15
Sáng chủ nhật này Hoán không ra thăm nhà ở huyện lị
Đa Công. Anh ở lại để cùng anh em nhà tập thể đi chơi ngoài trời. Đạ
Nga, hay suối Nga, hơn ba tuần nay là địa điểm cả Khoai, Nam, Huyện
lẫn Lộc Biếc dự định sẽ tới chơi trọn một ngày, trước khi đến đợt kiểm
tra chất lượng nửa học ḱ một. Cuộc đi chơi này, ngoài Hoán, c̣n có
thêm Đồi Hương, Cam Ly, Suối Vui, cả các cô giáo dạy năm lớp cấp một
ca chiều. Đó là nhị Xuân (Lá Xuân, Đóa Xuân) và tam Thu (Sóng Thu, Hồ
Thu, Trăng Thu). Một sự ngẫu nhiên thú vị về sự trùng tên!
Hoán đă nhờ Hạ đi
quanh xóm trung tâm để mượn đàn ghi ta, và may mắn là đă mượn được một
cây không đến nỗi nào. Anh c̣n liên hệ với cô Phước, hiệu phó, cũng là
nội trợ của anh em, trích ra số bo bo, tiêu chuẩn lương thực, cả mấy
kí bột ḿ, vốn là tiêu chuẩn thể dục thể thao của riêng anh, để bù đổi
ḿ ăn liền, và để làm bánh nướng. Ngoài ra, mỗi người ra quán tự mua
thêm chuối, bánh ngọt. Chuối ở xứ này rẻ như thể cho không!
Mười bốn anh em,
trừ cô Phước, cô Nhân cùng hai nhân viên cấp dưỡng ở lại trông nhà,
bước ra khỏi sân với cả soong, ấm nước, một vài bó củi nhỏ lỉnh kỉnh.
Mười bốn nụ cười! Họ đi theo lối ṃn từ trường qua khu B. Nắng đă ấm
những giọt sương lạnh. Sương tan dần theo gió sớm.
Lộc Biếc hỏi Trăng
Thu đang đi bên cạnh:
- Đạ là suối, là
nước. C̣n Nga là ǵ hở Trăng Thu?
- Em đâu có biết.
Chắc chắn không thể dịch đùa như anh Nam, nửa Chiau Mạa, nửa Hán –
Việt như hôm nọ: Suối Vui là Đạ Lạc!– Trăng Thu cười khúc khích –.
- Đạ Nga theo kiểu
đó là Suối Ngỗng, Suối Vịt!– Lộc Biếc đùa –. Có thể, Suối Tốt Đẹp,
Suối Con Gái …
- Chỉ là cái tên
của một con suối theo tiếng Chiau Mạa hoặc tiếng K’Hor, có thể không
có nghĩa ǵ cả (17).
Đường đang bằng phẳng, bỗng thấy trước mắt một con
dốc. Hai bên đường, nương rẫy hoa màu đă xơ xác v́ đang vào mùa khô,
chỉ bạt ngàn dâu tằm xanh mượt, tuy cũng có vài quả đồi bị xói ṃn
nhiều nên sắc dâu thưa thớt, vàng úa. Tập quán du canh du cư đă từ lâu
đốt phá quá nhiều khu rừng nguyên sinh. Những người dân kinh tế mới ở
tận Quảng Ngăi vào đây lập nghiệp cuối đường biên của các đồn điền trà,
cũng là quăng đầu của những khu rừng đă nhiều năm thành rừng non –
những quả đồi mới tự phục hồi sau vài mùa phá rẫy.
Mùa khô, hoa màu
chỉ tươi tốt nổi ở các khoảnh đất dưới lũng thấp. Lộc Biếc thấy nhiều
bóng người mang gùi mây đang chăm bón cây hoặc quả.
Nghe tiếng suối,
Lộc Biếc suưt reo lên. Cô đă cảm thấy cần cởi áo khoác ra, vắt lên vai
cho dịu người, nghe đôi chân cũng đă hơi mỏi. Lộc Biếc đợi Suối Vui
đang đi tới gần cô, rồi cả hai cùng sóng bước theo Trăng Thu.
- Suối Vui đă lên
tiếng đấy! – Lộc Biếc trêu –.
- Vâng. Em cứ thao
thao suốt ngày đêm giữa hoang vắng.
Lộc Biếc giật ḿnh:
- Suối Vui sao buồn
thế!
- Vui một ḿnh!
- Không có hai ḿnh?
- Chị Lộc Biếc ḱ
quá!– Suối Vui khẽ nhéo tay Lộc Biếc với gương mặt đỏ ửng –.
Lộc Biếc đùa vui
thế thôi, nhưng chính lời nói đùa của cô khiến cô cảm thấy chạnh ḷng.
Lộc Biếc thấy trong tâm hồn ḿnh cũng có một nỗi hoang vắng. Cô muốn
quên đi, và dường như cô đă quên được nỗi hoang vắng đến xót xa mấy
tháng gần đây. Lộc Biếc không muốn cúi gục xuống ḷng ḿnh lúc này, cô
vừa đi vừa lắng tai nghe suối Nga đang xôn xao, ào ạt chảy xiết. Đôi
chân theo lối nghiêng dốc cứ muốn chạy ngay xuống con suối khá rộng
dưới kia.
- Đến Đạ Nga rồi đó.–
Lộc Biếc nghe tiếng Hoán từ đằng sau vang tới –. Nhớ “phanh” lại kẻo
té nhé! Nhớ bấm các đầu ngón chân xuống đất!
- Theo quy luật vật
lí của anh phải không?– Lộc Biếc cười khi nghe Lá Xuân đáp –.
- Đúng vậy! Nếu
không Đạ Nga sẽ đưa cô xuống biển luôn!– Hoán nói với giọng trầm, kéo
dài từng chữ như tiếng thần rừng trong cổ tích –.
- Đi biển kiểu đó
đỡ tốn tiền xe!– Cam Ly cười khanh khách trong tiếng cười của mười ba
anh em giáo viên –.
Lộc Biếc đứng sững
hồi lâu bên bờ suối. Nước trong vắt, chảy rất xiết qua rất nhiều tảng
đá nhẵn. Suối rộng đến bốn, năm mét, có quăng c̣n rộng hơn thế. Bắc
ngang qua con suối là hai thân cây, mỗi thân to cả một choàng tay.
Chưa bao giờ Lộc Biếc thấy suối rừng không phải qua phim ảnh, cô ngẩn
ngơ trong niềm thích thú.
- Khoai nói đúng.
Nếu trường ḿnh và xóm trung tâm nằm ven suối, trên mấy ngọn đồi này
th́ quá tuyệt.– Nam đứng phía sau, xúc động nói –.
- Rất t́nh tứ, rất
hùng tráng, phải không?– Lộc Biếc vẫn nh́n ḍng nước thao thiết chảy
–.
Hoán ở bên kia bờ,
nói vọng sang:
- Thôi! Lát nữa
thỏa sức ngắm. Bây giờ đi t́m chỗ ven suối bên này để quẳng các thứ
lỉnh kỉnh đă.
Chỗ được chọn là
một khoảng đất khá rộng, có những tảng đá lớn từ dưới đất nhô lên,
nhiều tảng rộng như các phản gỗ. Bóng đồi che khuất nắng. Bên dăm gốc
cây khá lớn, người ngồi, kẻ nằm nghỉ mệt. Hơi nước tỏa ra dịu mát.
