽ hỏi.
- Dạ, nhưng đó là phác
thảo. - Hiền Lương tiếc rẻ -. Ổng giỏi lắm...
- Tra tấn, khảo cung
cách sao mà điên người ta dữ vậy?
- Điên có nhiều loại. Có
thể cơ chế vỏ năo ông hơi trục trặc sẵn, lại bị ḍng điện kích thích quá
ngưỡng, quá mạnh làm “chạm” luôn. Có nhiều người bị tra tấn nặng hơn nữa,
như chị Trần Thị Lí anh hùng, nhưng chỉ bị bệnh khác thôi, không điên hẳn
mấy chục năm như vậy. Điên có nhiều loại lắm.
- Dù sao, ổng cũng c̣n
quá thông minh, thâm thúy quá.
- Nhưng ông Hiệu Điên
chủ quan rồi. Đâu phải ai nghe đài cũng chịu khó suy nghĩ đâu. Nghe sao
biết vậy. Nói xuyên tạc mà đúng tâm lí, người ta cũng tin, cũng thích. Với
tâm thế riêng, có thể hiểu ngược!
- Th́ giờ đâu mà suy
nghĩ, như mẹ đây này! - Cô Bân định nói v́ dốt nữa, nhưng ngượng với con
gái, nên thôi.
Cô Bân hơi cáu, bảo Hiền
Lương ra đọc sách đi.
Khi c̣n lại một ḿnh, cô
Bân lại ch́m vào kí ức... Cô Bân nghĩ đến hai chữ “nhẹ dạ”. Cô Bân buồn
buồn nghĩ đến chuyện ngoại t́nh của cô, nhớ đến Đạc. Cô rùng ḿnh. Nếu
Hiền Lương biết làng quê bên sông Bến Hải này không phải là làng nội của
nó, và bố thật của nó không phải chú Nông, liệu t́nh cảm đối với chú Nông,
với làng này có thay đổi, thậm chí vỡ vụn không. Cô Bân hối hận quá. Nó
càng thương ba, càng yêu quê nội này, cô càng đau đớn, càng bị lương tâm
cắn rứt.
Cô Bân nh́n ra cửa sổ.
Trời chuyển mưa, đen kịt mây, và nhoáng nhoàng sấm sét. Mưa to hạt, vỡ
trên những phiến lá. Không khí bỗng mát lạnh. Mưa rơi trên tấm tôn chuồng
gà, h́nh như cửa chuồng đang được chống lên th́ phải, âm thanh như tiếng
ném đá. Cô Bân nhớ thuở c̣n nhỏ mẹ cô bảo, ở ngoài Bắc trong Nam ǵ ngày
xưa, đàn bà chửa hoang, hay mới thậm thụt ngoại t́nh, đều bị làng phạt vạ
bằng tiền rất nặng (có khi phải bỏ làng, bỏ cả cha mẹ, con cái, phải ra đi
xiêu lạc), lại bị cạo đầu bôi vôi, hoặc phải bỏ bụng chửa sỉa xuống hố đào
trước sân đ́nh, nằm sấp, để chịu đánh roi vào mông. Cô Bân nhắm mắt lại
chịu trận, ngỡ đang chịu h́nh phạt thật, với tiếng roi, và cả tiếng ném đá
vào cô. Cô Bân chết trong tiếng roi quất xối xả,
tiếng-ném-đá-từ-luật-Do-Thái-cổ-xưa. Cô Bân chấp nhận h́nh phạt man rợ ấy,
v́ cô đă nhẹ dạ, và nhẹ dạ là độc ác với chú Nông, với Hiền Lương quá. Cô
đă lừa dối, để tội này dẫn đến tội khác. Cô Bân đấm tay vào ngực, nước mắt
ràn rụa. Đàn ông, đàn bà ǵ ngoại t́nh cũng đáng chịu phạt như thế. Cô
khóc thầm.
Ngoài trời, mưa gió thét
gào như nguyền rủa An-na Ka-rê-ni-na và bà Bô-va-ri.
Ở pḥng ngoài, dưới ánh
đèn ống, Hiền Lương mải mê đọc Ô-ten-lô.
“Ghen tuông, ấy là
thuộc tính của người tư hữu”.
