23
Học sinh đă thi học ḱ một
được vài môn. Sáng thứ năm này các em được nghỉ một buổi giáo dục lao
động sản xuất. Nam định đến nhà anh Trà thêm một lần nữa và chỉ đi một
ḿnh, nhưng Hoán, Khoai, Huyện rồi cả Lộc Biếc, Cam Ly cũng thích đi
chơi. Nam thấy cũng chưa nên nói chuyện đời tư của người khác làm ǵ, v́
nào đă quen thân, vả lại, đi cả nhóm càng vui.
Đây là lần thứ ba nhóm giáo
viên trẻ đến nhà và quán của anh Trà. Nam ghé vào quán bà Tặng mua một
gói thuốc lá 475 (30).
- Nam ơi,– Khoai nói –, hôm
qua có cô Sương Ngọt nào dưới huyện Thủy gửi thư cho ông đó?– Khoai trêu
khi họ cùng bước –.
- Chắc người yêu dấu!– Cam Ly
cười khúc khích –.
Nam nh́n Cam Ly với ánh mắt
nheo lại:
- Được vậy th́ quá tốt, nhưng
rất tiếc, chỉ là bạn.– Nam quay qua nói với Khoai –. Ông không nhớ Sương
Ngọt khoa Anh văn sao, người Quảng Trị ḿnh nhưng lại cùng xóm ở Huế với
ḿnh đó? Đă có lần Khoai với ḿnh ghé nhà Sương Ngọt mà.
- Cô ấy cũng dạy cấp cơ sở à?
Dưới huyện Thủy làm ǵ có trường trung học.– Khoai nói –.
- Sương Ngọt không được bổ
nhiệm, v́ bố là trung tá ngụy đang bị học tập cải tạo tập trung, đâu tận
ngoài Bắc.
Họ đi ngang qua nhà cô giáo
Xinh. Nắng buổi sáng đă lên khá cao, bóng sáu người ngă đậm sau gót chân.
Nam kéo chiếc mũ kép pi về phía trước trán. Không biết nói sao, khi cả
nhóm nghe Lộc Biếc cảm thán:
- Đời c̣n nhiều chuyện buồn
ḷng thật!
Nam ngậm ngùi sau một lúc:
- Sương Ngọt theo gia đ́nh
vào vùng kinh tế mới dưới ấy. Cô ấy gửi thư cho ḿnh theo địa chỉ t́nh
cờ biết được, và cũng v́ t́nh cờ đọc được một bài thơ của ḿnh trên báo.
Bây giờ, cô ấy lại chuyển qua nghiên cứu kinh sách Phật giáo.
- Thoát tục lụy chăng?– Lộc
Biếc lại buột miệng –.
- Không rơ.– Nam đáp –.
- Lẽ ra cánh cửa vào đời, Nhà
nước đừng đóng lại với bất ḱ ai. Cửa khép trước lối đi của anh, anh đi
lui hay bay lên trời? Nam trả lời thử.– Lộc Biếc cười buồn –.
- Em sẽ chui xuống đất.– Cam
Ly bao giờ cũng thích nói nghịch –. Chắc thầy Nam sẽ húc đầu vào?
- Không dám húc đâu, sợ vỡ sọ.–
Nam lắc đầu –. Ḿnh cũng chui xuống đất làm dế mèn, nh́n trăng gáy ran
cho đỡ buồn.
Lộc Biếc quay mặt qua Nam:
- Tới nhà anh Trà-Rơ-mác rồi
kia! Mà này, thử hỏi đùa anh Nam cho biết, chứ em hiểu hết. Em có đọc
tập bản thảo thơ anh. Những bài đầu sau tháng tư bảy lăm rất ḥa nhập,
rất hào khí, nhưng sau đó lại có bài như nghẹn lại. Có lẽ nghẹn lại v́
thấy cánh cửa đời không rộng mở như vội tưởng.