Hoán ngồi xếp bằng
trên tảng đá, búng đàn, nhưng không phải hát mà nói lớn:
- Không có chương
tŕnh! Ai muốn hát ḥ ngâm đọc ǵ th́ tùy. Có điều không được đi xa
chỗ này, không được tắm.
Và Hoán hát một
khúc t́nh ca. Giọng anh lẫn trong tiếng suối, vọng vào lưng đồi.
- Núi rừng thích
thật!– Huyện đến bên Lộc Biếc –.
Cô vẫn ngồi trên tảng đá nh́n suối:
- Thích thật! Sao bây giờ mới biết Đạ Nga, sau hai
tháng!
- Lâu nay bận bịu
quá.– Huyện ngồi xuống bên cạnh –.
- Thầy Huyện thấy
trường ḿnh vui không?– Đồi Hương nh́n anh, vẫn giữ cách xưng hô
truyền thống –.
Huyện gật đầu:
- Lúc mới về, hơi
nản. Đúng như anh Giảng nói, bây giờ đă vui đất, vui người –.
- Bọn em mới về,
thầy Huyện biết không, muốn khóc luôn đó. Nhớ Đà Lạt quá trời.
- Chưa khóc thật à?–
Lộc Biếc hỏi –.
- Khóc thật đó chứ.–
Đồi Hương xấu hổ –. Đâu có mê mải làm việc như chị Lộc Biếc!
- Mê mải nên suốt
tháng nay anh Giảng lo phát sốt!– Lộc Biếc cười –.
- Có ǵ đâu! Thầy
Giảng lo xa vậy thôi. Hôm kia họp phân hiệu, thầy Giảng rào đón cho
xong chuyện vậy mà.– Đồi Hương nói, ném một hạt khô xuống suối –.
- Cô Đồi Hương thấy
không, hôm họp ấy, Lộc Biếc đă khẳng định, buổi báo cáo chuyên đề ấy
chỉ là sinh hoạt trong nội bộ giáo viên trên tinh thần khoa học thôi
…– Huyện phân trần giúp –.
Lộc Biếc nói vội:
- Biết vậy, em chả
báo cáo đâu! Thật ra, không chỉ phát biểu rơ hôm kia, mà ngay tại buổi
báo cáo tháng trước, em vẫn khẳng định, cái ǵ tham khảo, vẫn tham
khảo, c̣n sách giáo khoa, nền nếp giảng dạy, vẫn là “pháp lệnh”, vẫn
là nguyên tắc cơ mà! Em cảm thấy trót làm phiền Ban Giám hiệu, ông
Binh với mọi người! Ḱ quá!– Cô hơi nhăn mặt với chính ḿnh –.
- Nhưng có ǵ căng
thẳng, nặng nề lắm đâu!– Đồi Hương muốn chia sẻ với Lộc Biếc –.
- Anh Giảng c̣n ra
công văn đưa cho Hạ mang đến tận các phân hiệu nữa đó, Đồi Hương biết
không?– Lộc Biếc cười –. Chẳng lẽ Đồi Hương là thư kí hội đồng mà
không biết sao?
- Công văn ǵ chị?–
Đồi Hương ngơ ngác thật sự –.
- Công văn về việc
giải thích rơ lí do gộp ba đại hội lại làm một, và về buổi báo cáo
chuyên đề! Anh Giảng muốn khẳng định lại, “sách giáo khoa là “pháp
lệnh””, “nền nếp giảng dạy trước nay vẫn là nguyên tắc”, chấn chỉnh sự
dao động tư tưởng ấy mà …– Lộc Biếc vẫn mỉm cười tuy giọng nói hơi
chán ngán –. Nhưng anh Giảng làm vậy là đúng với cương vị của ảnh …
Tiếng suối vẫn róc
rách với ḍng nước thao thao chảy xiết trước mặt ba người. Làn nước xé
ra bọt trắng khi gặp phiến đá cản.
… em ơi mùa xuân
đến rồi đó
thắm đỏ ḷng ta
sắc mặt trời
nghe xôn xao
giữa đời vui
chim én đă bay
về
đă bay về … (18)
Trăng Thu đang ôm
đàn hát với giọng ca cao vút, trong vắt, bên cạnh Hoán và Lụa. Trăng
Thu hết ḿnh với tiếng đàn ghi ta rất điêu luyện, với giọng ca vô cùng
truyền cảm của cô. Hoán nghệch mặt ra nom rất buồn cười.
Đằng xa kia, Nam,
Khoai và các cô giáo khác cũng quay mặt lại nh́n ngắm. Trăng Thu đang
quá đỗi nghệ sĩ.
Rồi vẫn cùng tiếng
đàn của Trăng Thu, Lá Xuân hát với chất giọng khàn rất khỏe của cô:
… rất dài và rất
xa
là những ngày
thương nhớ
nơi cháy lên
ngọn lửa
là trái tim yêu
thương … (19)
Ngỡ Lộc Biếc đang rối ḷng, Đồi Hương nắm tay bạn:
- Nhưng anh Giảng
vẫn phân công chị Lộc Biếc làm trưởng nhóm bổ túc văn hóa cho ông Binh
cơ mà! Lại c̣n trợ lí cho anh Quỳnh trong kế hoạch tự học tự bồi dưỡng
các mặt của nhà tập thể ḿnh nữa! Có ǵ đâu …– Đồi Hương muốn Lộc Biếc
bớt âu lo – … vẫn phân công, phân nhiệm …
- Th́ có ǵ đâu …–
Lộc Biếc cười –. Lộc Biếc chả lo ǵ cả. Đó là anh Giảng pḥng xa thôi.
Nghe đâu ông K’Đăng, trưởng Pḥng Giáo dục cũng hay chuyện rồi đó.–
Lộc Biếc lại quay qua nh́n Đồi Hương –. Cám ơn Đồi Hương nhé. Lộc Biếc
chẳng lo ǵ đâu. Thôi, quên chuyện ở trường đi. Chúng ḿnh cũng phải
hát ḥ ǵ chứ, anh Huyện?
Lúc này, Hoán vẫn
ngồi xếp bằng trên mỏm đá cao nhất. Nhóm của Khoai đằng kia cũng đă
đến ngồi quanh Trăng Thu và Lá Xuân. Suối Vui nói:
- Thầy Khoai hát
hay đọc thơ đi chứ!
Khoai lúng túng:
- Tôi chỉ biết hát
với giọng vịt cồ, lại chẳng biết đàn địch ǵ cả. Có điều vẫn hát một
bài thơ của chính tác giả … là Đỗ Khoai với nhạc của một người bạn hồi
sinh viên.
- Đừng lo, em sẽ
đệm theo giọng của thầy, hát tới đâu em đệm tới đó.– Trăng Thu búng
đàn một cách điệu nghệ –.
- Cảm ơn trước nhé!
má đi chào ai
năm mới
áo bay bay gió
tháng giêng
tinh sương con
gà đă đợi
gáy ran ngoài
ngơ láng giềng
bầy chim đứng
hót không yên
chuyền cành chíp
chiu luyến láy
bươm bướm nhấp
nhô nhấp nháy
như là đôi mắt
thiên nhiên … (20)
Khoai hát với giọng
đầy cảm xúc, song không hề để ư đến tiếng đàn. Trăng Thu phải hoàn
toàn theo anh một cách linh hoạt. Nếu không rành đàn và nhạc lí, người
khác đă phải ôm đàn đứng ngọng với cách hát rất tùy hứng của Khoai.
