17
Chào cô giáo Xinh với bé
Ngoan ở đầu ngơ nhà, sáu anh em thư thả bước về hướng xóm anh Ruộng,
ôngBinh, anh Trà và doanh trại bộ đội. Đang đi ngược nắng nhưng chiều đă
dịu nhờ không khí lạnh ở rừng xa lan về, bỗng cả sáu người đều quay lại
khi nghe tiếng chân chạy ở phía sau. Một học sinh lớp tám ṿng tay, khẽ
cúi đầu, thưa trong tiếng thở mạnh, hơi dồn dập:
- Thưa thầy cô, nhà bà Tặng
nhờ em đến mời thầy cô ghé chơi, ngay bây giờ ạ.
Hoán buột miệng “à” một tiếng:
- Nhớ rồi! Cảm ơn em nhé.
Ngay bây giờ?
- Dạ. Em xin phép thầy cô …–
Chưa dứt câu nói, em học sinh đi nhanh một đoạn để giữ lễ rồi co gị
chạy về khu trung tâm –.
- Tốt quá! Anh em ḿnh về nhà
bà Tặng xơi một chầu đi! Thỉnh thoảng ở đây có “tiết mục” này.
- Là sao?– Lộc Biếc hỏi –.
- Là liên hoan có chất đạm!–
Hoán nói với tiếng cười –. Cứ về đó rồi biết! Cam Ly cũng đă dự đôi phen
rồi mà!
Cam Ly cười:
- Có, hồi năm ngoái.– Cô giải
thích –. Ở đây thỉnh thoảng có một “quán ăn một buổi” như vậy, và khách
được mời một cách hết sức t́nh cảm với giá cả cũng tùy đối tượng.– Cô
lại cười rất hồn nhiên –.
Khoai nói:
- Ḿnh hiểu rồi. “Cải thiện”
theo kiểu “trốn thu mua” đó chứ ǵ! H́nh như có một bài báo nào đó đă
viết về chuyện này.
- “Quán ăn một buổi”! Hay đấy.
Phải đi cho biết.– Nam thích thú –.
Cả sáu người đều đă quay về
một đoạn đường như thể đă đồng ư với nhau tự hồi năy.
- Có bị phê b́nh không? Học
sinh biết được làm sao c̣n dám lên lớp! – Lộc Biếc phân vân –.
- Không sao đâu! Đây là sự
linh hoạt của Xă với lại … cả Pḥng Thương nghiệp nữa, cho dân “cải
thiện”. Xóm nào cũng có như thế. Cũng đóng thuế địa phương hẳn hoi.–
Hoán nói –.
Thấy cũng ngộ, sáu anh em đều
cười.
- Thuế trong nguyên tắc,
không “chui” đâu.– Hoán cố nói rơ –. Xin yên tâm .
Trước cửa nhà bà Tặng, ánh
đèn măng sông hắt ra đường. Có tiếng cười nói khá nhộn bên trong. Lộc
Biếc hơi ngỡ ngàng khi bước vào. Đúng là một quán ăn. Những nong tằm,
giá gỗ được gửi đi đâu mất, thay vào đó là bốn bộ bàn ghế ở đâu mang về.
Thức ăn được dọn lên bàn, giữa những khuôn mặt ửng hơi men.
- Ồ, chào thầy cô.– Tiếng
những phụ huynh –.
- Thầy cô vui ḷng lui sau
nhà nhé.– Bà Tặng vui vẻ và ân cần nói –. Cháu ở nhà đă dọn sẵn một mâm
rồi. Ở sau nhà yên tĩnh hơn, ngay phía sau vách gỗ này, chỗ pḥng khách.
- Ủa, anh Ruộng! Cả anh Trà
đây này.– Huyện chào –.
Trong số khách đang ngồi ăn,
có anh Ruộng đang đưa tay chào lại. Bắt chặt tay Huyện, anh Trà lại bỏ
chỗ ngồi đến bắt tay Khoai và Nam. Anh lại gật đầu chào một lần nữa
trước hai cô giáo.
Cam Ly kéo tay Lộc Biếc lui
nhà sau, sau khi chào đáp.
Anh Ruộng nói với Huyện:
- Đi đâu giờ mới tới? Lui sau
đi, lát nữa ḿnh cũng lui ngồi với các bạn. Làm trước một ngụm khai vị
không?– Anh Ruộng ch́a li rượu nhỏ –.
Huyện lắc tay:
- Lát nữa nhé.– Anh mỉm cười
chào những người cùng bàn với anh Ruộng –.
Trong lúc đó, Khoai nói với
anh Trà:
- Định đến quán anh chơi mấy
lần, nhưng chưa đi được. Không ngờ có duyên với nhau! Lúc ngồi trên xe
từ Đà Lạt về Công, đâu biết anh là dân ở đây!
- Tiếc là có các cô giáo,–
Anh Trà ghé tai nói nhỏ –, không th́ chúng ḿnh cụng li một bữa tại đây
cho vui. Hôm nào ở nhà nhé!
- Không sao đâu!– Nam nói –.
Anh Trà xuống nhà sau với nhóm này, đồng ư không?
- Ừ, lui sau luôn.– Anh Ruộng
vỗ vai anh Trà –. Đều là giáo với lại viên cả mà! – Từ ghép giáo viên
với nguyên nghĩa của nó được anh Ruộng tách ra theo cách nói nhấn nhá
khá thông thường để thêm thân mật –.
Những nụ cười thân t́nh vang
lên thành tiếng. Nam chợt thấy, “quán ăn một buổi” này giống như các đám
giỗ, đám cưới anh đă nhiều lần dự ngoài quê. Cũng độc đáo thật, nhưng
thiếu đi ư nghĩa cần thiết … Có điều, giỗ, cưới là khác, bồi dưỡng chất
đạm, chất béo ở vùng đất khai hoang lập ấp xa chợ đ̣, thị trấn lại là
khác! – Nam mỉm cười nghĩ –.
Trên bàn dành riêng cho nhóm
giáo viên, có mấy dĩa thịt phay, mấy dĩa tiết canh, mấy bát cháo khá lớn,
một dĩa chanh ớt và chén đũa. Cũng khá lâu rồi, Lộc Biếc mới thấy lại
một bữa ăn ngon lành như vậy. Không thể không thấy cồn cào ở dạ dày khi
mùi thức ăn hấp dẫn tỏa ra, Lộc Biếc vừa giận vừa buồn cười cho ḿnh.
Thật ra có ǵ thịnh soạn lắm đâu! Chỉ mới mấy tháng gần đây cô mới có
cảm giác thiếu hụt quá tầm thường này. Bất giác cô thở dài. Cô lại nghĩ
cái thở dài của ḿnh đă hơi cao đạo. Cứ dấn thân, trải nghiệm và cứ hồn
nhiên! …
Trong lúc đó, Khoai giới
thiệu những người chưa biết nhau. Lộc Biếc đỏ mặt khi nghe tên ḿnh, và
cô hiểu v́ sao cô lại đỏ mặt.
Lộc Biếc nể nang nhắm một
ngụm rượu cay giữa những tiếng cười thân t́nh. Khoai lén nh́n cái nhăn
mặt của cô, anh cúi mặt, bồi hồi. Huyện vui như chim sáo, tuy ngồi yên
một chỗ.
- Khai vị thôi nhé.– Lộc Biếc
nói khẽ với Cam Ly –.
Cam Ly cười, gật đầu.
- Xin mời đi. Hay quá là hay.
Đúng là “một sàng khôn” chứ chả chơi. – Nam nói –.
- Chẳng lẽ “khôn” là … thịt?–
Lộc Biếc trêu, lại một lần nữa đỏ mặt sực nhớ chữ “nhục” hai nghĩa của
Nguyễn Khuyến –.
- Đôi khi đồng nghĩa.– Nam
đáp, anh đâu biết Lộc Biếc nghĩ ǵ –.
- Anh Trà này là một cây rượu
đó nghe. Không cụng li nổi đâu.– Anh Ruộng nói –.
Lộc Biếc thấy anh Ruộng không
có vẻ ǵ say cả, mặc dầu đă ăn uống ở bàn ngoài kia. Có lẽ anh ấy cũng
nhát rượu. Cả anh Trà lẫn anh Ruộng chỉ ngồi ăn lai rai, c̣n Nam, Huyện,
Khoai rất mực “chân t́nh”. Khoai vừa ngước nh́n lên bàn thờ. Trên đầu tủ,
ba cây nhang đă cháy gần hết. Tàn nhang rơi bên dĩa thức ăn. Vẫn lặng lẽ,
Khoai nh́n kĩ bàn thờ, thấy có cả áo binh, giấy vàng bạc. Cũng như Nam,
Khoai cứ ngỡ đây là buổi giỗ. Anh Ruộng hiểu ư:
- Không phải kị giỗ ǵ đâu.
Kị giỗ thiêng liêng và t́nh nghĩa hơn nhiều! Đây là cúng ngoại lệ. Lâu
lâu làm thịt lợn, khu xóm “liên hoan”, cũng mời ông bà “liên hoan” cho
vui.
- Thêm phần ấm áp! C̣n đó,
mặc dầu các vị đă mất.– Khoai hớp thêm một ngụm rượu nhỏ. Li rượu con
con của anh năy giờ vẫn chưa cạn –. Ở đây, mọi thứ hàng hóa đều khan
hiếm, vẫn có cả hàng mă.
Anh Ruộng gật đầu:
- Ờ, mấy ông Ủy ban có vận
động bỏ đi, nhưng tôi thấy vẫn hay chứ sao. Bà xă nhà tôi không cho cúng,
tôi thấy bả cực đoan quá.
Nam cười, hơi ngạc nhiên:
- Chẳng lẽ anh Ruộng tin có
linh hồn và cơi âm à?
Anh Ruộng gật đầu một lần nữa:
- Có chứ.
- Sao anh đi làm cách mạng?–
Cam Ly cười –.
- Thôi, đừng nói chuyện đó
nữa. Tôi làm cách mạng là chống thực dân, đế quốc thôi.– Anh Ruộng thấy
câu chuyện hơi sa đà không phải chỗ, anh ngập ngừng muốn nói thêm ǵ đó,
rồi nghĩ sao, lại thôi –.
- Mê tín! C̣n bày đặt vàng
bạc, áo binh!– Cam Ly hồn nhiên nói với tiếng cười khẽ. Cười khẽ, nhưng
cô nói khá lớn giọng –.
Nam hốt hoảng, sợ bà Tặng
phật ḷng, v́ bà đang lúi húi thái thịt gần đó, có thể nghe được. Nam
nâng li, mời người mới quen để át đi câu nói của Cam Ly:
- Mời anh Trà cụng li một hớp!
- Sao lại một hớp?– Với giọng
Bắc khá nặng, anh Trà ngạc nhiên –.
- Th́ cho vui thôi. Ở đây hóa
ra ai cũng nhát rượu.
Vừa nói, Nam vừa nh́n bóng bà
Tặng, thấp thoáng sau các kẽ hở vách gỗ vốn ngăn căn đặt bàn thờ với bàn
thái thịt. Có lẽ bàn thái thịt ấy mới mang lên từ nhà bếp xa tít đằng
sau, để dễ phục vụ khách.
- Th́ một hớp!– Anh Trà nâng
li –.
Huyện, Hoán, Khoai cũng chạm
li, cười vui vẻ.
- “Ba chai không sai” mà, lo
ǵ.– Anh Trà uống cạn cả li và tự rót thêm –. Nhưng thật ra tôi cũng đủ
rồi. Hôm nay rất vui là được biết thêm cô giáo Lộc Biếc. Học sinh ở đây
nhắc cô hoài đấy!
- Cảm ơn anh, mấy anh ở nhà
tập thể có mặt ở đây cũng nhắc đến anh Trà luôn.– Lộc Biếc đáp lễ –.
- Ồ, nhắc tôi?– Anh Trà nh́n
lướt qua mấy gương mặt đang cười với anh –. Không hiểu … có ǵ …
- Định hôm nào mượn anh cuốn
sách của Rơ-mác. – Nam nói –. “Một thời để yêu …”, h́nh như anh cũng có?
- À! Tôi cũng t́nh cờ nhặt
được của mấy bà ve chai, mang về gói kẹo bánh bán cho lũ nhóc ấy mà.