Câu nói của Mác, vài ḍng lời b́nh tiếng Anh về cái ghen, làm cô suy nghĩ
măi. Cô biết, cô chỉ hiểu bằng cái đầu, cảm nhờ h́nh tượng, bởi đă bao giờ
cô dám yêu mà biết ghen, nếm trải thế nào là ghen. Có thể Hiền Lương thông
minh, đọc nhiều, giỏi vận dụng vốn sống gián tiếp, có học vấn và năng lực
cảm thụ thẩm mĩ, năng lực suy tư, nên cô sâu sắc. C̣n bao người bị phụ
t́nh, họ chỉ đau đớn, quằn quại, phẫn nộ, cay đắng, chua xót, nếu trả hận
được, lại hả hê, rồi ân hận chứ chắc chắn họ không thể diễn đạt, sáng tạo
thêm, thành một tác phẩm nghệ thuật, dù bằng ngôn ngữ tạo h́nh hay văn tự.
Nhưng với Hiền Lương, vốn sống gián tiếp từ sách vở kia, biết đâu, gặp một
t́nh huống nào đó, của ai đó, cô lại cảm nhận đến mức sâu hơn nếm trải
chăng. Và biết đâu Sếch-x-pia sống lại, phải ngă mũ chào thua Hiền Lương!
- Hiền Lương mỉm cười đọc sách, với ư nghĩ hơi tếu ấy.
Ngoài trời, vẫn mưa và
gió thét gào, như sự cuồng phẫn Ô-ten-lô.
... Giá như cô Bân đă từ
lâu rèn luyện thành nhà văn nhỉ...
... Hiền Lương đang đọc
sách, chợt nghĩ, Sếch-x-pia có bao giờ làm vua đâu mà viết về Mác-bét hay
thế! Sếch-x-pia có là phụ nữ đâu, sao viết về Đét-x-đê-mô-na hay thế! Chỉ
bằng thiên tài, Sếch-x-pia sáng tạo ra cả hàng trăm nhân vật như thế!
Ngoài trời, vẫn mưa và
gió thét gào, như trong ḷng Hoạn Thư.
Rồi Hiền Lương tự bảo,
về đây, đâu phải để đọc sách. Đọc sách chỉ để trám vào sự trống rỗng, hay
để vơi bớt sự đầy ắp của tâm trí. Cuốn sách đáng đọc bây giờ là suy nghĩ
về ông Hiệu Điên. Bức tranh ba cô gái trên bến sông gác lại đó. Cần một
thời gian ngắn để ủ chín cảm xúc và đầy đặn thêm h́nh tượng. Về nỗi đau mẹ
cô, Hiền Lương chẳng hiểu ǵ.
Ngoài trời, vẫn mưa và
gió thét gào.
Vẳng từ đâu đó trong kí
ức cô một bài ca dao về ḷng cao thượng nhân hậu của chàng trai nào xa xưa:
mất nhau từ thuở c̣n
son
anh về qua ngơ thấy
con nàng ḅ
con nàng những đất
cùng tro
anh đi gánh nước rửa
cho con nàng
Có thể đấy là ghen và
hận đă được t́nh yêu làm thăng hoa chăng?
TXA.
CƯỚC CHÚ chương VIII:
(*) Đây là một chú thích
sai tính hệ thống. Sở dĩ như vậy là bởi tác giả tiểu thuyết (TXA.) tự ư
dịch nhan đề của cuốn sách tiếng Anh này sang tiếng Việt (gần sát nghĩa,
nhưng đúng với tinh thần nội dung của cuốn sách) để nhân vật Hành khỏi
lược thuật. Dịch như thế, khác với nhan đề bản dịch của dịch giả Nguyễn
Tấn Cưu (cũng đúng là trong cuộc chiến tranh giữa Việt Nam với bá quyền
bành trướng Trung Quốc - Khơ-me Đỏ diệt chủng, 1975 - 1989, chân lí và
chính nghĩa thuộc về Việt Nam). Sở dĩ như vậy cũng bởi lẽ khác, tác giả
tiểu thuyết mới t́m lại được bản sách dịch này để xem lại trong dịp sửa
chữa, bổ sung lần thứ ba (quư tư 2003). Xin vui ḷng xem chú thích III,
mục II, tiểu mục 3. Kính cáo lỗi.
TXA.
(
xem tiếp chương IX )