Dẫu sao, Khoai đă cố gắng khắc phục sự lóng cóng cố hữu của anh. Anh
như bị ca từ của chính anh thu hút! Nhưng rồi Khoai bỏ lửng.
Nam cũng “xung
phong” ngâm một bài lục bát:
- Cô Trăng Thu đệm
ngâm thơ như đàn bầu, đàn tranh nhé!– Anh cười, bày tỏ sự cảm phục
Trăng Thu –.
Trăng Thu dạo một
điệu nhạc đệm thơ.
bây giờ ngoài
ḿnh mưa chưa
con nghe lành
lạnh ngày thưa chân người
nh́n sông nước
lă trôi xuôi
con như lạc giữa
ḍng đời đă lâu
bỗng dưng không
biết từ đâu
bay ngang trời
đất một màu tóc sương
con úp mặt nhớ
quê hương
thương sao quán
mẹ bên đường mưa bay (20)
Không khí lắng xuống, theo giọng ngâm không hay sao
vẫn da diết của Nam. Hoán bỗng nói:
- Đây là Đạ Nga.
Tôi c̣n đoán theo câu Kiều, “đầu ḷng hai ả tố nga” , dứt khoát đây
c̣n là Suối Thanh Nữ. Nói theo thơ Tố Hữu, ǵ đấy …, “suối nghiêng xơa
mái tóc dài làm duyên”? À, nhớ rồi, “con sông A Sáp tóc dài làm duyên”,
h́nh như vậy. Nếu suối thanh nữ đẹp thế th́ “nước lă người dưng” mới
hay, v́ sẽ thân thương ấm ḷng …– Hoán với nụ cười khùng khục khi
khoái chí –.
Tiếng cười của Hoán
không lẫn giữa những tiếng cười trong trẻo đang vang lên, dẫu có ǵ đó
như là bối rối, mắc cỡ nơi những giọng cười con gái ấy.
Đă trưa rồi, mọi
người nhóm bếp. Ngọn lửa nhảy nhót quanh soong nước sôi. Những gói ḿ
ăn liền được thả vào. Hoán nhặt thêm một ít cành đă khô cả sương và
hơi đất ẩm, đặt vào bếp lửa.
Bữa ăn được dọn
trên một tảng đá phẳng. Những tiếng cười nói rộn ră ven ḍng suối
không mỏi mệt, ào ào tuôn chảy. Dăm người đi rẫy về, ngang qua suối,
gửi vào tiếng chào với nụ cười.
Lộc Biếc thấy mọi
người đă t́m chỗ nghỉ trưa, cô cũng tới cạnh Cam Ly và Đồi Hương bên
một gốc cây đang tỏa bóng râm. Dưới gốc cây cũng lổn nhổn đá tảng, có
phiến ngả lưng được. Trải áo khoác, nằm lên, nghe hơi đá thấm vào lưng
dễ chịu. Lộc Biếc nh́n lên lá cành lay động rất khẽ, cô ngạc nhiên
không thấy bóng chim nào. Có lẽ chim đă bay vào rừng sâu. Lộc Biếc lại
nh́n trời trong xanh, cao vời vợi, cô đợi một phiến mây bay qua … Bỗng
dưng, cô nhớ nhà quá đỗi. Bài lục bát của Nam khiến cô nhớ mẹ, nhớ ba
vô cùng, nhớ cả hai em nữa. Lộc Biếc rưng rưng nước mắt. Nhưng chả lẽ
con gái đă lớn rồi, cứ ở nhà quanh quẩn với mẹ! Lộc Biếc tự hiểu, cô
đă trưởng thành, cần phải bước vào đời, phải luyện rèn ḿnh trong xă
hội. Cô muốn chính cô phải trở thành con người hoạt động xă hội, chứ
không phải chỉ quanh quẩn xó nhà, chỉ lo chuyện nâng khăn sửa túi.
Phải đổi khác môi trường sống để phát hiện ra chính ḿnh … Ḍng lên
tưởng lại dẫn dắt cô nhớ lại đêm Trung thu hôm nào ở sân trường Bảo
Nghĩa. Sau khi buổi ca hát quanh đống lửa đă văn, dưới ánh trăng lồng
lộng, bao la, rười rượi trước hiên nhà, cô ngồi bên cạnh Suối Vui
trong lúc mọi người đă ngủ. Đêm ấy, cô buồn đến muốn khóc, hiểu ra
chính cô c̣n quá nhiều khiếm khuyết. Cô chưa bao giờ có điều kiện để
học đàn mặc dầu thành phố quê hương là nơi thuận tiện nhất. Tuổi thơ
Lộc Biếc không có nổi một cây đàn, không mời được một giáo viên âm
nhạc làm gia sư, hoặc đủ tiền để đến một lớp nhạc. Lộc Biếc mê đàn bầu,
đàn tranh và các nhạc cụ dân tộc biết bao! Nhưng điều khiến cô buồn
nhất là hiểu trong tâm hồn không có bóng dáng trẻ thơ, hầu như cô
không yêu thích trẻ thơ! Đó có phải là sự khiếm khuyết về nữ tính, báo
hiệu sự bất hạnh sau này? Có phải chính đứa con của ḿnh sau này mới
dạy cho ḿnh t́nh yêu trẻ nhỏ, để hoàn thiện nữ tính cho ḿnh? Cô tự
lập luận như thế, vẫn nghe ḷng nặng trĩu nỗi buồn. Một người nữ không
yêu quư trẻ thơ không thể gọi là người nữ chăng? Cô tự nhận ra niềm
đam mê duy nhất của cô là sự mạnh về phẩm chất trí tuệ. Vả lại, cô
được đào tạo theo hệ giảng dạy cho tuổi thanh niên trung học! … Cô
không nghĩ đă sai lầm, nhưng vẫn biết chính cô đă có sự khiếm khuyết
về nữ tính … Ḍng liên tưởng miên man cùng tiếng suối trong hoang vắng
lại đưa cô nhớ về Trường, người yêu từ năm thứ ba đến giữa năm thứ tư
đại học của cô, kẻ đă khiến trái tim cô lạnh buốt suốt học ḱ cuối. Cô
muốn quên Trường đi, quên hẳn đi, không c̣n dấu vết ǵ nơi tâm hồn nữa.
Trí nhớ con người không phải là tấm bảng đen để cô có thể xóa sạch
h́nh ảnh của Trường đă được chính cô vẽ bằng phấn trắng! Lộc Biếc đă
dửng dưng, rồi xiêu ḷng, điên đảo v́ Trường, đau đớn đến ch́m đắm v́
Trường. Đó là một t́nh yêu đến từ từ, ngâm ngấm, dần dần, rồi say ngất
… Có lẽ, không có ǵ khác hơn, chính ḷng thủy chung đă khiến cô điên
đảo và đau đớn, v́ sau thời gian ngất say như rượu ngấm, là sự chán
mứa đến nôn mửa trước sự rỗng tuếch, tầm thường của Trường, càng ngày
càng nhận rơ. Trường – một gă con trai ích kỉ. Mọi nỗ lực học tập, kể
cả yêu đương của Trường, đều xuất phát từ ḷng ích kỉ ấy. Trường yêu
Lộc Biếc, thật ra anh ta yêu chính anh ta, Lộc Biếc chỉ là phương tiện
t́nh cảm! Hiểu ra bản chất của Trường, cô điên đảo và đau đớn khi phải
đấu tranh với đức tính đúng theo đạo lí: thủy chung. Lộc Biếc không
thể chủ động chia tay, nhưng t́nh yêu đối với Trường ở cô đă khô cạn.