Nam lắc đầu lia lịa:
- Thôi. Đừng nói chuyện ấy
nữa. Tôi đă quên cái tôi của ḿnh lâu rồi! Cái tôi trữ t́nh trong thơ là
một h́nh tượng hư cấu. Tôi là ca sĩ lao động bằng chữ của trái tim ḿnh,
hát tiếng đời bằng trăn trở, chiêm nghiệm của ḿnh trên những ḍng nhạc
của ḿnh về đời … Xin chấm dứt chuyện này … Nhà anh Trà đă kia rồi!
- Sao chẳng nói “trái tim tôi
thuộc về nhân dân” cho luôn!– Lộc Biếc cười khanh khách – Vĩ đại thay!
Anh Khoai cũng thế. Tâm huyết nhân dân cuộn chảy trong thơ văn của hai
Người!
- Thôi, cho tôi xin được tha!–
Khoai nói –. Lớn lao quá!
Anh Trà đang lúi húi sửa vành
xe đạp bị tráng trên cai phuộc cắm ngược vào khúc gỗ, chợt thấy nhóm
giáo viên, đứng dậy phủi hai tay vào nhau với nụ cười giữa các sợi râu
nhu nhú.
- Xin chào các bạn . Ồ, không
có ǵ vui hơn!
Anh Trà kéo hai chiếc ghế dài
mời khách ngồi. Hơi bị bất ngờ, anh Trà sau phút đon đả bỗng như ngẫm
nghĩ rồi nói:
- Các bạn uống cà phê nhé.–
Vẫn với giọng Bắc khá nặng, hơi ngọng ở một vài âm của một địa phương
nào ngoài ấy –. Tôi mới ra Đa Công, ghé Đa Phát mua ở chỗ hàng xóm hồi
xưa một ít, ngon tuyệt. Nhưng các bạn phải đợi mươi phút để đun nước. Ở
xứ lạnh mà chẳng có cái b́nh thủy nào cả!– Anh cười gịn –.
- Nhất trí cao.– Huyện nói –.
Tôi sẽ đi đun nước với anh. Các bạn này coi quán giúp.
- Lâu quá rồi chưa uống cà
phê.– Khoai nói khi hai người đă khuất sau vạt dâu để vào nhà –.
- Ông Trà này cũng đặc biệt
thật, chẳng có ai ở cùng, một ḿnh thui thủi vậy thôi.– Hoán nói –.
Nam cười thầm trong bụng. Con
người thế đấy! Nếu không chủ nhiệm lớp Ngoan, không biết chuyện vụng
trộm kia, Nam sẽ rất quư trọng anh Trà. Quư trọng gấp ba lần là khác,
giá Nam chỉ biết anh Trà với cung cách rất trí thức, như một nhà ẩn cư,
bất phùng thời.
- Khúc Văn cũng mới gửi thư
cho em.– Lộc Biếc mới dịu lại sau khi đi ngoài nắng vào, bỗng nói, với
gương mặt hồng lên rất xinh đẹp –. Khúc Văn gửi lời thăm anh Huyện và
hai anh …
- Vậy sao! Khúc Văn dẫu sao
cũng c̣n may mắn …– Khoai tế nhị, không nói hết câu –.
- Khúc Văn than như bọng. Ông
hiệu trưởng ở đó o ép giáo viên rất ghê. Nguyên văn trong thư : “rất
phát xít”. Đó là trường tiên tiến, trường trọng điểm. Cũng nguyên văn
trong thư: “Hiệu trưởng “giũa” hết mọi cạnh, mọi khía của cá tính giáo
viên, thậm chí rèn bằng “búa tạ””.– Lộc Biếc cười khanh khách –. Khúc
Văn kể một chuyện thế này. Có một cô giáo ngoại ngữ rất thật thà. Sút
đinh quai guốc, chẳng biết mượn ḱm búa ở đâu, cô hỏi một giáo viên nam.
Giáo viên nam này chỉ lên hiệu trưởng. Cô ấy lên hiệu trưởng hỏi thật.
Hiệu trưởng gầm: “Phải ḱm, phải búa, để rèn nhau. Cô trêu tôi à?!”. Cô
giáo ấy hoảng hồn xin lỗi.– Tiếng cười Lộc Biếc gịn tan trong tiếng
cười của bốn người –. Hiệu trưởng vốn đă bị đặt hỗn danh là Búa Ḱm Giũa!