Lộc Biếc chưng hửng, nhưng
ngay sau đó, cô đoán chắc anh Trà này giữ kẽ. Cô nghe Nam nói:
- Quá tiếc. Ngoài Bắc, trước
bảy lăm cũng đă dịch Rơ-mác, “Mặt trận miền tây không có ǵ lạ”.
Anh Trà khẽ giật ḿnh. Thoáng
nh́n anh Ruộng, anh nói:
- Gói quà vặt cho lũ nhóc c̣n
có tiền, chứ để đọc, chỉ tổ mất tiền, ích ǵ!
Khoai mỉm cười. Mới hôm nào,
trên xe về huyện Công, anh cựu đào binh này c̣n xót xa, da diết thế kia,
giờ lại có giọng điệu quá tục dụng, muốn tầm thường hóa sự đời. Khoai
hiểu cả anh Ruộng lẫn anh Trà, thấy họ đành phải xử sự với nhau trong
cuộc sống hàng ngày như thế. Ngay cả Nam và chính cả Khoai, đối với ai
đó, đều cũng phải thế thôi. Đâu dễ ǵ trải ḷng ra với nhau được, nếu
chưa thật hiểu nhau.
Năy giờ, Nam không biết nói
sao để lấy lại ḷng bà Tặng. Nam hiểu, để vận động cách mạng, có người
c̣n “cà răng, căng tai” (25), nữa là vàng mă … Không v́ mục đích ǵ khác,
ngoài sự tế nhị tối thiểu (anh cũng thấy điều đó ở Cam Ly qua vẻ ân hận,
bối rối của cô), nên Nam không thể bỏ qua được cái cau mặt với nhát dao
bập vào thớt ngỡ vô cớ của bà Tặng. Bà Tặng hẳn đang bực ḿnh. Nam nói
bừa, cố ư lớn tiếng, về điều mà mạch chuyện đă lướt qua từ lâu, như thể
người từ cung trăng rơi xuống:
- Hoan hô tín ngưỡng dân gian!
- Trời đất, coi bộ say rồi hả
ông tướng?– Lộc Biếc suưt cười thành tiếng nhưng cô lại kịp tự bưng
miệng –.
- Say sơ sơ, đủ để giải mă
tín ngưỡng của ông bà tổ tiên. Tôi không khẳng định có niết bàn, địa phủ
hay không, tuy nhiên tôi thấy, như thể giáo cụ trực quan (mấy tuần nay
giáo viên ḿnh đang h́ hục t́m kiếm, mày ṃ làm để tăng cường hiệu quả
giáo dục, giáo dưỡng), ấy là vàng bạc, áo binh hàng mă này. Ngay bữa cỗ
trên bàn thờ cũng thế. Tất cả là cho người đang sống, chứ không phải là
cho người đă mất. Tất cả các thứ ấy là để dạy người sống chữ hiếu một
cách hết sức cụ thể … – Nam nói một thôi dài, cố ư lớn giọng để chuộc
lỗi với bà Tặng –.
Nam phấn khởi thật ḷng khi
thấy bà cười hả dạ.
- Tôi định nghĩa theo “nhà
nghiên cứu” Nguyễn Trần Nam.– Lộc Biếc cười thành tiếng thật thoải mái
–. Hiếu là chăm sóc miếng ăn, giấc ngủ … Chăm lo tấm áo, manh quần, tiền
bạc, xe cộ các thứ cho ông bà, cha mẹ, các chiến sĩ vô danh hi sinh v́
Tổ quốc là hiếu, là nghĩa. Rất cụ thể. Không trừu tượng. Đó là mục đích,
yêu cầu qua giáo cụ trực quan này. Tất cả trên bàn thờ đều là giáo cụ
trực quan. Phải vậy không? Giản đơn mà thấm thía thật!
- Nam “đao to búa lớn” một
cách hài hước:
- Cô phỗng tay trên công
tŕnh “châm cứu” của tôi mất rồi! Tôi xin giữ bản quyền rồi mà!
Dưới ánh đèn măng sông, tám
nụ cười năy giờ vẫn mở ra chưa tắt, cứ rộ lên rồi lại giữ mỉm.
- Nếu vậy th́ hay quá. Chắc
phải sắm một ít để về thuyết phục bà xă giáo dục cho lũ trẻ với cái mục
đích, yêu cầu này!– Anh Ruộng nói –.
- Cái bằng “Dũng sĩ” của anh
nữa. Cái đó cũng cụ thể, mặc dù thuộc phạm trù tinh thần.– Hoán nói –.
- Thôi. Cảm ơn. Nói chuyện ǵ
khác đi mà.– Anh Ruộng cười –.
Bà Tặng rất hởi ḷng hởi dạ,
bưng tới thêm một dĩa thịt:
- Dĩa này xin kính biếu các
thầy cô.
Anh Trà phá ra cười, mọi
người cười ngặt nghẽo khi bà Tặng nói tiếp:
- Tôi cũng rất cụ thể!– Bà
cũng cười rung cả vai –. Đâu phải cái ǵ cũng cách với lại mạng đâu!
Nam đẩy dĩa thịt lại góc bàn,
phía bà Tặng:
- Nói vậy chứ … Xin cảm ơn cô.
Chúng cháu vừa đủ rồi.
- Xin cứ mời. Các thầy cô cứ
dùng thêm cho vui, “cây nhà lá vườn” cả mà. Thầy Nam với các thầy cô cứ
thật t́nh cho.– Bà Tặng nói một cách chân thành, và lại bước ra bàn thái
thịt sau vách gỗ –.
- Thật ra có ăn uống bao
nhiêu đâu.– Huyện nói khi thấy thức ăn c̣n thừa nhiều, hai xị rượu, mỗi
xị chỉ vơi lưng nửa –.
Cam Ly đă yên ḷng, nói khẽ:
- Cảm ơn thầy Nam nhé. Đôi
lúc buột miệng …
Nam cười, cũng nói khẽ:
- Tượng trưng thôi … Vàng mă
ấy … Phải rất nghệ thuật!
Và trong óc Nam lại nảy ra
một ư tưởng rất tếu, tếu là vỏ, c̣n ruột rất chân thật: tu sĩ Phật giáo
cũng là “cụ giáo trực quan” (tấm gương sáng cho đạo hữu noi theo) đấy
chứ. Nhưng Nam kịp tránh qua chuyện khác.
Lát sau, Khoai xin trả tiền
tất, v́ với tiền dạy phụ trội, lại không phải trừ phần trăm tập sự,
lương anh cao nhất trường! Bà Tặng giăy năy khi thấy dĩa thịt vẫn c̣n
nguyên. Mọi người nói thật, không thể nhét vào đâu được nữa, bà mới chịu.
Khoai cũng mừng khi thấy bà Tặng rất ṣng phẳng bên cạnh tính bộc trực.
Chia tay anh Ruộng, anh Trà,
sáu anh em bước trong gió đêm đă lạnh. Họ cơ chừng đă nghe bớt lạnh phần
nào. Một vầng trăng non chênh chếch phía sau lưng, soi ánh sáng xanh
nḥa trong sương loăng.
- Đúng là cả “một sàng khôn”,
có điều không thể ăn hết.– Lộc Biếc nói –. Em vẫn c̣n rùng ḿnh khi nhớ
giáo cụ trực quan của đồng chí Quỳnh, thư kí Công đoàn! Chẳng hiểu sao
ông ấy đóng góp cho bộ môn sinh vật của Lụa cả một cái sọ người thật!
Kinh thật! Ổng định làm Hăm-lét (Hamlet) chắc!
Bất chợt Nam ngâm nga theo
bước chân:
- anh cầm chi trên tay cái
sọ trắng siêu h́nh
lải nhải lai nhai tồn tại
hay không tồn tại
cả dân tộc bay lên cùng
thời đại (26)
muốn sống ư? Chỉ có thể
sống anh hùng!
Ba tiếng “Chế Lan Viên” của
Nam lại buông nhanh trong đêm, kèm tiếng cười khẽ vui vui bởi kịp nhớ
đúng lúc.
Sáu anh em lặng lẽ bước về
nhà tập thể, với sự hưng phấn của niềm rung cảm trong ánh trăng.
- Chế Lan Viên tự đối thoại
đấy.– Lộc Biếc nói, bỗng bằng giọng trầm ngâm, rơi vào suy tư theo bản
tính vốn nhạy cảm với triết lí của cô –.
- Anh Trà cũng hay đó chứ,–
Cam Ly nói bâng quơ –, thảo nào cô Xinh khá thân …
Mỗi người tiếp nối một ư nghĩ
trên đường về.
18
Hai tháng nay, Nam đọc thấy
trong đôi mắt bé Ngoan một điều ǵ đó làm anh băn khoăn. Nhiều lần, vào
giờ ra chơi giữa buổi học, Nam giữ bé Ngoan lại để chuyện tṛ với ư định
ḍ hỏi, tuy chỉ bằng những câu bâng quơ. Nam đă xem thành tích biểu bốn
năm Ngoan học cấp một ở Quảng Ngăi, hỏi cô Phước, năm kia cô ấy dạy
Ngoan, và cả cô Lụa, giáo viên chủ nhiệm lớp sáu năm ngoái, c̣n hỏi các
giáo viên bộ môn nữa, để xem thử v́ sao Ngoan học sút hẳn một cách khá
đột ngột. Mới tháng đầu của năm học này thôi, Ngoan vui tươi, học khá
tốt. Trong các tiết dạy, Nam thấy bàn tay với nét mặt rất tự tin của
Ngoan, lúc xin phát biểu, ngay sau khi câu phát vấn của anh vừa dứt. Bây
giờ, Ngoan lơ là, thảng hoặc lại xa xăm, bối rối, buồn rầu. Nam chẳng
biết dùng một từ nào thật chính xác để gọi đúng tên tâm trạng Ngoan đang
gặp phải. Anh cũng để ư đến vóc dáng của cô bé mới hơn mười hai tuổi.
Nam hơi buồn cười v́ sự ṭ ṃ của ḿnh, nhưng không thể khác được. Đôi
mắt sư phạm buộc anh phải tế nhị quan sát. Và qua chị Xinh, mẹ Ngoan,
anh hiểu bé Ngoan chưa có biến đổi tâm sinh lí nào đáng kể. Có sự chênh
lệch nào giữa tuổi tâm lí và tuổi sinh lí không?
Nam thấy những quan tâm của
anh cũng chẳng đi đến đâu. Mớ kiến thức tâm lí giáo dục trong anh chỉ là
các khái niệm. Nam mỉm cười nhớ một câu thơ của chính anh hồi đang theo
đại học năm thứ hai: “ngực dậy th́ nứt áo hồn nhiên” (27). Câu thơ ấy
Nam đă buột miệng lúc gặp em gái của một người bạn, lúc bạn ấy cùng Nam
về quê thăm nhà. Tấm áo hồn nhiên của tuổi hồn nhiên nghèo khó! Có thể
đó là áo đón tuổi của con nhà nghèo đă quá chật! Có điều, tuy với cảm
quan thơ, Nam cũng không hiểu nổi cô bé học tṛ của anh, cô bé c̣n là bà
con xa của anh nữa! Nam đành tự bảo, quan tâm cũng tổ vô ích! Tự bảo thế,
Nam vẫn biết anh hăy c̣n chưa hết ḷng với học tṛ. Nhưng học tṛ lớp
Nam chủ nhiệm đến ba mươi hai em, trong đó có đến mười em là nữ! Là “kĩ
sư tâm hồn”, Nam thấy để hiểu một cô bé mới mười hai tuổi đầu, khó biết
bao, nữa là đến ba mươi hai em không ai giống ai với hoàn cảnh, môi
trường riêng khác nhau! May cho Nam, lớp anh chủ nhiệm chỉ có Ngoan, Ka
Tem hơi lạ, cả K’Bẻo, cần lưu tâm, và Qua, cậu bé rất thông minh trong
các tṛ chơi lành mạnh cũng như nghịch phá, nhưng học quá kém, kể cả
những môn không nặng tính hệ thống, đ̣i hỏi phải có căn bản ở các lớp
dưới, như môn sử ở cấp cơ sở.
Quá mệt bởi nhiều việc, Nam
đành cho rằng chính anh đă phức tạp hóa vấn đề. Anh toan buông xuôi, rồi
lại áy náy.
- Mẹ dạo này cứ la mắng Ngoan
phải không?– Một lần đă lâu, Nam hỏi –.
- Thưa thầy, không có …–
Ngoan nói nhanh, và ngừng lại –.
- Ông bà nội với chú Hải mắng
chứ ǵ?