Cô buồn nôn trước chân dung bên trong của Trường, chân dung đích thực
của anh ta. C̣n ǵ đau đớn hơn khi Lộc Biếc nhận ra cô chỉ là một
phương tiện, tuy thuần t́nh cảm! Rất may cô đă biết dừng lại trước
những tính toán xác thịt của Trường! Song Trường không yêu ai ngoài
Lộc Biếc, cũng chẳng hề phụ rẫy cô! Trường – gă con trai không có t́nh
cảm yêu đương đích thực! Cô đă mong chờ sự phụ rẫy của Trường biết bao!
Làm sao cô đành chủ động chia tay, tuy với kẻ xem cô chỉ là phương
tiện, để chỉ hănh diện với lũ bạn bè đua đ̣i yêu đương như thứ thời
trang tuổi trẻ! Tuổi trẻ phải yêu đương mới là tuổi trẻ! Lộc Biếc chỉ
là phương tiện thời thượng để trang sức cho tuổi trẻ Trường! Cô đă
mong chờ sự phụ rẫy của Trường biết bao! Sự kéo lê ngày tháng trưng
diện cho tuổi trẻ của Trường khiến cho Lộc Biếc bị giam trong xiềng
xích của anh ta, khiến cô điên lên trong đau xót, khiến cô trở thành
người không chút thủy chung, tàn nhẫn nói lời chia tay! Trường dồn cô
đến bước đường cùng, đẩy cô xuống vực thẳm nhục nhă! … Lộc Biếc vẫn
trừng trừng mở mắt trong giấc trưa bên suối. Tiếng suối như một khát
vọng khôn nguôi, thao thiết măi măi. Cô cảm nhận độ căng thẳng nơi
tiếng suối ngỡ như đều đều … Lộc Biếc thở dài. Cô tự nghĩ cô có duy lí
quá không? Cô có chẻ sợi tóc làm mười không? Cô có phân tích trái tim
đến nát bấy cả trái tim không? Nhưng lẽ nào Lộc Biếc đành mê muội, hay
đành thả trôi đời như một cánh bèo trên ḍng sông yêu đương, hoàn toàn
phó mặc sự đẩy đưa … Lộc Biếc vẫn trừng trừng mở mắt trong giấc trưa
bên suối. Có phải cô là nhà phê b́nh t́nh yêu đương, chứ không có mảy
may tính chất của một người yêu? Phẩm chất tâm hồn của một con người
được gọi là người yêu gồm những ǵ? Có mô thức nào không? Người ta
không định nghĩa được t́nh yêu đương bởi họ là tín đồ của tôn giáo yêu
đương, họ muốn huyền bí hóa, thiêng liêng hóa t́nh yêu của họ, hay đấy
chỉ là sự làm dáng rất chân thành, rất trong sáng của trái tim? Người
ta muốn “lặng lẽ chuồi theo ḍng cảm xúc”, hay “tiếng cầm ca”, cả với
t́nh yêu đương cũng vậy. Cô cũng muốn “thương” trái tim, quá thương
nữa là đằng khác (21). Và bởi quá thương, cô phải phân tích để hiểu
hết trái tim, tận mỗi tế bào sâu kín ở trái tim Lộc Biếc và trái tim
Trường. Không hề nát bấy, trái tim vẫn khỏe. Rất khỏe trái tim trong
lồng ngực mỗi người, khi thoát nỗi đau riêng … Mỗi con người là một cá
thể không ai giống ai, thậm chí, những t́nh yêu đương trong một trái
tim cũng khác nhau. Người yêu là người thơ chăng? Đừng yêu hay sống
thơ bằng cái đầu chăng? Nhà thơ muốn đừng làm nghèo nàn cuộc đời bằng
các định nghĩa khái quát khô cứng! … “Tháng giêng ngon như một cặp
môi gần”! (21). T́nh yêu đương có phải rất cảm giác, rất da thịt không?
… Lộc Biếc cảm thấy bị sa lầy theo ḍng liên tưởng đang thao thiết
trôi bỗng bị hút vào vực xoáy, để rồi bị ném vào bùn śnh mà bên trên
xanh màu cỏ như thảo nguyên … Lộc Biếc nhớ An-đ-rê Gi-đ (André Gide)
với sự phê phán ư tưởng Kinh thánh, thiên đàng là hạnh phúc, muốn đến
phải bước qua “khung cửa hẹp” với sự ép xác … Không phải vậy và cũng
không phải thế … Lộc Biếc bỗng dưng đỏ mặt một ḿnh khi chợt hồi tưởng,
cô đă từng giằng xé biết bao lần chính tâm hồn cô, trước những cử chỉ
âu yếm rợn người, nồng cháy nhục cảm cô đă h́nh dung từ đôi môi, từ
bàn tay Trường, khi Trường bộc lộ trong đôi mắt si dại bốc lửa, trong
giọng nói ríu lại bởi hơi thở gấp lúc ngồi cạnh cô tại một quán vắng
ban trưa. Rồi những quán vắng và những ban trưa như thế. Cô đă rụt rè,
đă bị khung cảnh với sự gần kề cuốn vào ao ước, nhưng bản năng tự vệ
của người nữ cùng với sự trinh khiết thơm ngát đúng theo đạo lí truyền
thống đă giúp cô biết ngăn lại môi hôn cưỡng đoạt của Trường. Và bao
giấc mơ khuya vắng rất vô thức, một ḿnh với sự bừng tỉnh xấu hổ, trào
nước mắt mừng rỡ như thoát chết, v́ mơ chỉ là mơ của giấc ngủ … Ḍng
liên tưởng chả hiểu v́ sao lại dẫn đưa cô trôi lạc trên chiếc thuyền
độc mộc của niềm tự vấn vào lúc này. Cô đă dũng cảm đối diện với chính
ḿnh. Là con người, không ai không có dục vọng, có điều, may thay, kẻ
bị dục vọng đánh bại bao giờ cũng ít, bởi không ai không biết cách
chiến thắng nó. Lộc Biếc đă sợ những quán vắng, những cuộc đi chơi cho
dù có vài bạn bè cùng đi … Quan hệ càng cởi mở càng dễ sa ngă! Hăy
biết giữ ḿnh, giữ đầu óc trong sạch! … Nói theo cách nói của nhà văn
nào đó, cô đă giáp mặt hiện thực của cơi nỗi và ch́m trong chính cô,
một cách lạnh lùng như ngẫm lại sự thật con người … Lộc Biếc lặng lẽ
nh́n tán lá xanh ngời lên dưới nắng trưa, ṿm trời bao la trên cao
xanh vời vợi kia. Ḍng Đạ Nga vẫn thao thao ào ạt chảy xiết với độ
căng muôn đời của nó. Sức sống rất thanh nữ nơi hoang vắng này khôn
nguôi. Cô biết, trong giấc trưa đă hơi muộn so với thường ngày, có lẽ
v́ tiếng suối, v́ những đôi chân mỏi, các bạn của cô có thể nhiều
người không ngủ nữa nhưng vẫn nằm dưới các bóng cây, tựa lưng vào đá
tảng vẩn vơ suy tưởng, lơ mơ với bao ư tưởng tản mạn.