- Có nhiều ông hiệu trưởng
cũng ghê thật!– Hoán nói –. May là bạo chúa bao giờ cũng ít. Tôi cũng có
nghe “danh” ông ấy, người Hà Nội chi viện đấy. Đâu cũng có người này kẻ
nọ.
- Bởi thế mới có chuyện Trạng
Quỳnh chơi khăm.– Khoai cười khẩy –.
- Tiếng cười là vũ khí của kẻ
mạnh hay kẻ yếu nhỉ?– Lộc Biếc buông một câu hỏi –. Nếu giũa hết mọi góc
cạnh cá tính, liệu tất cả có trở thành đồ vật được sản xuất hàng loạt
không, có c̣n thi sĩ không, hở anh Khoai?
- đừng đuổi thơ tôi v́ một
chút chiều tà ngả bóng
hăy kiên ḷng sẽ thấy nắng
mai lên.
Ông thi sĩ lấy họ Chăm này
cũng là người Quảng Trị – Khoai không trả lời, nhưng đọc hai câu thơ và
lại hỏi –. “Chiều tà ngả bóng” cũng là cá tính sáng tạo? Có người cảm
quan bẩm sinh vốn thiên về cái buồn, cái đau, cái mất mát … Họ phải xóa
mất thiên hướng riêng, số phận riêng để ca hát giữa “nắng mai” tươi hồng
chăng? Ḿnh thương Chế Lan Viên quá … Tuy nhiên, vậy cũng phải … cũng
nên “v́ nhân dân, quên ḿnh”!– Khoai cười xóa ấp ư tưởng hơi “lên gân”
nhưng chân thành của anh –.
Anh Trà và Huyện bưng cà phê
lên. Bảy người, chỉ có hai chiếc phin. Anh Trà cười:
- Thông cảm nhé. Đợi lâu lâu
một chút.
- San ra uống dần đi.– Hoán
nói –.
- Thế th́ rất hay.– Huyện
cười –. Ít mới ngon.
Nam mở gói thuốc 475, đặt
trên thùng gỗ đồ nghề, bên cạnh mấy tách trà sứt quai và li lớn thủy
tinh, loại li giải khát. Cam Ly cười ngất:
- Uống cà phê kiểu này đúng
là … chưa từng thấy.
Những tiếng cười thân t́nh
vang lên thật vui. Nam thấy đă được, san ra để cùng nhấp môi.
- Ngon tuyệt.– Khoai chíp
miệng –.
- Hóa ra anh Trà định cư ở
huyện Công này rất lâu rồi?– Lộc Biếc hỏi với giọng vốn ngọt ngào –.
- Từ năm tư. Nhưng đi học, đi
dạy, đi lính, bị bắt làm lao công chiến trường, ở các nơi khác cũng khá
dài.
- Anh dạy môn ǵ vậy anh Trà?
Anh Trà cười, không nói. Nam
trả lời thay:
- Môn triết. Chỉ duy nhất dạy
khối lớp mười hai.
Lộc Biếc tỏ vẻ cảm phục. Cô
khiêm tốn:
- Bọn em đều học triết lớp
mười hai trước bảy lăm. Anh có đọc triết bây giờ không, cả kinh tế –
chính trị học?
Anh Trà dè dặt gật đầu.
- Chắc không hạp lắm?– Lộc
Biếc lại hỏi –.
- Ngày trước, ở đại học văn
khoa, học triết Đông, triết Tây tùm lum các thứ, nhưng dạy ở trung học
có mỗi triết Tây, đúng hơn, triết Tây “thập cẩm” là chính … Bây giờ chỉ
có mỗi một vị!– Anh Trà thở khói, trầm ngâm –. Triết bây giờ là triết
của kinh tế, chính trị, là triết hành động, triết cách mạng xă hội, chứ
không phải triết để mà triết. Mà ngay cả thiên tài lớn, dẫu có lẫy lừng
châu Âu như Trần Đức Thảo, triết gia mác-xít có hạng, về nước kháng
chiến, vẫn chưa được trọng dụng! Ông Thảo cũng đành im lặng trên sách
báo đến mấy chục năm, th́ c̣n ǵ để nói! Thôi, cô giáo ạ, bữa ăn độc vị
mà thắng thực dân, đế quốc là tốt rồi.– Anh Trà lại cười lặng lẽ –.