- Dạ không.– Ngoan ngước lên
nh́n thầy giáo, hơi ngạc nhiên –.
Rồi Ngoan chợt hiểu. Cô bé
hơi nhợt nhạt sắc mặt, run giọng:
- Dạ có ạ. Dạo này em học hơi
sút, từ hôm kiểm tra chất lượng …
Nam cố mỉm cười, nói từ tốn:
- Tại sao như vậy?
Ngoan lúng túng, úp mặt xuống
bàn. Nam thấy vai cô bé rung lên trong tiếng khóc ḱm lại.
Nam hiểu ra, cô giáo Xinh
không quan tâm lắm việc học của con gái ḿnh, ít ra là gần đây! Không,
chỉ mới gần đây thôi! Hai tháng nay, Nam cũng thấy gương mặt xanh xao
hơi sớm già của chị Xinh gầy hẳn, lại nhớn nhác lo âu.
Cách đây một tuần, trong khi
cùng anh em tự học, tự bồi dưỡng chuyên môn, nghiệp vụ ở bàn ăn tập thể,
chú ư nh́n Đồi Hương tŕnh bày trên bảng đen những bài toán vui cấp một
và giai thoại vui về các nhà toán học, Nam chợt thấy một gương mặt ló
vào sau tiếng kẹt của cánh cửa. Có lẽ người đẩy khẽ không ngờ cửa lại
kêu to đến vậy. Gương mặt ấy hốt hoảng rụt lại. Nam biết không ai khác
hơn là Ngoan.
Nam vội bước ra, mở cửa, gọi
nhỏ:
- Ngoan! Ngoan!
Cô bé đang bỏ chạy bỗng dưng
sựng lại bởi tiếng gọi của thầy giáo. Nếu không phải tiếng gọi của thầy
giáo Nam, có lẽ cô bé không thể đứng lại. Ngoan đứng lại v́ nể sợ thầy
chủ nhiệm, và v́ ḷng biết ơn sự quan tâm, mà Ngoan rất bứt rứt, của
chính thầy giáo ḿnh.
Dưới bóng trăng, cô bé ̣a
khóc. Nam đành bảo Ngoan đợi đó, rồi vào căn nhà nam, bật lửa, châm đèn.
Bước ra hàng hiên, Nam gọi khẽ:
- Ngoan! Em vào đây.
Ngoan sợ hăi như sắp bị phạt.
- Vào đây! Ngoan!– Nam cố dịu
giọng –.
Khi cô bé ngồi xuống, cúi đầu,
gỡ móng tay dẫu chẳng có ǵ để gỡ, Nam ôn tồn hỏi:
- Ngoan t́m mẹ phải không?
- Dạ.– Ngoan vẫn cúi gầm mặt,
nấc lên –.
- Không phải mẹ bệnh hay bận
việc ǵ sao?
Cô bé lắc đầu, cắn môi nén
tiếng khóc. Ngoan nấc lên rồi khóc thành tiếng với một nỗi đau khổ ḱ lạ.
Nam không đủ kiên nhẫn để gạn
hỏi nữa, sau rất nhiều câu hỏi của anh, Ngoan chẳng chịu trả lời. Nỗi
đau khổ của cô bé mới mười hai tuổi đầu với sự im lặng tức tưởi khiến
Nam vừa chua xót vừa bực ḿnh. Vậy là chị Xinh đă bỏ buổi tự học tập thể
tối nay!
Không thể tế nhị được nữa,
Nam nói khẽ:
- Thầy hiểu lâu rồi. Chính
ông Trà đă làm khổ mẹ con Ngoan phải không? Thầy là thầy giáo, là cậu họ
của Ngoan, em hăy nói cho thầy rơ!– Nam làm như đă nắm rơ mọi điều –.
Cô bé im sững tiếng khóc thút
thít, rồi lại gật đầu, bật khóc như rên rỉ bởi nỗi khổ đau em đang chịu
đựng. Nam giật ḿnh.
Nam rót cho cô học tṛ nhỏ
một li nước. Bỗng Ngoan uống ực một hơi, đưa tay áo chùi miệng. Một tia
lửa ḱ lạ trong mắt của cô bé chợt lóe lên. Nam sững sờ chờ phút giây
Ngoan sẽ nói hết những ǵ đă giày xéo trái tim bé bỏng của cô bé, lại
bất ngờ, cô bé nói nhanh vài lời xin phép rồi vụt chạy, không đợi Nam
cho phép.
Nam nh́n theo chiếc bóng bé
nhỏ của Ngoan trong ánh trăng sáng vằng vặc và lạnh buốt.
Nam đành vừa đi vừa chạy theo
cô bé Ngoan. Khi thấy bóng cô bé bước vào bậc cửa sáng đèn, Nam ngần ngừ,
rồi quay bước về lại với buổi tự học, tự bồi dưỡng đang dở dang. Một cảm
giác vừa mừng, vừa buồn, vừa nhục nhă, vừa cảm thông khiến Nam bàng
hoàng, ngẩn người.
Nam hiểu anh chưa đến nỗi như
nhà toán học mừng rỡ đến phát cuồng, v́ t́m ra một đáp số bí hiểm như
Đồi Hương đang kể, cũng không phải như Ngoan, có thể đang đau ḷng đến
lịm người ở nhà, ngỡ cả đất trời đang vỡ vụn, nhầy nhụa thành bùn.
19
Ngoan nằm úp mặt trên gối,
nước mắt cứ lặng lẽ trào ra. Đêm nay, cô bé muốn thức suốt. Hồi năy, lúc
ở nhà tập thể của thầy cô, sau cơn đau đớn, nhục nhă đến bàng hoàng khi
phát hiện ra mẹ đă trốn học, cô bé suưt ngă nhào vào cánh cửa khép hờ.
Có lẽ Ngoan vừa muốn nh́n cho rơ sự thật, vừa không làm chủ được bản
thân ḿnh, khi sự thật đă giáng cho cô bé một đ̣n muốn té úp. Lúc thầy
Nam rót nước vào li, cô bé chợt hi vọng nước chè thật đậm, đậm đến đặc
quánh như nội thường uống, để đêm nay Ngoan lại thức như hôm nào.
Trước ngày thi kiểm tra chất
lượng nửa học ḱ, Ngoan dại dột uống một li nước chè đậm đặc để ôn bài,
với hi vọng sẽ giành được điểm cao cho thầy giáo chủ nhiệm vui ḷng.
Không ngờ cô bé sau khi lên giường nằm bên mẹ, rúc vào nách mẹ xin mẹ
đừng trách sao chả ngủ đúng giờ, lại cứ thao thức măi. Nhắm mắt, vẫn
tỉnh, rồi lơ mơ, lại tỉnh, Ngoan không cách nào ngủ say được. Ngoan mệt
đến bần thần, cứ trở ḿnh, khiến mẹ càu nhàu, vuốt lưng Ngoan, cho đến
khi mẹ ngủ thiếp. Đêm khuya, những tiếng động của cây lá rơ đến rợn
người. Cô bé co rúm trong chăn, bỗng nghe mẹ ú ớ, quờ tay, rồi thốt lên
th́ thầm, tha thiết: “Anh Trà! Anh Trà! Em yêu mà …”. Ngoan sửng sốt.
Ngoan muốn hét to, khóc lớn cho hả. Nhưng Ngoan mệt quá, nỗi đau xót
khiến cô bé nghẹn tắc. Mẹ cô bé lại nói như khóc trong cơn mê sảng với
âm sắc da diết, van vỉ: “Anh Trà! Anh Trà! Anh nghĩ lại giùm …”. Ngoan
nằm im, mong có thể chết đi lúc ấy.
Sáng sớm, được mẹ đánh thức,
cô bé tự hỏi sao không chết trong nỗi mệt lả người với nỗi đau nhường ấy.
Ngoan đến trường với mẹ,
những mong đêm qua cô bé Ngoan mồ côi cha chỉ gặp ác mộng. Song cô bé tự
biết không thể là mộng mị được. Và bài kiểm tra chất lượng chỉ là trang
giấy nguệch ngoạc sai bét. Rồi tiếp đến là những ngày u uất, bơ thờ, lơ
đễnh.
Ngoan không dám hỏi mẹ cho ra
lẽ, cũng chẳng hé môi cho ông bà nội lẫn chú Hải rơ. Ngoan đọc thấy tội
lỗi trên gương mặt vốn đă xanh xao kinh niên của mẹ.
Rơ ràng mẹ Ngoan đă không c̣n
chung thủy một ḷng với cha Ngoan rồi! H́nh ảnh của cha trên bàn thờ vẫn
c̣n đó. Một cảm giác ghê tởm, lờm lợm, khi nh́n mẹ thắp hương, lâm râm
khấn niệm, hay lúc thấy mẹ ngửa cổ nhăn nhó nuốt bát nước hà thủ ô, đă
dấy lên trong Ngoan. Ngoan không cách nào theo mẹ vào rẫy đào đất rất
sâu để moi củ hà thủ ô được nữa. Càng thương cha, Ngoan càng muốn mẹ
đừng bao giờ hồng lại làn da như trước. Ngoan chẳng hiểu v́ sao cô bé
Ngoan là ḿnh lại căm hận đến độc ác với mẹ như thế. Ngoan cơ chừng phát
sốt lên v́ ghen tuông thay cha ḿnh, những đêm mẹ vắng nhà, vắng tới lúc
sắp đến giờ ngủ mới về! Nhưng trội lên vẫn là sự tủi nhục đến cay đắng.
Và không chỉ vậy.
Hai tháng rồi, trong tâm tư
cô bé Ngoan mới mười hai tuổi đầu, mưa to, băo giật không ngớt. Ngoan
không thể quên được đêm uống nước chè đậm đặc ấy, cũng không làm sao xóa
bỏ nổi một buổi tối sau đêm ấy mười hai hôm. Buổi tối đó, trăng cao
nguyên vẫn bao la ánh sáng, thứ ánh sáng trong vắt ḥa tan trong bóng
đêm và hơi sương lạnh. Ngoan quyết nhận rơ thực hư, lén đi theo mẹ. Mẹ
bảo mẹ lên nhà tập thể giáo viên để tự học, tự bồi dưỡng chuyên môn,
nghiệp vụ. Ngoan không tin. Ngoan theo bước mẹ đi về cuối khu trung tâm,
rồi cũng cách mẹ khoảng vài trăm mét, cô bé lại theo mẹ quay về đầu xóm,
ngang qua nhà nội, với sự phập phồng, hồi hộp đến thắt tim. Ngoan biết
mẹ đánh lạc sự chú ư của mọi người, trước khi đến nhà ông Trà bằng một
lối tắt. Quả thật như thế. Ông Trà đă đóng cửa quán, đang thắp ngọn đèn
hột vịt trong căn nhà tranh cách quán một vạt dâu tằm. Ngoan run rẩy,
sục sôi căm giận khi nép ḿnh trên thềm đất nh́n qua khe ván.
Ở mé giường, ông Trà ngồi bên
mẹ, mỉm một nụ cười, Ngoan nhận thấy quá đểu cáng.
- Xinh lại đến với anh. Cảm
ơn Xinh.
Trong ánh đèn mờ, bấc đèn
nhọn búp lửa như hạt bí, gương mặt mẹ Ngoan không c̣n vẻ xanh xao của
bệnh thiếu máu. Ngoan nóng cả người khi thấy bỗng dưng mẹ quá đĩ thơa,
ngước nh́n ông Trà với vẻ e thẹn, say đắm. Cô giáo đó sao!
- Anh Trà nhớ Xinh không?– Mẹ
nũng nịu! –.
Ông Trà gật đầu:
- Nhớ, nhớ nhiều lắm.
Đôi mắt mẹ Ngoan mờ đi như
rưng rưng. Ngoan thấy đôi mắt ấy long lanh, t́nh tứ rất đáng ghét, như
người đàn bà lẳng lơ bị cả làng phỉ nhổ, trong một bộ phim nào đội lưu
động về chiếu năm ngoái, như Tào Thị trong truyện Phạm Công – Cúc Hoa
nội thường kể cho Ngoan nghe. Ngoan bủn rủn cả người khi nghĩ ḿnh c̣n
đáng thương hơn cả Nghi Xuân, Tấn Lực!
- Vậy là chúng ḿnh đến với
nhau cả năm trời rồi. Sao anh Trà … Anh Trà không thương Xinh sao?