Có ai đă ra suối
khoát nước, vui vẻ nói cười. Lộc Biếc cũng nhổm dậy, bước ra bờ suối.
Nước suối lạnh ngắt.
- Nước vận đọâng cừ
khôi như kiện tướng thể thao, sao chẳng nóng tí nào vậy thầy Hoán?–
Đóa Xuân trêu –.
- Chắc động năng
vẫn biến thành nhiệt năng chứ.– Hoán thấy ḿnh hơi thật thà, anh vỗ
nước vào mặt, lau vội –. Cô Đóa Xuân không vận động sẽ thành tượng đá.
Nếu luôn “tư duy chân tay, tư duy cơ bắp”, cô sẽ phát sáng.
- Một Đóa Xuân phát
sáng, quá đẹp!– Nam nói –. Đóa Xuân ấy nghiêng bóng xuống Hồ Thu, quá
trữ t́nh cổ điển!– Sợ hiểu nhầm, Nam cười –. Rất cổ điển một nét đẹp
thiên nhiên! Tuyệt vời!
- Chẳng lẽ em không
vận động, em lạnh lắm sao?– Hồ Thu nh́n Hoán và Nam –.
- Tôi phát hiện ra
dạo này anh em nhà ḿnh chơi thơ, chơi ngôn từ h́nh ảnh rất hay đấy!
Hồ Thu là “tấm gương sáng” mà! C̣n Sóng Thu là ǵ?– Nam ngẫm nghĩ –.
Là sự vận động dịu mát, rất sinh động! “Tấm gương sáng” cũng có khi
nổi sóng chứ!
- Phát sáng lấp
lánh!– Lộc Biếc góp lời với tiếng cười –.
Đóa Xuân mỉm cười,
cùng mọi người đến gần gốc cây có tán lá rộng nhất. Nắng đă tṛn bóng
lá, giờ bóng lá đă theo nắng, chênh chếch. Mười bốn nụ cười vây quanh
cây đàn ghi ta với mấy tập nhạc chép tay, có bài chỉ chép ca từ, xen
kẽ là những bài thơ.
- Như đă nói hồi
sáng, không có chương tŕnh. Tâm sự vụn hay hát ḥ ngâm đọc ǵ cũng
được. Và thưa đồng chí Lụa, chiều nay khoảng bốn giờ là về nhà, phải
không? – Hoán nói –.
Lụa gật đầu:
- C̣n phải lo các
thứ lặt vặt cuối tuần nữa chứ, đúng không?
Lộc Biếc tựa đầu
vào vai Suối Vui, bỗng nhớ một bài thơ của Nguyễn Trăi, “Côn Sơn có
suối đàn cầm, Mưa tuôn đá sạch ta nằm ta chơi”, ai đó đă dịch ra thành
lục bát với hai câu khởi đầu rất trích tiên như vậy. Cô chẳng hiểu sao
cô muốn chỉ nghe các bạn hát và ngâm thơ, c̣n cô chắc chắn sẽ chẳng
hát bài nào cả, cũng chẳng đọc thơ nữa. Có lẽ cô mệt với ḍng suy
tưởng miên man lúc đang giấc trưa. Sợ mỏi vai Suối Vui, cô ngả hẳn đầu
và tảng đá.
Lắng nghe một vài
khúc hát quen thuộc, Lộc Biếc bỗng giật ḿnh khi Cam Ly nói:
- Chị Lụa, em hát
nhạc vàng của Văn Cao được không?
- Văn Cao? …– Lụa
hỏi –. Tác giả quốc ca?
- Vâng. Văn Cao,
với “Suối mơ” …
- Th́ cứ hát.– Lụa
cười –. Hỏi Lộc Biếc đây này.
Lộc Biếc hơi mắc cỡ
trong t́nh huống Cam Ly hồn nhiên đặt ra. Khoai bỗng nhanh miệng đến
bất ngờ:
- Nghe tham khảo
chứ! Tôi muốn tham khảo tuốt!
Lộc Biếc cười:
- “Suối mơ” cũng
như nhạc xanh của Liên Xô chứ có ǵ!
- Hát đi, về tôi
viết kiểm điểm thay cho.– Hoán cười khùng khục –.
Mọi người đều cười
ngặt nghẽo. Trang Thu phải dạo đàn khá lâu, đợi tiếng cười cuối cùng
chấm dứt.
- … suối mơ
bên bờ thu vắng
ḍng nước trôi
lững lờ ngoài nắng …
… suối hát theo
đôi chim quyên …
… từng hẹn cùng
nhau về xây nhà bên suối
nghe suối róc
rách hoa lừng hương gió mát
đàn ai đùa trong
khóm lá vàng tươi …
Tiếng hát Cam Ly vừa dứt, Huyện hỏi:
- Đàn ai đùa hay
đàn nai đùa …?
- Đàn đùa bằng âm
nhạc trong khóm lá mới tươi sáng chứ! Nai th́ xoàng quá!– Suối Vui
nói –.
- C̣n chim quyên?
Có phải đỗ quyên?– Đồi Hương hỏi –.
- Thôi, thôi! Nhưng
có thể. Thoát li thực trạng mất nước! Thôi, thôi! Cứ hát để cảm thông
một thế hệ dưới chế độ thực dân Pháp … – Nam vừa đùa vừa thật –. Giả
nai thôi! Mất nước, tươi sáng nỗi ǵ!
Cam Ly dỗi:
- Em chả thèm hát
nữa đâu!
- Thôi mà, cô em!
Ráng lên! – Nam thân mật –.
Cam Ly cười, bảo cô
sẽ hát nhạc xanh, bài “Đôi bờ”:
-… đêm dài qua
dưới cơn mưa, em
mong chờ anh tới
cây cỏ hoa như
nói nên lời
em hạnh phúc
nhất đời!
ḷng em riêng
chỉ biết yêu anh
với t́nh yêu
thiết tha
một ḍng sông
sóng nước bao la
đôi bờ đâu cách
xa … (22)
Lời hai của “Đôi bờ”
rất buồn, Cam Ly nghẹn ngào hát. Lộc Biếc rưng rưng muốn khóc, nghe
cay cay ở sống mũi. Đôi mắt cô bỗng thẫn thờ, xa vắng.
Nam cũng bâng khâng nhớ Huế, nhớ ḍng sông ngỡ
chừng b́nh thản nhất nước, nhớ tấm thảm Ba Tư, ngh́n lẻ một đêm cổ
tích, với đôi thiên nga do chính Sông Hương, người yêu đă chia tay của
anh, ngày ngày cắm cúi dệt ở tổ hợp thêu ren xuất khẩu.
Không khí lắng buồn.
Tiếng suối Đạ Nga vẫn thao thao, ào ào chảy. Nam hát “Chiều
Mát-x-cơ-va”, nhưng lại bồi hồi nhớ Huế:
- … chiều thanh
vắng là đây
bên ḍng suối ŕ
rào
hàng cây lắng
tiếng chuông đêm thâu
hỡi em thấu
chăng t́nh anh, ḷng bao tŕu mến
Huế yêu thương
trong chiều vắng êm đềm … (22)
Những tiếng vỗ tay vang lên. Khoai cảm động, bởi
hơn ai hết, anh hiểu Nam. Anh đùa Nam, lại chỉ nói khẽ với Cam Ly:
- Thay Mát-x-cơ-va
bằng Huế yêu thương là hay lắm. Chuông t́nh Sông Hương không biết có
vang vào Đạ Nga không. Ở đây, tiếng chuông nhớ Huế cũng là tiếng quả
tim ngân rung, vang từ đây tới Huế.