- Th́ triết của kinh tế –
chính trị! Anh thử so sánh xem. Xin thưa với anh, em cũng đă nghiên cứu
giáo tŕnh triết văn khoa cũ.
- Cô giáo cứ dồn tôi đến chân
tường. Tôi chết mất. Làm sao tôi trả lời được! Cửa trại cải tạo Đạ B́nh
rộng mở lắm!
Lộc Biếc xin lỗi, cười x̣a.
- Cô giáo Lộc Biếc này bao
giờ cũng thế.– Hoán nói –. Cái ǵ cũng phải đến nơi đến chốn, cho hết lẽ
mới thôi.
- Vậy, cũng nói cho vui! Ngày
xưa các đồn điền trà, cà phê ở cao nguyên này là của Tây, rồi cũng có
thêm các ông chủ người Việt. Chủ đồn điền c̣n có cả máy bay lên thẳng để
quản lí đồn điền lẫn nhân công. Bây giờ, đă không giữ được nguyên trạng,
mà cỏ mọc với trà, với cà phê. Triết học và thực tiễn! “Thực tiễn là
thước đo của chân lí”… Nói vậy là phản động mất. Tôi là trung úy, lao
công đào binh, được miễn cải tạo tập trung … – Anh Trà bỗng lúng túng,
muốn giấu bớt điều ǵ –. Ừ, vâng … Tôi “rét” lắm.– Anh Trà lại cười –.
Phong phú mọi mặt, giàu có mọi mặt là tốt nhất.
- Bây giờ người ta hành chính
hóa kinh tế, mọi người cố bám vào Nhà nước, vừa được quyền lợi chính trị
cho bản thân, cho con cháu, vừa có quyền lợi lương bổng, cả lương hưu.
Thây mặc năng suất, chất lượng sản phẩm, cung – cầu … Thây mặc tất!–
Huyện nói –.
- Nhưng ở đời, có ai thích bị
bóc lột mồ hôi, chất xám đâu! Chẳng lẽ cứ chịu Tàu, Tây, Nhật, Mỹ cưỡi
đầu, cưỡi cổ và bóc lột!– Lộc Biếc nói –. Chẳng lẽ, chiến đấu cho mệt
rồi lại rước Tây, rước Tàu … vào đặt ách lại! Chẳng lẽ tôn vinh tư sản
mại bản!
Nam nói với một nụ cười:
- Người ta đă xầm x́ mới đây
về “chủ nghĩa kinh tế lăng mạn”, một nền kinh tế vận hành trên cái “nên
có” chứ không phải cái “hiện có”, về duy ư chí kiểu Mao. Dẫu sao chúng
ta cũng đă vô sản hóa bằng các đợt đổi tiền, tiền Bắc, tiền Cộng ḥa
Miền Nam Việt Nam, tiền thống nhất, và bằng hợp tác hóa, các đợt đánh tư
sản rồi.– Nam lại cười –. Vô sản cả rồi th́ “đoàn kết lại, để ngày mai
…” Chúng ta “chẳng có ǵ để mất”! …
Cam Ly cười phá lên. Cô không
hiểu Nam khơi chuyện.
- Đùa cho vui.– Nam lại nói
–. Lúc này, đất nước chưa ḥa b́nh, bị đe dọa, cấm vận, kẻ thù tứ phía.