Ông Trà quàng một tay qua cổ
mẹ Ngoan, tay kia áp vào má, khẽ day mặt mẹ Ngoan lại. Ông Trà cúi xuống.
Ngoan muốn hét to lên, song cô bé nhắm chặt mắt, rồi ù té chạy. Ngoan
suưt vấp vào tấm biển đề ngữ “Sơn sửa xe đạp” trên hai thanh gỗ chôn bên
lề đường.
Ngoan thảng thốt, ràn rụa
nước mắt. Ngoan chạy, chạy măi, không biết chạy về đâu. Không thể về với
nội! Mộ cha Ngoan ở tít ngoài Quảng Ngăi, làm sao Ngoan về!
Bóng trăng chợt mênh mông,
rợn lạnh.
Ngoan chạy, rồi bước chậm
xuống tận cuối khu trung tâm. Cô bé chợt nhớ đến cậu – thầy Nam. Nhưng
không. Không thể. Không nói với ai hết, phải tự nuốt sự phẫn hận, nỗi
tủi nhục, niềm tan vỡ trước người mẹ kính yêu bỗng chốc trở thành đĩ
thơa, lăng loàn. Ngoan chạy tiếp, lại bước chậm xuống xóm cuối, một xóm
có vườn tược như xóm Ngoan, định lần ṃ theo triền dốc bên này suối đá
để tới chiếc cầu treo nối đường vào rừng.
Nước suối lấp loáng trăng,
mài ṃn ḷng đá, róc rách, róc rách. Cầu treo dưới ánh trăng như thể đu
đưa.
Ngoan chẳng biết đi đâu.
Ngoan không có ư định lên cầu treo để nhảy xuống suối đá. Không. Cô Lụa
năm ngoái có bảo, tự tử là hèn nhát, là đầu hàng hoàn cảnh. Sao chân
Ngoan lại chạy đến đây như ma quỷ dẫn đường?! Khói đá, hơi nước tỏa lên
lạnh buốt. Ngoan rùng ḿnh. Ngoan níu tay vào một gốc dâu tằm trên triền
đất bên cạnh, và bấm chân xuống đất. Ngoan bỗng sợ té ngă trên đường ṃn
nghiêng dốc này. Ngoan chẳng hiểu sao ḿnh lại liều lĩnh đến thế. Ban
ngày, đi lối dốc này c̣n sợ kia mà.
Ngoan bỗng cẩn thận t́m đường
về thật ngắn. Băng qua triền dâu có lẽ chắc chắn nhất, nhỡ trượt chân
c̣n có dâu để níu. Ngoan leo lên triền đất, bước, bước, mê mải. Lá dâu
đẫm sương, lấp lánh, quẹt sương vào mặt, vào cổ cô bé.
Ngang qua nhà tập thể giáo
viên, Ngoan bỗng muốn ghé vào. Ngoan bước vào, rồi đứng bên hàng rào,
suưt lọt chân xuống hố đất trồng su su có điều chẳng thấy su su đâu. Đèn
vẫn sáng, các thầy cô c̣n làm việc, tuy cửa đă khép v́ khuya lạnh.
Ngoan muốn nói hết với thầy
chủ nhiệm. Nhưng, không, không bao giờ hé môi. Ngoan gọi thầm, thầy ơi,
và khóc với hai hàm răng cắn chặt môi, rồi vụt bỏ chạy, sợ tiếng khóc
đánh động thầy cô. Ngoan chạy như ma đuổi. Sương ướt cả vai áo. Đôi chân
trong dép nhựa ướt sướng nhớp nháp bùn đất.
Ngoan chợt muốn hét lên v́
cặp chó nhà nào với nhà nào đang vờn nhau dưới trăng, bỗng sủa lên inh
ỏi. Đang chạy, Ngoan phải chậm chân lại. Không nhà nào mở cửa khi trời
mới sụp tối, nữa là lúc này. Bản năng tự vệ buộc Ngoan phải b́nh tĩnh.
Trước sự đe dọa của chó, phải rất b́nh tĩnh. Vâng, phải b́nh tĩnh, đừng
hốt hoảng. Ngoan bước chậm như người vô cùng thanh thản. Cô bé cúi xuống
định vớ cái roi dâu ai vứt trên đường. Cũng không. Đừng để chó ngỡ ḿnh
tấn công. Cặp chó ngơ ngác lại vờn nhau dưới trăng. Bất giác, Ngoan nhổ
một băi nước bọt. Tuy nhiên, phải b́nh tĩnh.
Ồ, phải b́nh tĩnh. Đúng rồi,
phải b́nh tĩnh. Phải bằng mọi cách giành lại mẹ cho cha. Mẹ phải về lại
với gia đ́nh nội trọn vẹn. Phải dũng cảm như Kim Đồng. Anh Kim Đồng ơi …
Nhưng sao lại có Kim Đồng trong chuyện này! Ồ đúng rồi, cô Lụa bảo em bé
nào cũng là Kim Đồng trong bất ḱ t́nh huống nào, ngay trong từng việc
nhỏ của kế hoạch nhỏ. Lượm giấy vụn cũng Kim Đồng cơ mà, nữa là giành
lại mẹ cho cha, cho chính Ngoan, cho ông bà nội và chú Hải. Mẹ phải là
mẹ đảm, dâu ngoan, chị tốt!
Ngoan lại bật khóc, muốn chạy
trốn, khi thấy bóng mẹ với chú Hải đang hớt hải đi t́m Ngoan. Tuy nhiên
lúc này Ngoan không c̣n cách nào khác hơn là hi vọng mẹ vẫn lại là mẹ.
Mẹ lại là mẹ như năm nào, phải không, mẹ ơi … Mẹ khóc ḱa, c̣n chú Hải
vừa cáu vừa mừng rỡ v́ t́m gặp được Ngoan. Cô bé bỗng nắm lấy tay chú
Hải như kéo riêng chú về nhà, muốn bỏ mặc mẹ một ḿnh trong đêm. Chú Hải
giật tay lại, không hiểu ǵ cả, mắng Ngoan phát khùng!
Sau đêm đó, Ngoan cảm sốt mất
hai hôm. Ngoan uống thuốc giỏi hơn bao giờ, để chóng lành bệnh. Ngoan
biết ḿnh phải làm ǵ.
Nhưng có làm được ǵ đâu với
mẹ!
Tối nay, mẹ lại trốn học rồi!
Ngoan những muốn thức suốt
đêm nay, khi c̣n ngồi ở nhà tập thể với thầy Nam. Song có lẽ đó không
phải nước chè đậm đặc. Lúc ực một hơi, Ngoan đâu biết nước ǵ. Chắc là
nước hà thủ ô hay râu bắp ǵ đó thôi. Ngoan nhớ là đă thấy màu nâu sậm
của chè buồm mà.
Ngoan mệt mỏi ră rời, nhướng
mí mắt lên, cố nhướng, lại nhắm mắt thiếp đi. H́nh như nội có đến sờ
trán Ngoan và đắp chăn cho cô bé. Ngoan lơ mơ rồi ch́m sâu vào giấc ngủ
trẻ thơ, mới mười hai tuổi đầu!
20
Từ hôm trót gật đầu trước câu
hỏi của thầy Nam ở nhà tập thể giáo viên, Ngoan hối hận quá. Lẽ ra,
Ngoan không hé môi, chả bày tỏ một cử chỉ nào xác nhận tội lỗi của mẹ,
cho dẫu với bất ḱ ai đi nữa. Ông bà nội và cả chú Hải cũng chưa hay
biết, chỉ thấy mẹ con Ngoan dạo này có khác đi, rồi ai cũng bận trồng
dâu nuôi tằm, chăm sóc các vạt đất hoa màu ở lũng thấp, đâu nghĩ ǵ khác
hơn. Ngay cả cô giáo Xinh cũng chỉ mơ hồ thấy con gái có hơi lạ, nhưng
cũng cho là sắp đến tuổi nhổ gị, tuy chưa thấy dấu hiệu cơ thể nào khác
hơn núm vú trái cau đă có trái tràm từ năm ngoái. Song dần dần cô giáo
Xinh cũng bắt đầu hiểu dù chưa đoan chắc.
Từ buổi theo sát bóng mẹ đến
nhà ông Trà, rồi đi lang thang v́ căm phẫn, nhục nhă, tan vỡ h́nh ảnh
bấy lâu về mẹ, Ngoan cố t́m mọi cách để đưa tâm hồn của mẹ về lại với
cha, tuy cha đă mất. Trong những chuyện cổ tích nội ông, nội bà kể,
người chết đi, linh hồn vẫn c̣n, và chết càng trẻ như cha Ngoan, linh
hồn càng vưởng vất trong nhà để chăm sóc, vỗ về, bảo ban con cái. Ngoan
không rơ. Sao cầu nguyện bao lần để được gặp cha lúc Ngoan thức, cha vẫn
không về! C̣n trong giấc mơ, thỉnh thoảng được tṛ chuyện với cha, nhưng
thằng Qua cùng lớp có chết đâu vẫn hiện ra trong giấc mơ của Ngoan với
các tṛ chơi quậy phá đáng ghét của nó, cả ông Trà độc ác, đểu cáng, lừa
bịp mẹ nữa, đă chết đâu, sao cũng có trong giấc mơ của Ngoan! Dẫu sao,
Ngoan vẫn quyết giành lại mẹ cho cha, giành lại mẹ cho gia đ́nh Ngoan,
và quan trọng nhất, mẹ hăy măi là mẹ nguyên vẹn của cha Ngoan như thuở
cha c̣n sống.
Ngoan bỗng chăm thắp hương
cho cha, lau dọn bàn thờ, khung ảnh cha sạch bóng, cả những lư hương thờ
ông cố, bà cố nữa. Ngoan cố ư làm cho mẹ thấy để nhắc nhở mẹ về truyền
thống gia phong như nội dạy Ngoan.
Cô giáo Xinh nhiều lần thấy
thế, chẳng hiểu v́ sao. Cô Xinh chưa hiểu, nên rất xúc động.
- Ngoan dạo này hiếu quá. Mẹ
thương nhiều đó nghe!
Ngoan im lặng, quắc mắt, vẫn
không nh́n mặt mẹ.
Cô Xinh mơ hồ hiểu ra, giật
ḿnh, chột dạ.
Một buổi tối, cô Xinh suưt
giật thót người khi Ngoan đem chiếc khăn tay đă cũ ra ngồi thêu, chỉ
thêu lại màu đen, v́ các loại chỉ màu khác chẳng biết t́m đâu. Trên nền
vuông khăn trắng, có bốn chữ màu bút ch́: “Tiết hạnh khả phong”, chữ
“Tiết”đang được thêu dở dang. Cô giáo Xinh hoảng hốt nh́n cha mẹ chồng
với chú Hải đang chuyện văn. Lạnh toát, bối rối. Có lẽ nào mọi việc đă
phơi bày? Cô giá Xinh run run níu mép bàn đứng dậy, vào giường nằm, gác
tay lên trán, nén tiếng thở dài. Mới mười hai tuổi đầu, Ngoan đă đáo để
đến vậy sao! Có ai mớm ư cho nó chăng?
Sáng hôm sau, Ngoan lại đặt
vuông khăn thêu xong lên bàn thờ, lấy lư nhang đằn lại một cạnh để khăn
khỏi bay. Cô giáo Xinh sực nhớ, lâu lắm rồi, cô có kể cho Ngoan chuyện
tích xưa về người quả phụ thủ tiết thờ chồng nuôi con, được vua ban tặng
bốn chữ vàng “Tiết hạnh khả phong”; về sau, thời thế đổi thay, bị quan
huyện ép cưới, đă dùng dao tự sát trước bàn thờ. Cô giáo Xinh đâu ngờ
Ngoan c̣n nhớ! Nhục nhă, bởi trước hết, cô đă phản bội chính cô. Ngày cô
kể ấy, cha Ngoan đă chết v́ bệnh ở nhà thương Quảng Ngăi được bốn năm,
Ngoan mới bảy tuổi! Và sau buổi sáng xuất hiện vuông khăn “Tiết hạnh khả
phong”, cô giáo Xinh bỗng gầy sút, bơ phờ, hốc hác hẳn.
Cô giáo Xinh chờ sự chửi rủa
của cha mẹ chồng, h́nh dung ngày phải cắp nón ra đi, bỏ lại Ngoan cho
ông bà, mà chẳng biết đi đâu! Giấc ngủ cô giáo Xinh không yên, thỉnh
hoảng mở mắt sau cái giật ḿnh, ú ớ.