Nam đă hát cho Đạ
Nga, và cả Sông Hương nữa, với niềm sâu lắng.
- Thầy Khoai hát
tiếp bài thơ của thầy hồi sáng đi!– Trăng Thu vẫn cầm đàn, gảy nhẹ,
khi tiếng ngân cuối của Nam dứt hẳn –.
Khoai ḥa ḿnh vào
anh em bằng tiếng hát vịt cồ:
- … nắng reo
mướt tóc thanh niên
em thơ xênh xang
áo mới
nụ cười bên đọt
dứa hiền
tiếng pháo hồng
treo khắp lối
mời nhau dăm múi
sầu riêng
thấy vườn Mỹ Tho
bùi ngọt
nối lửa đôi ba
điếu thuốc
nghe xao xuyến
trời Điện Biên
lời chúc câu
chào huyên thiên
rượu nồng bay
trong mái lá
niềm vui tràn ra
ngoài hiên
từng mảng nắng
vàng rất lạ
thăm nhau, thăm
nhau tháng giêng
áo khăn nhạt rồi
bóng tối
má ơi, nắng
ngoài Hà Nội
bay vào thơm lúa
Thừa Thiên
thoảng hương đất,
nhớ tổ tiên
đă cho cái nương,
cái rẫy
thương, thương
đàn con biết mấy
giữ ǵn mùa xuân
y nguyên (20)
Rồi Lá Xuân với “Ḍng
sông xanh Đa-nuưp”, cuối cùng là Trăng Thu với “Trở về mái nhà xưa”
(23), nhạc trữ t́nh lăng mạn Phương Tây, đẹp những nét rất cổ điển.
Khi mọi người đứng
dậy, gom lại đồ đạc lỉnh kỉnh để ra về, Hoán vẫn ôm đàn hát, trong tiếng
cười của mọi người, như tiếc nuối:
- … tội nghiệp
thằng bé
nhớ thương măi quê
nhà
giàn thiên lí đă
xa măi ngàn xa …
- Hoan hô dân ca Mỹ!– Khoai
la lớn, và cũng bằng giọng vịt cồ, anh vừa bước theo bạn bè vừa hát
trong tiếng đàn đă rối của Hoán –. Dân ca Việt Nam vẫn hay nhất.
Khoai nói rồi hát tiếp:
- … người ơi, người ở đừng
về …
… người về em chẳng cho về
em níu vạt áo em đề câu
thơ …
- Thầy Khoai đừng hát thay Đạ
Nga nghe chưa!– Lá Xuân nói –.
- Kính chào tạm biệt cô gái
thi sĩ Đạ Nga đă đề thơ vào áo!– Khoai bỗng linh hoạt như chưa bao giờ
vui đến thế, anh nói khi bước qua hai thân cây được bắc ngang suối –.
Lộc Biếc đi bên cạnh Đồi
Hương, cảm thấy đôi chân mỏi ră rời lúc bước lên dốc. Tiếng suối vẫn
thao thiết, ào ạt chảy tự muôn đời không ngừng nghỉ dưới kia. Cô đứng
đợi Cam Ly. Cam Ly mỉm cười. Lộc Biếc nói với cô giáo trẻ da bồ quân
mười tám tuổi ấy:
- Không những anh Hoán, ḿnh
cũng viết kiểm điểm thay Cam Ly nếu Lụa khiển trách, v́ đă hát nhạc vàng
thời mất nước, thoát li hiện thực của Văn Cao. – Cô cười thành tiếng,
hơi gượng nhưng chân thành –.
- Đùa vậy chứ phó bí thư Chi
đoàn chúng ta cũng biết “tham khảo” lắm chứ bộ.– Cam Ly cười ngặt nghẽo
với Hồ Thu –.
Hồ Thu dọa:
- Khôn hồn th́ tự phê triệt
để trước khi bị “đấu”!
- Nhất trí!– Cam Ly vẫn cười
–.
Khoai và Hoán đi sau cùng
nhưng đă kịp bước cùng bốn cô gái đang kháo chuyện. Hồ Thu quay sang
Khoai:
- Không ngờ thầy Khoai làm
thơ hay vậy!
Khoai mỉm cười, khiêm tốn, tự
giấu bớt độ sâu và tinh tế của tâm hồn ḿnh đi:
- Xin được “trừ b́” bớt. Cái
chất bên trong chẳng được mấy tí! Cô Hồ Thu biết không, bài ấy c̣n một
đoạn nữa, bị ông bạn làm nhạc cắt mất.
- Thầy Khoai đọc thêm đi.
Chắc đoạn ấy “có vấn đề”?
Khoai lắc đầu, ngần ngừ rồi
đọc:
- … kiễng chân hái nhánh
tre nghiêng (24)
lộc non nao nao ḷng dạ
mơ ước về trong tay má
xin đời ngát măi tháng
giêng.
– Và anh nói tiếp –. Có điều
tục lệ hái lộc đầu năm người ta vận động bỏ đi rồi, bởi mùa xuân là Tết
Trồng cây, chứ không nên làm đau cây! – Khoai nói với giọng sâu lắng –.
Lộc Biếc mở to mắt, thoáng
sững người v́ lí do bài thơ bị cắt đoạn cuối. Cô vẫn bước, buột miệng:
- Nhân đạo lắm! Nhưng biết
làm thế nào được …
- Vừa trồng, vừa hái.– Đồi
Hương đề nghị –.
Cả nhóm sáu người không ai
nói ǵ nữa. Họ im lặng bước bên nhau trong nắng chiều. Tiếng suối Đạ Nga
vẫn c̣n vang vọng mờ nḥa rồi mất hẳn.
Như không thể dứt bỏ được cảm
giác ngường ngượng bởi t́nh huống Cam Ly hồn nhiên đặt ra từ lúc hát
nhạc vàng hồi năy, Lộc Biếc lại nói sau khi mọi người đă im lặng khá lâu:
- Thật ra mọi điều đều rất dễ
bị ngộ nhận. Mỗi người không hiểu hết ḿnh, lại thường hiểu lầm về người
khác, tác phẩm của người khác. Không phải bất khả tri, bí hiểm hóa. Nhận
thức là một quá tŕnh. Cần nhận thức lại sự nhận thức trước đó … Như bài
thơ của anh Đỗ Khoai …– Lộc Biếc như nói một ḿnh –. Tự do sáng tác,
phải thật, phải tốt, phải đẹp …
Cả sáu người vẫn bước giữa
nắng chiều. Lộc Biếc có cảm giác hẫng đi trong sự im lặng. Cam Ly thấy
một cách mơ hồ, nắng xiên khoai đang chiếu vào người cô những tia nóng
không trừu tượng hay mông lung chút nào. Khoai đang xúc động trước sự
diễn đạt ư tưởng rất thuần lí của Lộc Biếc, nhưng không thể thốt thành
lời. Khoai lén nh́n Lộc Biếc. Giọt mồ hôi dưới tóc mai của cô lóng lánh,
bất chợt lóe sáng, khiến anh nghe rúng động tận đáy trái tim ḿnh.