Tôi vẫn không thích chủ nghĩa tư bản, đế quốc, phát xít, thực dân cũ và
mới, nhưng chủ nghĩa xă hội lại có vấn đề. Hiện nay trên sách báo đă
manh nha sửa sai. Nhưng thôi, tôi thấy nặng nề quá. Về lí luận, có Lộc
Biếc đây … Vâng, rồi sẽ phong phú về triết, hi vọng vậy, nhưng chắc sẽ
không chiết trung … Nói chuyện ǵ khác cho vui đi …
- Rốt ráo một chút chứ. Di
sản thực dân, đế quốc gồm các thứ đồn điền, và kể cả thành phố Đà Lạt
cũng như chữ quốc ngữ, Tây nó làm ra cho nó, để bóc lột về kinh tế, để
phục vụ cho mục đích chính trị xâm lược của nó, chứ không “khai hóa” ǵ
cả. Chúng chỉ cướp nước bằng sự lừa bịp “khai hóa”! Chúng ta trả giá
quá đắt cho các thứ “khai hóa” bịp bợm. Không ơn nghĩa ǵ cả! Chúng ta
đă cướp lấy “vũ khí khai hóa” (như chữ quốc ngữ chẳng hạn) để hoàn thiện,
và giáng trả lại chúng!– Lộc Biếc vẫn dấn tới –.
- Thôi, bớt nóng, Lộc Biếc ơi.–
Nam đấu dịu –. Điều đó rơ rồi. Nếu các nước phát triển giúp các nước
đang phát triển với trái tim trong sáng, không vụ lợi, nhất là giúp khoa
học – kĩ thuật th́ chúng ta nhớ ơn đời đời, thế giới ḥa b́nh và cùng
phát triển lâu rồi. Không nhớ ơn Nhâm Diên, Sĩ Nhiếp, A-lếch-xăng đờ Rốt
(Alexandre de Rhodes), Dẹc-xanh (Yersin) … ǵ cả. Dẫu biết trong bọn
thực dân vẫn có tên khá tốt, nhưng phải làm rơ cụ thể cái phần thực dân
ở các tên đó. Thôi, xin chấm dứt. Nói thế là rốt ráo rồi, đồng ư chứ?
Lộc Biếc im lặng. Hoán xuống
bếp với anh Trà để pha cà phê thêm. Không ai nói ǵ nữa. Khoai nh́n ba
tấm tôn làm mái quán, tôn khá thấp, nghe tiếng cành lá mít cọ quẹt bên
trên. Nếu không có hai gốc mít khoảng năm, bảy tuổi hai bên, chắc lúc
này không thể ngồi ở đây. Chẳng biết mít này do ai trồng. Có lẽ hạt do
công nhân đồn điền ném xuống đất. Những chiếc máy cày của Ban Quy hoạch
vùng kinh tế mới đă chừa lại. Khoai bỗng đâm ra vẩn vơ, ngó mông lung ra
mặt đường rực nắng. Khoai không để ư Huyện và Lộc Biếc đang trao đổi
điều ǵ với Cam Ly. Cam Ly cười thích thú, vô tư.
Nam thấy vừa đủ, anh không
ngờ câu chuyện đùa vui hóa ra nặng nề đến thế. Điều Nam đang băn khoăn
vẫn là một chuyện t́nh. Nam hiểu anh đă rơi vào thế kẹt, không khéo sẽ
gây tác hại khôn lường, Nam sẽ phải ân hận suốt đời.
Anh Trà và Hoán bưng cà phê
lên, lần này có cả một b́nh trà nữa.
- Phải lấy thực tiễn chọi
thực tiễn, kinh tế là phải vậy, không lí luận suông được đâu. Rồi ḿnh
sẽ thắng trong chiến thắng chung, thực dân, đế quốc kinh tế phải bại
trước nhân loại.– Lộc Biếc vẫn nói, giọng hơi rắn lại, song vẫn dịu dàng
từ tốn –.
Nam gật đầu. Anh không ngờ cô
giáo xinh đẹp này lại hiếu chiến, hiếu thắng đến vậy. Anh Trà cười:
- Vâng, nhất trí … Tôi bây
giờ chỉ biết yêu thiên nhiên thôi. Yêu con người rắc rối lắm. Thế mới
hiểu các cụ ngày xưa, bao giờ cũng xem vẻ đẹp của đất trời là bầu bạn
thâm t́nh, tuy cô đơn, hoang vắng. Cô Lộc Biếc có thấy trăng cao nguyên,
sương khói và màu xanh núi đồi, tiếng suối và thác … măi tuyệt vời chứ?