Cô chẳng ngờ con gái cô lại
giáng lên trái tim tội nghiệp mới ba mươi hai tuổi của cô những đ̣n cân
năo đau đớn vậy. Chú Hải, ông bà nội biết hết rồi sao?
Sáng sớm tuần trước, Ngoan
đánh răng xong, chợt la lớn ai đă đập vỡ lư hương với ba đầu rau bằng
đất nung trên bếp. Cô giáo Xinh mới nấu nước hồi sớm, thấy vẫn c̣n
nguyên, sao lạ thế. Đang chải lại tóc, chuẩn bị đến trường, cô bước
nhanh xuống, với cả ông bà nội, chú Hải. Không thể mèo nhà ai nhảy làm
đổ được. Chạm nền đất, lư hương và ba đầu rau không thể vỡ vụn thế, dù
có đổ!
- Ai làm vỡ?– Ông nội cau mày
–.
- Cháu không biết.– Ngoan đáp
–.
- Con cũng không rơ, ba mẹ à.–
Cô giáo Xinh thưa khẽ, ngồi thụp xuống nhặt –.
Ông nội lên bàn thờ thắp
nhang, khấn vái.
- Chắc điềm ǵ rồi đây.– Bà
nội nh́n trời, chép miệng than –.
Cô Xinh muốn co rúm người lại
bằng con giun, nhưng cố giữ vẻ b́nh thường, đến góc bếp cầm chổi.
Khi chú Hải và bà nội lên nhà
trên, chỉ c̣n mẹ con Ngoan, cô giáo Xinh bỗng đâm ra rụt rè trước đứa
con mới học lớp bảy của ḿnh, không hỏi có phải Ngoan đập vỡ không.
- Đàn bà hai chồng mà thờ với
cúng!– Ngoan bỗng chua ngoa đến kinh ngạc –.
Cô giáo Xinh rụng rời, đứng
tựa vào phên tranh. Cô hoảng hốt biết lưng áo đă dính đầy khói bồ hóng.
Đứng sững một lúc, khi thấy bóng con gái ra ngơ với bao ni lông đựng
sách vở, cô mới vội lên nhà, thay áo để đến trường.
Cô giáo Xinh không thể ngờ
con gái bé bỏng, mười hai tuổi ngoài đời, với một tuổi trong ḷng cô,
lại đáng sợ đến thế. Chi đội trưởng của lớp bảy – chi đội Sống Như Anh
(28) – của cô Lụa và thầy Nam đấy! Cũng không hoàn toàn do vậy. Thầy Nam
mới về trường, gần đây c̣n không biết v́ sao Ngoan thay đổi đột ngột, đă
hỏi cô, và cô cũng nói chả có ǵ cho xong việc.
Trên đường đến trường, cô
giáo Xinh đau đớn nhớ lại, cách đó mấy hôm, cũng trên đường hai mẹ con
đến trường, Ngoan nói:
- Mẹ ơi, hồi hôm con nằm mơ
thấy cha.
- Vậy à? Cha nói ǵ không?–
Cô Xinh vuốt tóc con –.
- Cha bảo mẹ đừng lấy chồng,
nhất là đừng tư t́nh kiểu lén lút, lăng loàn.– Ngoan nặng lời –.
Cô Xinh sững bước, c̣n Ngoan
nhanh bước.
Cô Xinh nhớ và buồn tủi biết
bao. Biết nói làm sao cho con gái bé bỏng của cô hiểu! Chính cô, cô cũng
chẳng thể nào hiểu trái tim bùng cháy, khát khao, mê muội ba mươi hai
tuổi của cô! Cô giáo Xinh chợt thấy ḿnh cúi gầm trên đường đi. Cô giật
ḿnh, gắng ngẩng mặt b́nh thường để bước.
Ngoan đă đến lớp, ngồi gục
mặt trên bàn, mặc tiếng cười đùa, nghịch ngợm vô tư của lũ bạn trai.
- Ngoan bị bệnh hay sao vậy?–
Một người bạn gái hỏi –.
- Ừ.– Ngoan đáp –.
Ngoan nhớ ba đầu rau vỡ, lư
hương vỡ, chẳng hiểu v́ sao Ngoan lại cả gan trút hết phẫn nộ, nhục nhă
vào đó. Cô bé bỗng thấy thấm thía nỗi sợ hăi. Ngoan không ngờ đă dám dằn
mặt mẹ như vậy. Ngoan táo tợn đến vậy sao. Ngoan vẫn thấy Ngoan đúng,
tuy đă ân hận.
Chuyện cả gan, táo tợn ấy đă
xảy ra cách đây một tuần, và mới hai hôm đây thôi, Ngoan đă gật đầu xác
nhận trước câu gạn hỏi của thầy Nam. Lúc này, ngẫm nghĩ, cô bé thấy hết
cách lay chuyển được mẹ. Mẹ c̣n dối nhà, trốn học! Ngoan biết làm sao
bây giờ! Ngoan thấy Ngoan mồ côi cả cha lẫn mẹ thật rồi.
mồ côi cha ăn cơm với cá
mồ côi mẹ liếm lá đầu
đường!
Cũng không phải trách mẹ,
trách trời?
trời mưa bong bóng phập
phồng
mẹ đi lấy chồng, con ở với
ai!
Có phải lời trách cay đắng đó
không? Những bong bóng âu lo, hồi hộp, sợ hăi, thoắt hiện thoắt vỡ …
Ngoan rùng ḿnh. Và Ngoan chợt tỉnh lại, thấy ḿnh đă vẩn vơ suy nghĩ
đến dở hơi. Không. Không có ǵ cả đâu. Ngoan chỉ muốn mẹ măi là mẹ, vẹn
nguyên của cha, của Ngoan, của ông bà nội và chú Hải như thuở nào. Mẹ
đừng lầm lỡ, nhuốm bùn tội lỗi như Ngoan đă thấy nữa. Ngoan không muốn
mẹ tự sát trong Ngoan, trong mắt mọi người bằng cách đó! Nhưng Ngoan
thấy chẳng c̣n cách nào để cứu mẹ. Chẳng có ông bụt nào hiện ra, hỏi v́
sao Ngoan khóc!
Ngoan gục mặt, khi ôm đầu gối
trên bậu cửa, khi đứng tựa vách nhà, khi ngồi trước trang sách, cả khi
đi trên đường, tự hỏi, ḿnh có vô lễ, bất hiếu với mẹ không, Ngoan có
c̣n là Ngoan không! Bao lần nước mắt Ngoan chảy ràn rụa. Có ai cứu được
mẹ cho Ngoan không. Nói với nội, với chú Hải, biết đâu sẽ to chuyện, vỡ
lỡ. Kể hết với thầy Nam – cậu Nam – để thầy cứu mẹ chăng? Không. Không
cứu được đâu. Ngoan chỉ muốn chạy tới nói với thầy Nam, cái gật đầu hôm
kia chỉ do Ngoan gật bừa.
Ngoan bao lần chảy nước mắt
khi chạnh nghĩ, thế là mẹ như đă chết, Ngoan mất hẳn mẹ rồi, và rồi hai
nội sẽ già, sẽ không c̣n nữa trên đời, chú Hải rồi cũng lấy vợ, Ngoan sẽ
bơ vơ lúc chưa trưởng thành. Ngoan bao lần nghĩ thế, khóc tức tưởi, cố
giấu nước mắt và cả tiếng khóc.
Ngoan chợt thấy lóe lên trong
óc một tia sáng: ngay từ bây giờ Ngoan phải tự cứu lấy số phận Ngoan.
Đừng mong cứu mẹ nữa, hăy cứu lấy đứa trẻ mồ côi là chính ḿnh. Phải học!
Phải kiên quyết khai trừ mẹ ra khỏi ḍng họ, khỏi trái tim Ngoan. Phải
khai trừ mẹ, hăy tự cứu lấy số phận ḿnh. Ngoan cứ luẩn quẩn với ư tưởng
đó! Ngoan nghe đầu óc Ngoan xoáy tít, trái tim bé bỏng của Ngoan bị ném
từ cầu treo xuống suối đá, tan nát. Ngoan không thể là anh Kim Đồng, tuy
chỉ giành mẹ lại, để mẹ măi là mẹ, cô Lụa ơi. Ngoan bỗng sợ hăi, bởi
Ngoan đă dám đập vỡ lư hương của hai ông Táo và một bà Táo, đập vỡ cả ba
đầu rau, h́nh tượng của họ. Táo quân vào cuối tháng chạp sẽ lên tâu với
Ngọc hoàng, Ngọc hoàng sẽ sai Thiên lôi đánh sấm sét xuống mái nhà của
Ngoan, mọi người trong nhà sẽ thành tro bụi! Ngoan rùng ḿnh. Cũng sắp
đến ngày hai mươi ba tháng chạp rồi. Ngoan hối hận quá. Ngoan cũng tự
nghĩ, luật nhà Trời cho phép mẹ có hai chồng sao? Ngoan cắn răng: Th́
mặc nhà Trời, mặc mẹ! Ngoan bất giác khinh Trời, khinh mẹ quá thể. Ngoan
quên phắt Ngoan chỉ mới mười hai tuổi. Mười hai tuổi, Ngoan làm sao giải
mă được h́nh tượng Bếp lửa điển tích, làm sao hiểu được trái tim người
đàn bà chỉ mới ba mươi hai tuổi!
Ngoan sực nhớ một câu ca dao:
dù ai nói ngả nói nghiêng
ḷng ta vẫn vững như kiềng
ba chân!
Lại c̣n thế nữa cơ chứ! Bếp
lửa bừng bừng dục vọng lăng loàn, chẳng chính chuyên duy nhất! Không thể
được, nhà Trời ạ. Ngoan khinh bỉ cả ca dao, khinh bỉ cả tín ngưỡng dân
gian! Ai biện hộ, bao che, cho phép mẹ như thế, kể cả Trời, kể cả dân
gian, đều là kẻ thù của Ngoan, v́ mất mẹ là mất tất cả, cần ǵ! Ngoan
phải hỏi cô Lụa – chị tổng phụ trách Liên chi đội. Nhưng cô Lụa đi Đà
Lạt để được tập huấn thêm rồi. Vâng, Ngoan phải hỏi thầy Nam, cả cô Lộc
Biếc nữa, mặc dầu cô Lộc Biếc không dạy lớp bảy. Vâng, Ngoan đă nổi loạn
thật rồi!
Chẳng lẽ như thầy Nam đùa sao,
Hoàng Thị Ngoan Ngoan với “ngoan” lấp láy, là hơi ngoan, chứ không phải
điệp từ “ngoan, ngoan”, có nghĩa là rất ngoan?!
21
Ngoan thấy thầy Nam đang ngồi
làm thơ trong căn nhà nam. Đôi mắt thầy xa xăm, thỉnh thoảng mới viết
thêm một ḍng, rồi gạch, xóa, lật qua trang khác, h́nh như chép lại khổ
thơ mới viết. Ngoan đi qua sân, vờ như xuống trường. Nhưng xuống đó làm
ǵ vào buổi chiều. Ngoan quay bước, định về nhà. Ngoan chợt thấy thầy
Khoai từ khu trung tâm bước vào sân, tay cầm gói thuốc lào có lẽ mới mua
ở ngoài quán. Ngoan ṿng tay, lí nhí:
- Thưa thầy.
- À, Ngoan. Thầy Nam đang đợi
em đấy.
- Dạ.– Ngoan nh́n vào –. Thầy
Nam đang bận.
- Cứ vào đây.– Khoai nói –.
Ngoan đứng ngoài hàng hiên,
hơi bối rối. Cô bé không biết thầy chủ nhiệm muốn nói chuyện ǵ, và có
nên hỏi thầy về Táo quân không. Nam xếp lại cuốn vở, bước ra cửa:
- Ra chái đầu hồi đi Ngoan.
Khi thầy tṛ đă ngồi đối diện
nhau, Ngoan hơi cúi đầu, chờ đợi.
- Ngoan! Chiều nay tôi muốn
gặp em, xem thử có giúp được ǵ em không. Thi học ḱ một đến nơi rồi,
vào đầu tuần sau, như em đă biết. Em học hơi sút, nay có khá hơn, đă
năng động trở lại ở các tiết học của các môn. Thầy rất mừng. Phải phấn
đấu thêm để kết quả thi học ḱ đạt ít ra như năm ngoái. Nhớ nhé.