Khoai vẫn nghĩ theo bước chân.
Anh đă bao lần cảm xúc mănh liệt trước các trang văn lí luận, loại văn
thuần lí, ngỡ khô khốc với các thuật ngữ ngỡ lạnh lùng, tẻ nhạt, nữa là
trước ngôn từ trí tuệ của cô giáo ngữ văn Lộc Biếc. Giọt mồ hôi măi lóe
sáng, dưới những sợi tóc mai của người anh yêu, trong tứ thơ chiều nay.
16
Lộc Biếc ngồi đối diện với
ông Binh. Trên bàn tiếp khách h́nh chữ nhật, giữa họ là cây đèn dầu cỡ
trung, được vặn bấc sáng, hai cuốn sách và hai cuốn vở. Lộc Biếc giảng
bài vừa đủ để ông Binh nghe. Ông lặng lẽ nh́n xuống mặt bàn, thỉnh
thoảng lại ghi chép vào vở. Trong những quăng im lặng, Lộc Biếc nghe
tiếng đọc bài ê a của mấy đứa cháu nội ông Binh dưới nhà vọng lên.
- Thưa bác, đây là bài đầu
tiên của chương tŕnh lớp mười. Từ năy đến giờ, cháu nói chuyện như thế
có nhanh quá không?– Lộc Biếc cố tránh hai chữ “giảng bài” –.
- Không, như vậy là vừa. Cô
giáo cứ tiếp tục cho.
Lộc Biếc lại tŕnh bày tiếp.
Trước khi vào bài học, cô đă đề nghị ông Binh chia vở ra làm hai, không
kể lề vốn là một đường kẻ đỏ mờ. Một bên, cô đọc để ông ghi dàn ư của
bài giảng. Không phải đọc hết, ghi hết một lần, cô vừa giảng vừa nhắc
ông ghi các tiêu đề, các ư chính. Một bên khác, cô theo dơi cách ghi
thêm những ǵ ông lưu ư trong bài giảng của cô. Lộc Biếc muốn kiểm tra
một cách tế nhị sự tiếp thu của ông Binh, xem ông nhạy cảm với điều ǵ
nhất, để từ đó cô rút kinh nghiệm, dạy sát hợp với tŕnh độ và tuổi tác
của ông hơn. Cô cảm thấy mừng v́ sẽ không vất vả lắm cho cả hai người.
Kiểu chữ của thế hệ ông Binh khá rơ nét, Lộc Biếc đọc ngược vẫn đễ dàng.
- Thưa bác, như cháu đă tŕnh
bày, chữ quốc ngữ với hai mươi bốn chữ cái La Tinh có thuận lợi hơn chữ
Nôm của ông cha ḿnh không?
Ông Binh gật đầu:
- Rất thuận lợi. Cố gắng một
tuần là đọc thông viết thạo
- So với các nước láng giềng,
dân tộc ḿnh hơi … lạ đấy.– Lộc Biếc mỉm cười –. Nhật, Nam – Bắc Triều
Tiên, Thái Lan, Căm-pu-chia … vẫn giữ “chữ Nôm” của dân tộc họ. Lào cũng
thế … Bác nghĩ sao ạ?
Trầm ngâm một lát, ông Binh
hơi ấp úng:
- Cũng lạ thật. Chẳng lẽ …
- Trong quá tŕnh bị thực dân,
một số nước không sử dụng cả tiếng nói lẫn văn tự của nước họ trong hành
chính, ngay trong giao dịch hàng ngày nữa, như Ấn Độ, Phi-líp-pin … Họ
dùng tiếng Anh!
Ông Binh buông bút, bóp tay
vào trán:
- Ấn Độ là nước cực ḱ văn
minh kia mà!
- Vâng. Văn minh Ấn Độ lan
tỏa khá rộng, cũng như La Mă, Ai Cập, Hy Lạp, Do Thái ở châu Âu, châu
Phi và Trung cận Đông. Cũng như Trung Hoa, Ấn Độ là cái nôi văm minh của
châu Á.
- Nhưng sao lạ thế?– Ông Binh
nhíu mày, trong ánh mắt ông có một tia lửa lóe lên –. Mất gốc à?
- Cháu không dám lạm bàn. Chữ
Pháp, chữ Anh, chữ Nga, chữ Đức, chữ Tây Ban Nha … cũng là các dạng chữ
nôm của các nước châu Âu ấy. Họ vay mượn bộ chữ cái La Tinh, Ả Rập để kí
âm. Nhật, Triều Tiên, Việt Nam mượn các kí hiệu văn tự của Trung Hoa để
ghi tiếng nói của dân tộc. Cũng tương tự thế, chữ Phạn đă được Thái Lan,
Căm-pu-chia vay mượn. Tạm nói giản đơn như vậy.– Cô tiếp –. Tiếng nói và
chữ viết! Tiếng nói là hồn nước, là di sản của cả dân tộc, hàng ngh́n
năm …
- “Truyện Kiều c̣n, tiếng ta
c̣n” … “Tiếng ta c̣n, nước ta c̣n” … Tôi nhớ không chính xác, hồi xưa,
Phạm Quỳnh có viết đại để như vậy.– Ông Binh buột miệng, ngắt lời Lộc
Biếc –.
- Đó là một vấn đề. Nước mất
dài lâu, dân tộc bị đồng hóa, bị cai trị suốt ngh́n năm, tiếng nói dân
tộc vẫn tồn tại. Không những tiếng nói vẫn tồn tại mà dân tộc ta c̣n
biết tiếp thu và phát triển vốn từ vựng một cách rất phong phú, cực ḱ
tinh tế. Nước ta trước Cách mạng Tháng tám, vẫn dùng chữ Hán nhưng ngôn
ngữ hàng ngày trong giao dịch vẫn sử dụng tiếng Việt; hơn nữa, c̣n đọc
chữ Hán theo cách Việt, đồng thời sáng tạo và sử dụng chữ Nôm. Truyện
Kiều, Chinh phụ ngâm, Cung oán ngâm … được viết bằng chữ Nôm. Sau này,
Pháp lại buộc dùng tiếng Pháp và chữ Pháp … Chữ Nôm, ấy là thành quả của
trí tuệ dân tộc, vẫn bị bị một bộ phận người vong bản trong nước xem
“nôm na là cha mách qué”!?! Đó là vấn đề chữ Nôm.– Lộc Biếc ngừng lại,
nh́n ông binh ghi –. C̣n câu nói của Phạm Quỳnh, cháu nghĩ thế này.
Truyện Kiều, tuy là tinh hoa của tiếng ta và chữ Nôm, vẫn chưa phải là
“từ điển” (kho từ vựng) chữ Nôm đầy đủ. Chữ c̣n, tiếng c̣n nhưng nước
mất vẫn cứ mất. Nếu cứ mất như thế, rất nguy hiểm, có nguy cơ mất cả chữ
lẫn tiếng, như Do Thái chẳng hạn … Nhắc đến Do Thái cho dễ thấy, chứ Do
Thái c̣n khá, c̣n phục hồi lại được. Nhiều dân tộc có quốc gia hẳn hoi
vẫn mất … Phải cứu nước, để c̣n tất cả, trong đó có tiếng nói dân
tộc, chữ viết dân tộc. Câu nói của Phạm Quỳnh, có người phê phán là tay
sai, mị dân, hay tiêu cực (chấp nhận sống dưới gót giày thực dân “bảo hộ”)
… Thưa bác, thế hệ bác đă cứu được nước, đánh đổ được chữ Hán lẫn chữ
Pháp khỏi vị trí thống trị của chúng. Thế hệ chúng cháu xin nhớ ơn.