- Dạ.– Ngoan ngẩng mặt –.
- Ngoan là lớp phó học tập,
kiêm chi đội trưởng. Em có nhớ điều đó không? Phải gương mẫu, để điểm
thi đua, chất lượng học tập của lớp khá hơn.
- Dạ.– Cô bé hơi ngượng, bỗng
buồn hẳn –.
Nam nh́n ra ngoài nắng, ngập
ngừng, rồi nói:
- Có một điều thầy rất băn
khoăn. Thật ra, chuyện riêng của gia đ́nh em, thầy không muốn xen vào.
Nhưng em hiểu đó, trách nhiệm của giáo viên chủ nhiệm, cũng là anh chị
phụ trách, cần phải kết hợp với gia đ́nh trên mọi phương diện. Tất cả
cũng v́ các em.– Nam thấy anh hơi nặng nề, nên ngừng lại –. Ngoan, tại
sao em gật đầu xác nhận, nguyên nhân sức học em giảm sút, do sự t́m hiểu
giữa mẹ và ông Trà, rồi lại bảo là không phải?
Ngoan cúi đầu, nh́n mặt bàn.
- Em hăy trả lời cho thầy đi
Ngoan.– Nam giục –.
Ngoan lúng túng:
- Thưa thầy …
- Em hăy tin ở thầy. Có nhiều
vướng mắc, bất ḱ tuổi nào cũng rất khó tự giải quyết. Em biết không, ở
tuổi tám mươi, người ta vẫn c̣n phải được tư vấn bởi bạn bè, các chuyên
gia. Thầy cũng có lắm vấn đề vướng mắc về việc chọn ngành học hồi mới
bước vào lứa tuổi sinh viên, suưt làm hỏng cả cuộc đời,– Nam thấy cần
phải cụ thể hơn nữa với Ngoan –, nhưng … Này Ngoan! Phải cần làm rơ các
vướng mắc để yên tâm, say mê học tập và tu dưỡng. Đừng cạn nghĩ, để rồi
không cứu văn được đâu.– Nam thấy anh c̣n trừu tượng quá, đâm bực ḿnh
với chính ḿnh –.
Ngoan vẫn ngồi im lặng.
- Em không hiểu tôi nói ǵ
sao hở Ngoan?– Nam nói, hơi cau mày, suy nghĩ t́m cách dẫn dắt mạch
chuyện cho cô bé bộc bạch hết những vướng mắc, những ǵ giày ṿ cô bé –.
- Dạ, thưa thầy, em hiểu chứ.
Nhưng …– Ngoan lại im lặng, ngước lên nh́n thầy giáo rồi lại cúi mặt –.
Sau một lúc trầm ngâm, anh
thấy phải nói cho cô bé Ngoan hiểu, trải ḷng ra là cần thiết, chẳng có
ǵ đáng ngại.
- Để tôi kể truyện t́nh của
tôi cho em nghe.– Nam cười –.
Ngoan mở tṛn đôi mắt nh́n
thầy. Cô bé hoàn toàn ngơ ngác.
- Đây là chuyện thầm kín, rất
riêng tư.– Nam hư cấu như đang sáng tác truyện ngắn –. Trước khi ra
trường, đi dạy học, tôi cũng đă có một người yêu. Cô ấy học cùng trường,
sau tôi một khóa, nhưng khác khoa. Hai chúng tôi đă t́m hiểu nhau rất
lâu trước khi yêu nhau. Khi yêu, lại vẫn t́m hiểu nhau để đi đến việc
lập gia đ́nh, thành chồng thành vợ. Em vẫn c̣n quá bé để hiểu việc người
lớn, nhưng khó thay, việc người lớn lại ảnh hưởng đến em.– Nam bỗng đi
thẳng vào chuyện –. Việc ông Trà và mẹ em t́m hiểu nhau có ǵ là lạ. Mẹ
có quyền tái giá, nghĩa là có quyền lấy chồng lại … T́m hiểu là việc
b́nh thường …
Ngoan gục mặt xuống mặt bàn,
khóc kinh hoàng, tiếng khóc rất lớn, rung cả hai vai. Khoai hốt hoảng
chạy ra. Nam liền đưa tay ngăn lại. Khoai ngơ ngác rồi quay vào.
- Ngoan!– Nam đợi cô bé dịu
lại –. C̣n ông Trà, tôi đă t́m hiểu. Ông ấy đă có vợ con, nhưng họ đă di
tản sang Mỹ. Chẳng bao giờ có thể gặp lại nhau.– Nam cố đùa –. Họ đă
sang “bên kia thế giới”, hiểu như đă chết, trong bối cảnh lịch sử hiện
nay.– Nam chợt hẫng v́ thấy học tṛ anh không cười –. Ngoan này, ông ấy
có quyền tục huyền, nghĩa là lấy vợ lại. Đó là chuyện b́nh thường tự
ngh́n xưa. Sao em lại buồn v́ chuyện đó?
Ngoan lắc đầu như lăn đầu
trên hai cườm tay:
- Không! Không thể như vậy!–
Cô bé quyết liệt –.
Bỗng Ngoan như rít lên, với
một nỗi khổ nhục ghê gớm:
- Như Táo quân là lăng loàn!
Nội em vẫn dạy em, cả mẹ em cũng dạy em, phải “tiết hạnh khả phong”,
phải “tứ đức, tam ṭng”. Mẹ em không thể như vậy được. Em nhục lắm thầy
ơi! Sao thầy c̣n nói thế! Ông nội, bà nội em, và cả chú Hải, sẽ bị nhục.–
Ngẩng mặt lên, cô bé nói, rồi lại gục mặt xuống –.
Nam giật ḿnh:
- Em có thật hiểu các chữ đó
không?
Ngoan gật đầu:
- Thưa, dạ hiểu.– Giọng như
hụt hơi v́ mệt –.
- Em giải thích giúp thầy.–
Nam ôn tồn kiểm tra học sinh của ḿnh, sau một lúc –.
- Dạ, người nữ phải đức hạnh,
cứng cỏi trước mọi cám dỗ, mọi quyền thế. “Tiết hạnh khả phong” là … là
… tôn vinh tiết hạnh ạ, là … tiết nghĩa và hạnh kiểm tốt đẹp, chính
chuyên, chung thủy ngay cả sau khi chồng qua đời …– V́ đang vận dụng óc
suy nghĩ và theo thói quen khi được giáo viên phát vấn, cô bé ngỡ đang
ngồi trong lớp –. Dạ … và “tứ đức” là công, dung, ngôn, hạnh. C̣n “tam
ṭng” là nhỏ ở với cha, lấy chồng theo chồng, chồng chết chỉ thờ chồng,
nuôi con chứ không được lấy chồng khác. Thưa thầy … nội em bảo vậy.
Nam trắc nghiệm lại:
- Em không cho mẹ Xinh lấy
dượng Trà sao?
- Không, thưa thầy.– Ngoan
dứt khoát –.
Nam mỉm cười, bỗng thấy cảm
mến Ngoan vô cùng:
- Em đúng là cán bộ lớp!
Ngoan nhoẻn miệng cười, gạt
nước mắt c̣n đọng lại.
Nam đă buộc cô bé xác nhận
nguyên nhân được rồi. Nam cố giấu nỗi mừng v́ chắc chắn hiểu rơ cô bé,
cả hai ông bà nội, và đă đưa được Ngoan vào trọng tâm. Nam cũng rơ đây
là vấn đề cũ rích từ thời Tự Lực văn đoàn. Chiều nay là buổi chiều gần
cuối năm một ngàn chín trăm bảy mươi tám, chứ không phải của “Lạnh lùng”
(29) ở những năm của thập niên ba mươi thế kỉ này. Nam tự nhắc ḿnh như
vậy.
Nam cười:
- Biết đâu em sẽ sung túc,
hạnh phúc hơn. Dượng Trà sẽ là người cha thứ hai rất tốt của em.
- Em tởm ông Trà và mẹ em.–
Ngoan bỗng cứng rắn hẳn –.
Nam hơi giật ḿnh bởi chữ
“tởm” quá nặng nề, hơi vô lễ của Ngoan. Cô bé mười hai tuổi này xem ra
đă căm hận sâu sắc.
- Tại sao lại “tởm”? Em dùng
từ có chính xác không?
Ngoan b́nh tĩnh:
- Thưa thầy, đúng ạ.
Nam cứ muốn cô bé nói rơ,
nhưng ngượng. Anh suy nghĩ rồi nói:
- Lúc nào người ta có cảm
giác tởm? Đấy là khi đứng trước cái ǵ gớm guốc, thối tha, hoặc vô đạo
đức, trái với văn hóa Việt Nam.– Nam lúng túng bởi cứ phải dùng các từ
trừu tượng. Chẳng đặng đừng, Nam nói rơ –. Ông Trà và mẹ Xinh đă hôn hít
nhau hay ăn nằm với nhau sao?– Nam nghiêm nét mặt khi nói –.
Cô bé ấp úng rồi thưa:
- Dạ, cả hai.– Ngoan gục mặt
xuống hai cườm tay –.
Nhưng đă quá ngưỡng cảm xúc
để khóc, cô bé như hóa đá!
Nam hốt hoảng thật sự. Anh
hỏi khẽ:
- Thật không? Chính mắt em
thấy?
- Chính mắt em đă thấy vài
lần.– Giọng Ngoan lạnh tanh –.
- Thế th́ không thể gọi là
“t́m hiểu” nữa. Em tởm là đúng. Hôn hít nhau cũng đă là vô đạo đức. Em
phải nhớ rơ điều này. Nhưng thôi. Cái chính là em. Em phải cố gắng học
tập tu dưỡng cho dù người lớn đáng tởm. Con cái hơn cha mẹ là nhà có
phúc.
Ngoan nh́n thầy, từ trạng
thái vui mừng v́ thầy nhất trí rằng Ngoan dùng chữ tởm là đúng, lại phải
xịu mặt ngay với sự chán ngán, thất vọng bởi điều thầy bảo liền sau đó.
Tất cả khổ đau, tủi nhục từ
nỗi tan vỡ h́nh ảnh về mẹ, Ngoan đă trút ra hết rồi. Cô bé bỗng trống
rỗng, sững sờ. Th́ đành vậy, câu tục ngữ thầy giáo mới nhắc, “con hơn
cha [mẹ] là nhà có phúc”, vẫn là lời động viên có lí, cả về mặt đức
hạnh. Trông Ngoan như một người già, một triết nhân buồn trơ, lúc này.
- Em định hỏi thầy và cô Lộc
Biếc dạy ngữ văn, tại sao lại thờ Táo quân ạ?– Cô bé lại hỏi thầy giáo
chủ nhiệm, sau một lúc im lặng –.
Nam hơi tự ái nghề nghiệp:
- Sao lại có cô Lộc Biếc ở
đây? Thôi được, nếu cần, tôi sẽ nhờ cô Lộc Biếc, v́ chuyên môn của cô là
ngữ văn, trong đó có văn học, tư tưởng dân gian. Có điều, cô ấy đi họp
Chi đoàn Thanh niên Cộng sản ở pḥng học của lớp chín rồi.– Nam chỉ tay
vào bảng công tác treo ở vách gỗ đầu hồi–.
Anh ngẫm nghĩ:
- Nhưng tôi có thể giải mă
Táo quân giúp em. Em lắng nghe nhé. Thế này, đó là cả một bi kịch đau
thương. Một người đàn bà đă có chồng, do hoàn cảnh, chồng phải một
đường, vợ phải một ngả. Người đàn bà tái giá, cũng do hoàn cảnh riêng mà
phải vậy. Gặp lại chồng cũ, t́nh xưa sống lại. Tất nhiên chỉ mời cơm
nhau thôi. Và bi kịch xảy ra là bởi c̣n lưu luyến t́nh xưa nghĩa cũ. Kết
thúc thế nào, Ngoan biết không? Cả ba người đều bị chết cháy trong đống
rơm. Tuy vậy, có một điều rất quái lạ là: họ được nhà Trời phong làm Táo
quân, nghĩa là Vua bếp. Tại sao như vậy? Cái kết thúc cả ba bị chết cháy
là một lời cảnh cáo, răn dạy: không thể hai chồng một vợ được; đừng nên
lưu luyến t́nh cũ nghĩa xưa, v́ đă chia tay, dù do hoàn cảnh nào, cũng
phải dứt t́nh khi có duyên mới. Rất rạch ṛi. Em biết không, họ đă bị
nung cháy bởi ngọn lửa trừng phạt đến muôn đời! Mỗi ngày họ bị tra tấn
đến hai hoặc ba lần. Đó là một h́nh phạt khủng khiếp. Các bà nội trợ,
các ông cấp dưỡng, mọi người ăn cơm nấu chín, uống nước đun sôi được
nhắc nhở hàng ngày, hàng bữa.– Nam cười –. Ngoan thấy có kinh khủng và
sâu sắc không? Vua bếp là tín ngưỡng thứ ba trong gia đ́nh đó!
Ngoan sung sướng gật đầu lia
lịa, cười cả mắt lẫn môi, nom rạng rỡ hẳn:
- Dạ, hay quá. Phải thế chứ!
Em cảm ơn thầy.
- Nhưng tại sao lại được
phong làm Táo quân, tam vị nhất thể, ba người chỉ là một người?– Nam mỉm
cười hỏi –.
- Tại v́ họ khổ quá, bị nung
cháy bởi lửa trừng phạt đến muôn đời, thưa thầy.
- Một lẽ là vậy. Em suy nghĩ
thêm đi.
Nam nh́n ra chuồng thỏ. Những
cây sắn đă trổ lá xanh quanh chuồng. Qua những kẽ hở, Nam thấy các chú
thỏ trắng, xám đang đùa nhau. Nam cũng không ngờ chiều nay lại phải nặn
óc giải mă Vua bếp. Anh đang ngẫm nghĩ lại, bởi lắm khi phải vừa nói,
vừa nghĩ tiếp. Lâu nay, Nam có nghĩ ǵ về Táo quân đâu, và cũng chẳng
đọc ở đâu những ǵ anh vừa suy luận, vừa nói với Ngoan. Nam cũng mừng,
bởi có lắm điều trực nhận hơi mơ hồ rồi mới đến được mức có thể gọi là
thấu hiểu chính xác, sâu sắc, không khiên cưỡng, không tùy tiện. Nam
cũng không muốn anh là cụ đồ nho cổ hủ.
- V́ sao họ vừa bị trừng phạt
đến muôn đời, vừa được phong làm Vua bếp muôn đời?– Thầy Nam vừa hỏi vừa
gợi ư để Ngoan trả lời, và anh hỏi tiếp –. Em có biết ngày ông Táo lên
Trời không? Để làm ǵ?
- V́ họ khổ nhục đến thế! Họ
bị nung lửa, bị bôi nhọ, lấm tro măi măi.– Ngoan chưa t́m được ư mới,
chỉ phát triển thêm ư đă nói.– Và ngày ông Táo lên trời báo cáo là hai
mươi ba tháng chạp.
- Lẽ ra người ta có thể quên
đi ba vị ấy, cho dẫu họ đáng bị trừng phạt. Nhưng biến họ thành điển
tích khổ đau đời đời như thế, cũng oan cho họ. Họ chỉ đáng thương thôi,
nếu nghĩ cho cùng. Phong họ làm vua, tuy là Vua bếp, của mỗi nhà, mỗi
nước, của cả thế giới, là an ủi họ, “trọng dụng” họ. Nhà Trời cũng cần
hiểu rơ góc nhà, xó bếp trần gian (nồi cơm, niêu cá, sơn hào hải vị, nói
chung là miếng ăn, bữa ăn, thể hiện rất nhiều điều). Đó là sự bù đắp, sự
trọng dụng bên cạnh sự lợi dụng họ để răn đe, cảnh cáo nhân gian. Đó là
bài học quá đỗi trực quan sinh động.
Nam lại ngẫm nghĩ. Anh hơi
ngập ngừng:
- Dẫu sao, đó cũng chỉ là
truyện cổ tích, là tín ngưỡng dân gian có ư nghĩa luân lí, xă hội. Thôi
nhé. Bây giờ em phải nhớ rằng, mẹ có thể tái giá. Em có thể v́ vậy mà
bất hạnh hơn hoặc may mắn hơn … Có ba khả năng xảy ra, cho em, trong
tương lai. Mẹ có quyền chọn lựa. Chọn lựa nào cũng có mất mát, được cái
này, mất cái kia, khó trọn vẹn cả mọi điều. Một là, hạnh phúc cho mẹ, có
thể là bất hạnh cho em. Hai là, bất hạnh của mẹ, có thể là hạnh phúc cho
em. Bất hạnh của mẹ là mẹ không tái giá … Và thầy mong sẽ diễn ra khả
năng thứ ba cho em và mẹ Xinh: cả em lẫn mẹ đều không ai bất hạnh cả. Em
có thể được yêu thương, chăm sóc, bảo ban bởi ông Trà, nếu ông ấy là con
người tốt, biết điều. Nhưng “t́m hiểu” kiểu ông Trà, em tởm là phải. Đó
là sự bất chính, vô luân!– Nam ngừng lại, giọng bỗng buồn buồn –.Chỉ nhớ
một điều thôi, Ngoan ạ: phải cố gắng học tập, tu dưỡng để nên người. Hăy
phấn đấu, nỗ lực, để lớp bảy, chi đội Sống Như Anh được tiến bộ, đạt
điểm thi đua cao. Nhớ nhé.
Ngoan lại úp mặt lên bàn, vẫn
không muốn mẹ lại lấy chồng!
- Đừng úp mặt như thế, Ngoan!
Bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải ngẩng mặt, nh́n về tương lai, – Nam nói
–, và đừng khóc. Không bao giờ khóc. Chỉ có quyền khóc v́ yêu thương
thôi.
Ngoan ngẩng mặt, chống hai
khuỷu tay, bóp trán. Thầy giáo Nam nh́n ra sân chiều đang rực nắng. Nam
không biết nói ǵ nữa. Thật tâm, anh thấy h́nh tượng người mẹ trẻ góa
chồng, không tơ tưởng tư t́nh, không tái giá, nguyện vẫn ở vậy đến già,
nguyện suốt đời thay chồng hi sinh cho cha mẹ chồng, nhất là cho con rồi
cho cháu, măi măi là h́nh tượng thủy chung, hi sinh cao đẹp nhất. Đó đâu
phải chỉ là cái đẹp cổ điển của văn hiến quá khứ và chỉ là giá trị quá
khứ! Thủy chung, hi sinh măi măi vẫn là những giá trị đáng kính trọng và
măi măi c̣n thuộc về những thời đại trong tương lai. Nhưng sự thủy
chung, hi sinh ấy phải xuất phát từ ư thức tự nguyện. Không ai có quyền
bắt buộc người phụ nữ phải thủy chung tuyệt đối cả trong tâm tưởng lẫn
trong đời sống thực tế với người chồng đă chết. Không ai có thể, cho dẫu
bằng “áp lực” của phong tục tốt đẹp (“tiết hạnh khả phong”), bắt buộc
người phụ nữ phải hoàn toàn hi sinh, quên ḿnh tuyệt đối, thay chồng
phụng dưỡng cha mẹ chồng và nuôi dạy con cái. Đúng vậy, thủy chung như
thế, hi sinh như thế phải xuất phát từ ư thức và nhất là từ tấm ḷng tự
nguyện. Và đúng vậy, thủy chung, hi sinh như thế là một dạng hạnh phúc,
hạnh phúc cao cả và cao quư nhất. Có điều, Nam không nói ǵ nữa. Hai
thầy tṛ ngồi trong im lặng. Nam thấy cô bé học tṛ mới mười hai tuổi
đầu của anh quá trĩu nặng âu lo, buồn khổ.
Ngoan chợt hỏi về câu ca dao
với niềm chán chường:
- Sao lại “vững như kiềng ba
chân”, thưa thầy?
- Đó là thế chân vạc, ba
chân. Người ta có thể khai thác một sự vật với nhiều ư nghĩa. Tùy ngữ
cảnh! Câu đó không dính líu ǵ với ba vị Táo quân cả.
Ngoan xin phép ra về, sau khi
nghe thầy Nam giải thích cặn kẽ với nhiều ví dụ cụ thể.
Chiếc nón lá của mẹ hơi quá
lớn so với vóc dáng của Ngoan, khiến Ngoan càng bé bỏng hơn. Nam ngồi im
lặng nh́n theo cô bé học tṛ lớp bảy của ḿnh, ḷng bỗng bâng khuâng
buồn. Chuyện người lớn, Ngoan c̣n quá sớm để hiểu chăng? Nhưng biết làm
thế nào được! Bất hạnh này thường dẫn đến bất hạnh khác. Trẻ thơ mồ côi,
sớm khôn là v́ vậy chăng? Trái tim bé bỏng của Ngoan làm sao chịu thấu
nỗi khổ đau và âu lo đến thế. Đó c̣n chưa cộng thêm nỗi áo cơm! Ánh nắng
chiều bỗng làm cay mắt thầy giáo Nam.
Nh́n mông lung ra vạt đất
trồng khoai lang đă lắm cỏ tranh, bên kia lối nhỏ trước sân nhà, Nam
cũng nhận ra, anh vẫn c̣n khá lúng túng khi tự xưng với học tṛ. Dẫu
sao, chữ “THẦY” cao quư quá, anh cảm thấy chưa thể xứng đáng, c̣n phải
học tập, rèn luyện, tu dưỡng nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Nam thở dài.
22
Vừa làm cỏ cho dâu và khoai
lang với học sinh lớp ḿnh, Nam vừa trông chừng các em. Trường không có
giáo viên kĩ thuật nông nghiệp, tài liệu về trồng dâu nuôi tằm, về khoai
lang không biết t́m đâu. Nam hơi buồn cười cho ḿnh là vừa học ở các em,
vừa soạn giáo án lao động. Các giáo viên ở đây đa số là dân huyện lị,
thành phố, chỉ có Khoai là rành ruộng đất. Có điều Khoai lại dạy quá
nhiều tiết toán. Nam thấy giáo án nào nào mục đích, yêu cầu cũng giống
nhau ở sự nghèo nàn, rỗng tuếch, chỉ khi thầy cùng tṛ thực hiện, trong
các tiết dạy và học, hướng dẫn và thực hành, mục đích, yêu cầu ấy mới
thật sự sinh động. Và mặc dù có khó khăn, nhưng rồi đâu đấy vẫn ổn, nhờ
giáo viên hơn học tṛ cái đầu. Nam mỉm cười, cái chính là giáo dục chứ
không phải là kĩ thuật, năng suất. Đó là t́nh cảm với người lao động,
hiểu giá trị lao động chân tay, biết tạo cảnh quan với màu xanh cây lá
cho trường học, thôn xóm. Về kĩ thuật, năng suất, anh quan sát, hỏi kinh
nghiệm của các em và vài phụ huynh rồi khái quát lên, hơi liều lĩnh,
nhưng hẳn không sai sót. Nam không bằng ḷng, vẫn áy náy, song xem ra
chẳng có giáo viên nào vượt qua điều kiện hạn chế. Nam tự biết giới hạn
ḿnh lại trong lĩnh vực này để đầu tư vào vấn đề văn hóa chữ cho các em.
Nam nh́n quanh, thỉnh thoảng
anh lại dừng xà bất, bỏ mạch suy nghĩ tản mạn để quan sát các em. Nam
rất mừng khi thấy Ngoan vẫn cố vui vẻ với các bạn …
Nam luôn để ư đến các học
sinh cần lưu tâm …
Học sinh ở đây, buổi chiều
phải giúp cha mẹ, nên các em lao động nông nghiệp quá giỏi. Các em vẫn
dẻo dai trong khi Nam đă thấy mệt. Nam vẫn thường bảo các em chỉ làm vừa
sức, tuy nhiên do thói quen, chưa được nửa thời lượng của giáo án, các
em đă làm xong!
Hoán thổi một hồi c̣i dài.
Học sinh các lớp đang làm cỏ, vội xếp hàng theo đội h́nh, tập thể dục
giữa giờ. Các giáo viên cũng tập với các em theo sự điều khiển của Ngày,
Liên chi đội trưởng.
- Các em lưu ư!– Hoán nói lớn
–. Lao động làm cỏ, thao tác không vận động toàn thân, các cơ bắp có cơ
vận động, có cơ không vận động, do đó cần tập thể dục để cân bằng các
cơ, điều ḥa nhịp thở. Các em nhớ chưa?
- Dạ nhớ!– Tiếng trả lời của
các em như sấm rền trên sân trường –.