Cả ông Binh lẫn Lộc Biếc đều
sững người. Ông Binh chớp chớp mắt. Lộc Biếc cũng không ngờ đă thốt ra
một lời nhớ ơn, biết ơn đậm đà đến vậy, như một t́nh cảm hồn nhiên từ vô
thức.
- Trở lại vấn đề chữ quốc ngữ
với mẫu tự La Tinh: cái “lạ” của dân tộc ḿnh, thưa bác, có lạ không?
- Không. Cô giáo đă khảo sát
qua nhiều dân tộc, Anh, Pháp, Mỹ … với chữ của họ. Riêng so sánh với các
nước láng giềng, quả hơi “lạ”. Nhưng vậy th́ dễ học, dễ đọc, ḿnh vẫn
giữ được hồn nước.
- Bác có nghĩ rằng, với chữ
quốc ngữ với mẫu tự La Tinh, ḿnh đă li khai, thoát khỏi sự ảnh hưởng
của văn hóa Trung Hoa để độc lập hơn không?
- Tôi chưa nghĩ …– Ông Binh
ngập ngừng –.
- Có thể đó là một biểu hiện
của sức mạnh Việt Nam, một phản ứng văn hóa, theo tinh thần Nguyễn Trăi,
“Nước Đại Việt ta từ trước, vốn xưng nền văn hiến đă lâu; núi sông bờ
cơi đă chia, phong tục Bắc, Nam] cũng khác” .– Lộc Biếc chú thích với
giọng nhỏ hơn –. Ở đây, Bắc là Phương Bắc, tức Trung Hoa; Nam là Phương
Nam, tức Việt Nam. – Cô nói tiếp –. Đó chỉ là phản ứng văn hóa, chứ
không phải theo Tây. Phải xét phản ứng ấy trong điều kiện cụ thể – lịch
sử. Chưa dân tộc nào chống Tây kịch liệt, lâu dài như Việt Nam. Mượn Tây
chống Tàu, mượn Tây chống Tây, để Việt rất Việt, trong thế đứng của ḿnh,
ở châu Á và trên thế giới.
Ông Binh gật gù:
- Thế hệ chúng tôi chỉ biết
hành động theo ḷng yêu nước. Chính ư thức độc lập, tự do đă dẫn dắt như
vậy. Tôi cũng không hiểu hết …– Ông nói chân thành –.
- Không ai hiểu hết tiềm lực
của ḿnh.– Lộc Biếc kết luận –. Chúng cháu cảm ơn bốn ngh́n năm văn hiến
của dân tộc Việt Nam ta. Cháu cảm ơn bác.
Ông Binh ngơ ngác, sững nh́n
cô giáo trẻ.
Cô nh́n vào đồng hồ đeo tay
của ông Binh, thấy đă hơn chín giờ tối. Ngoài trời tối đen và chắc khá
lạnh. Cô cũng cảm thấy hơi mệt, vội nói:
- Thưa bác, tạm ngừng ở đây.
Xin bác lưu ư lại nguồn gốc của tiếng nói các nhân tộc nói chung, trong
đó có nhân tộc Kinh chúng ta, theo quan điểm duy tâm và duy vật. Xin bác
lưu ư thêm vấn đề chúng ta mới mở rộng, đó là chữ quốc ngữ. Lần sau, bác
cháu ḿnh sẽ nhắc lại chữ viết thời Hùng Vương, cả nguồn gốc chữ quốc
ngữ theo chữ cái La Tinh, để bổ sung vào vấn đề mới bàn. Xin phép bác
cho cháu về lại nhà tập thể.
Ông Binh cảm ơn cô giáo, tiễn
cô ra tận ngơ. Lộc Biếc thấy ở khu trung tâm vẫn c̣n ánh đèn le lói qua
các kẽ ván. Gió khuya thổi lạnh buốt. Nền trời đầy sao sáng, nhấp nhánh,
xanh biếc. Cô nảy ra ư định sẽ nhờ Hoán, trong chủ nhật tới, sẽ mua giúp
cô một cây đèn pin ở Đa Công. Cô mỉm cười h́nh dung một người cầm vầng
trăng thu nhỏ đi trong đêm. Bỗng dưng cô nhận ra h́nh như cô đang có cảm
giác cồn cào của người đói bụng, ngực khao khao rất lạ, có lẽ là cảm
giác mệt của người thiếu dinh dưỡng, lao tâm. Lộc Biếc vẫn bước trong
đêm một ḿnh. Cô sực nhớ người anh với cô em gái trong một bài thơ của
Giang Nam, “Nghe tin em vào đại học” . Mới cách đây một tiếng rưỡi đồng
hồ, cô đă muốn trào nước mắt trước mái tóc bạc cúi xuống ghi chép bên
ngọn đèn dầu của ông Binh, người đă trải qua hai mùa kháng chiến. Không,
không chính xác đâu, những trên ba mươi năm dằng dặc! Hai mùa, đó là chữ
của tâm lí, của tu từ. Tóc đă bạc, đă thưa, đă vào thu. C̣n tháng giêng
trong mùa thu không? Cô khẽ buột miệng: bác Binh ơi … Khát vọng học hành
thời tuổi trẻ sống lại trong cụ già đă sáu mươi ngoài có làm xanh lại
mái tóc hay chóng úa bạc hơn? Lộc Biếc lặng lẽ bước trong đêm một ḿnh.
Gió khuya thổi lạnh buốt. Đâu đó có tiếng chó sủa. Cô vẫn bước. Lộc Biếc
chợt cảm thấy xấu hổ khi nhận ra mỗi lần nhớ đến miếng ăn, cô lại nhớ mẹ!
Lúc này, cô cũng nhớ thành phố Hồ Chí Minh, nhưng mắc cỡ quá, v́ nỗi nhớ
chỉ hướng về tô hủ tiếu bốc khói về đêm ở đầu hẻm gần nhà! Lộc Biếc bước
về nhà tập thể với những ư tưởng không đầu không cuối.
Chợt Lộc Biếc đi nép vào hàng
hiên của dăy nhà liền căn, v́ nhác thấy hai bóng người đi tới.
- Lộc Biếc đó phải không?–
Một giọng Đà Nẵng –.
- Anh Huyện! Lộc Biếc đây!–
Cô reo lên –.
- Hai anh em đi đón đồng chí
cô giáo đây. Dạy bổ túc có vui không?– Huyện thân mật –.
Lộc Biếc cười mừng rỡ:
- Em dạy đại học bằng chương
tŕnh lớp mười! Thật đó, không phải “đại học chữ to” đâu! – Cô cười khúc
khích với niềm tự hào rất đỗi sinh viên –. Ư tưởng lại rất riêng!
Khoai ứa nước mắt trong bóng
tối. Hai chữ “Lộc Biếc” ngọt và cay trong miệng anh. Cô gái anh đau đớn
yêu thương không buồn để ư đến anh, kẻ đang đứng bên Huyện sao!
Đang đi về, cô bỗng vỗ tay
vào sách vở:
- Ồ, em quên vấn đề quốc tế
ngữ mất!