Ngày hô lớn:
- Tan hàng! Khỏe!
Nam vẫn để ư đến cô bé Ngoan
lúc tập thể dục …
Anh gọi K’Bẻo lại.
Đôi mắt xanh lam dưới hàng
lông mi bạch kim của K’Bẻo dễ bị chói nắng. K’Bẻo bước đến trước mặt
thầy giáo Nam, chớp chớp mắt.
- K’Bẻo này! Em cuốc cỏ vừa
sức thôi.– Nam mỉm cười –. Như những buổi lao động chân tay khác, em
được phép nghỉ nửa buổi sau.
Nam quàng vai K’Bẻo, bước đến
cửa lớp bảy. Nam nói:
- Cố gắng tuần sau, c̣n ba
ngày nữa thôi, thi học ḱ cho tốt nhé.
- Dạ, em vẫn cố nhiều lắm.–
K’Bẻo thưa–.
Nam ngoắt Ka Tem và K’Bri.
Hai em bước tới ṿng tay chào.
- Ka Tem, K’Bri cầm xà bất
cuốc cỏ, xớt cỏ rất khỏe, có kĩ thuật lắm. Buổi này chắc được điểm cao
rồi đấy.
Ka Tem, K’Bri nhoẻn miệng
cười.
- Cố gắng thi cho tốt nhé.
Hai em vốn học khá trong lớp. Phải học thật nhiều nữa. Và bỏ ư tưởng học
đến lớp chín là nghỉ đi nhé.
K’Bri thật thà:
- Học làm chi cho nhiều thầy!
Nam vờ nghiêm mặt, nhưng rất
chân thành:
- Em cứ đùa! Như thầy K’Đa
làm giáo viên, thầy K’Đăng tập kết, lớn tuổi vẫn học đại học ở Hà Nội,
bây giờ làm lănh đạo ngành giáo dục huyện ḿnh đó. Rồi những ai như thầy
K’Đăng, c̣n có thể làm tổng bí thư Đảng, chủ tịch Hội đồng Nhà nước … Tổ
quốc Việt Nam là Tổ quốc chung của người Thượng lẫn người Kinh mà! K’Bri
có triển vọng lắm!
K’Bri mỉm cười:
- Em thích thành kĩ sư kia.
Nhưng khó quá thầy!
- Vậy mới phải chứ. Phải có
cao vọng như vậy. Không khó đâu.
- Nhà em nghèo lắm thầy.– Ka
Tem thưa –.
- Ka Tem cũng muốn thành kĩ
sư à?– Nam xoa đầu em –.
- Dạ.– Ka Tem chợt hơi chạnh
buồn –.
- Thầy K’Đa, thầy K’Đăng sẽ
gửi các em đi học nội trú, tiền Nhà nước nuôi ăn học mà. Vấn đề là có
chí, có cố gắng.– Nam nói –.
- Nhưng không ai làm cái rẫy
ở nhà!– K’Bẻo bỗng nói thay –.
- Cứ có chí, rồi khắc phục
được hết. Mà kĩ sư ngành ǵ hở Ka Tem, K’Bri, và K’Bẻo nữa?
- Thủy lợi thầy.– K’Bri đáp
–.
Nam cười cảm động:
- Đúng rồi. Tây Nguyên đất
tốt song khan nước vào mùa khô. Địa danh nào cũng bắt đầu bằng từ có
nghĩa là nước: Đạ, I-a (Ia) … Các buôn làng thường du canh du cư ven
suối, ven sông. Đúng không?
Ka Tem chớp chớp đôi mắt đen
nhánh. Nam thấy tóc của Ka Tem đúng là tóc mây, sợi cứng và mượt, tóc
K’Bri lại xoăn, tuy cũng đen bóng. K’Bri ngẫm nghĩ rồi gật mái tóc Á
Phi:
- Dạ. Chắc đúng rồi đó thầy.
Không hiểu sao em rất thích làm thủy lợi, Ka Tem cũng thế. Có lẽ v́ vậy
đó thầy.
- Ừ, giỏi lắm.– Nam nói khi
nghe tiếng kẻng –. Thôi, hai em ra làm tiếp khoảng nửa giờ nữa. K’Bẻo ra
đứng chơi nhé.
Nam lại cuốc đất vun luống
thêm, sau khi đă xớt cỏ cùng các em. Khối lượng công việc gần như xong.
Nam nghe mồ hôi lại ướt trên lưng dưới ánh nắng. Quai nón lá bằng vải
của Trăng Thu anh đă tháo ra để cất, thay vào là sợi dây bẹ chuối, đang
ngưa ngứa dưới cằm Nam. Nón lá anh mượn h́nh như tỏa ra mùi hương con
gái thơm thơm dễ chịu. Nam mỉm cười, bâng khuâng.
Xong việc được giao, các em
lớp Nam đang chống cuốc, xà bất đứng kháo chuyện. Nam đề nghị K’Bri, lớp
phó phụ trách lao động, đi nghiệm thu một ṿng, xem có gốc dâu nào bị xà
bất phang nhằm không, và đưa tay giở cả các ngọn khoai để xem c̣n cỏ
không.
Nam nhắc K‘Bri tập họp lớp ở
pḥng học rồi điều khiển lớp tiến hành rút kinh nghiệm luôn thể.
Theo nền nếp tự quản Nam đă
h́nh thành cho các em, đặc biệt cho K’Bri, Nam ngồi t́ tay lên bàn nh́n
K’Bri làm nhiệm vụ với chức năng của em.
K’Bri đứng trước lớp, hỏi:
- Về an toàn lao động, có bạn
nào bị trầy, xước ǵ không?
- Không.– Cả lớp đáp –.
- Có bạn nào làm ẩu, không
đúng yêu cầu kĩ thuật không?
- Nghiệm thu rồi mà! Không
có.– Một số em đáp –.
- Bạn nào c̣n nhớ ư nghĩa
giáo dục thầy phổ biến đầu buổi?
Một em đứng dậy:
- Như mọi lần, hỏi hoài!
K’Bri cáu:
- Tôi chưa cho phép bạn đứng
dậy phát biểu mà! Sao lại như mọi lần được! Câu ca dao lần này bạn thuộc
không?
Hóa ra không ai thuộc hết,
chỉ K’Bri c̣n nhớ.
Cuối cùng, K’Bri tổng kết khá
bài bản, nhưng em không dám nhận xét cụ thể v́ tính hay cả nể. Nam đành
nhờ Ngày nhận xét bổ sung. Nam nhắc lại câu ca dao ngợi ca đất và mồ
hôi, đồng thời thể hiện khát vọng cơ giới hóa.
Bỗng nhiên Nam thấy K’Bẻo
quay lại khi các bạn đă vác xà bất, cuốc ra về trong tiếng nói cười. Nam
hỏi:
- Sao vậy? Có ǵ không K’Bẻo?
K’Bẻo chớp chớp mắt. Giọt
nước mắt ứa ra dưới khóe mắt xanh lam. Nam vuốt mái tóc bạch kim óng
mượt của em.
- Làm sao lành bệnh thầy? Em
cũng muốn thành kĩ sư như Ka Tem, K’Bri, nhưng …
Nam không biết nói sao, anh
đứng lặng một lúc, cầm bàn tay trắng hồng phơn phớt lông măng vàng hoe
của K’Bẻo.
- Cố học đi em. Biết đâu sẽ
có thuốc chữa lành. Cách đây vài chục năm, bệnh hủi như của Hàn Mặc Tử
là đành bó tay, bây giờ đă chữa khỏi. Các nhà bác học giỏi lắm, họ sẽ
nghiên cứu, chế được thuốc cho em.
K’bẻo mở sáng đôi mắt châu Âu
rất mơ màng:
- Thật không thầy?
- Thật chứ. Trước hết, phải
biết hi vọng có cơ sở khoa học. Hi vọng cũng là thuốc giúp ḿnh chặn bớt
bệnh.
Nam nghe tay K’Bẻo run trong
tay anh.
- Về đi, K’Bẻo. Các bạn đang
chờ. Phải biết hi vọng, nghe K’Bẻo.– Nam đưa K’Bẻo ra tận cửa lớp –.
- Dạ. Em hi vọng … Vâng, hi
vọng …– K’Bẻo vừa đi vừa nói lắp bắp, như nói một ḿnh –.
Nam thấy thương chú bé K’Bẻo
quá. Anh đă qua C, buôn B’Kẽh một lần, thấy gia đ́nh K’Bẻo quá cơ cực.
Với bệnh bạch tạng, không biết K’Bẻo c̣n đủ sức khỏe để học trong hoàn
cảnh gia đ́nh như thế không. Chẳng lẽ hi vọng là phương thuốc không mất
tiền duy nhất của người nghèo và bệnh sao? Nhưng bệnh màu da, đă có
thuốc nào đâu!
Nam nh́n theo K’Bẻo, rồi
phóng tầm mắt ra xa theo hút cô bé Ngoan. Ngoan đang cùng các bạn đi về
khu trung tâm.
Mấy hôm nay, anh cũng để ư
một cách tế nhị về thái độ học tập trong lớp cũng như cách chơi đùa với
bạn lúc ra chơi của Ngoan. Nam thấy cô bé đang cố vượt lên nỗi đau, niềm
tan vỡ h́nh ảnh người mẹ của ḿnh. Thầy giáo Nam chỉ nh́n, mỉm cười
động viên Ngoan. Anh vận dụng bài học tâm lí giáo dục, cố t́m cách để
biểu dương, khen ngợi Ngoan trước lớp, để Ngoan thấy sự mặc cảm trong
tâm hồn đă bị đánh tan. Ngoan mặc cảm về mẹ, nên rất sợ bạn bè biết.
Chính điều này khiến Ngoan chán ngán, lo âu khi đến lớp. Nam muốn cô bé
Ngoan hiểu ngầm rằng, thầy Nam hiểu hết, có điều mẹ Xinh sẽ được cứu, và
Ngoan không có lỗi ǵ trong chuyện này. Khi giảng bài sử vào sáng hôm
qua, Nam có liên hệ đến câu chuyện “Mục Kiền Liên cứu mẹ”, vốn là nội
dung của Ngày Vu lan (rằm tháng bảy nguyệt lịch). Nam chỉ phỏng tác ngắn
gọn. Dưới ánh sáng khoa học, anh phân tích như chuyện cổ tích, ngầm động
viên Ngoan. Anh tin Ngoan sẽ tích cực, duy xă hội hơn. Nam muốn chặn
đứng dư luận của học tṛ, trước khi chuyện cô Xinh vỡ lỡ, một cách gián
tiếp. Có lẽ hơn ai hết, Ngoan hiểu điều này, tuy chỉ mới mười hai tuổi.
Không ai khác, Nam biết Nam với các thầy cô giáo sẽ là điểm tựa cho cô
bé Ngoan.
Nam vừa suy nghĩ vừa bước lên
nhà tập thể.
Nam tự bảo, dẫu sao, cũng
chưa nên nói với bất ḱ ai điều này, trước khi tự nó vỡ lỡ. Nam cũng tự
ngẫm, buổi lao động chân tay sáng nay, anh đă hiểu thêm ǵ về học tṛ
anh. Anh vẫn tin, qua mỗi nhát xà bất, mỗi giọt mồ hôi, mỗi động tác
nâng lật ngọn khoai, mỗi tiếng cười, tiếng nói của các em, anh hiểu từng
em một cách toàn diện hơn. Liệu ḿnh có giúp được ǵ thêm cho học sinh
không?– Nam tự hỏi –. K’Bẻo ơi, Ngoan ơi, tôi có đủ tŕnh độ, nhiệt tâm
để làm điểm tựa cho các em không?
Nam ngẩng đầu, nh́n thẳng và
bước trong nắng. Chiếc nón lá của Trăng Thu thoang thoảng hương con gái.
Nam lại mỉm cười, ghé vào ảng nước, rửa tay chân một cách hết sức dè xẻn
nước. Nam mỉm cười chào Lộc Biếc ở căn pḥng nữ, về lục trong hộc bàn
quai nón bằng vải lụa, thay vào, rồi mang nón lá trả cho Trăng Thu.
Trăng Thu mỉm cười, đâu biết hương con gái ngai ngái khiến ngây ngất,
bâng khuâng ḷng người thế nào! Một thoáng đa cảm thường t́nh thoảng qua
tâm hồn Nam như chút rung động t́nh cờ theo hương hoa bay trong mơ hồ.