Gương mặt Nam rạng rỡ hẳn, hi
vọng anh Trà đă quên đi mặc cảm cũ để thấy được sự thật, và lẽ phải, cái
đúng. Nam cũng mong anh Trà rồi dần dần sẽ bớt yếm thế, tiêu dao kiểu
đạo sĩ ấy đi.
- Không. Thiên nhiên đẹp,
nhưng t́nh yêu đương là đẹp nhất. Muôn năm trái tim của người nam, người
nữ! – Huyện nói với nụ cười, ngữ điệu hơi khẩu hiệu để đùa tếu –.
Khoai pha tṛ:
- Huyện là nhà cách mạng xă
hội bằng trái tim yêu đương. Tôi đă từng một thời cũng chủ trương như
vậy. Phải thống nhất hai miền đất nước, các nhân tộc đồng bào, miền xuôi,
miền núi, thành thị, nông thôn, trí thức, thợ thuyền bằng t́nh duyên đôi
lứa.
- Đó là một triết học lớn.–
Anh Trà cười phá lên –.
Cam Ly cũng cười:
- Yêu đương và thiên nhiên!
Cả hai chứ?
- Yêu đương là cốt lơi của
triết học có tên là chủ nghĩa Khoai – Huyện!– Nam cũng đùa –. Đó cũng là
triết học thực tiễn, trong sáng, nhân bản.– Nam bật cười với các từ rất
kêu vừa dùng –. Thống nhất ở chiều sâu!
- Vượt lên các thành tŕ nhân
chủng, ư hệ, giai cấp, địa phương để đại đoàn kết.– Lộc Biếc “dịch” lại
–. Xem ra cũng hay.
Nam thấy đă có thể nói điều
cần nói:
- Có một truyện t́nh thế này,
với nhân vật xưng “tôi” (“tôi” chỉ là một nhân vật hư cấu của tác giả).
“Tôi” đă có vợ con, nhưng vợ con đă bị đắm thuyền hay đă trôi giạt vào
hoang đảo, vào đất nước nào đó. “Tôi” chờ đợi và tuyệt vọng. “Tôi” lại
trót yêu một cô giáo đă góa chồng, có một đứa con trai, sau vài năm hết
hi vọng gặp lại vợ con. Nhưng cô giáo cần uy tín, đứa bé cần giữ ǵn
nhân cách của mẹ. “Tôi” không biết làm sao cả. Bao nhiêu học sinh không
thể mất niềm tin vào con người, vào nhà giáo. Hoặc là “tôi” kiên quyết
đoạn tuyệt với cô giáo ấy đẻ cứu lấy trẻ thơ, hoặc là “tôi” phải quên
hẳn vợ con, từ bỏ ḷng chung thủy khá vô vọng để cưới cô giáo, và nuôi
dạy đứa con trai của cô giáo như con “tôi”.– Nam mỉm cười –. Phải dứt
khoát, một trong hai. Câu chuyện kết thúc lửng lơ như thế. Phải cứu trẻ
thơ bằng một trong hai cách.– Nam im lặng –.
Cam Ly hỏi:
- Thế là thế nào?
- Là nhờ các nhà giáo ở đây,
cả anh Trà, vốn là nhà giáo ngày trước … Xin nhờ một cách giải quyết, v́
học sinh, v́ t́nh yêu …
Anh Trà chột dạ, im sững,
cũng không nói ǵ.
Cam Ly ngơ ngác:
- Sao thầy Nam lại kể chuyện
này?
- Ồ, nhân nói chuyện t́nh yêu
mà. Bộ cô Cam Ly thấy truyện ngắn ấy vô duyên lắm sao? Chả li ḱ ǵ cả,
phải không?
- Con người vốn rắc rối lắm!
Tin vào con người làm ǵ!– Huyện nói –. Cho học sinh, từ trẻ thơ đến
thanh niên, hiểu rơ con người với các mặt xấu xa, bỉ ổi: t́nh dục, tham
ô … cho bớt ảo tưởng về con người, về nhà giáo! Nhưng yêu th́ vẫn yêu!
Yêu cả mặt xấu! Chỉ đạo sĩ thoát tục mới yêu thiên nhiên! Tin sơ sơ vẫn
yêu!– Huyện điểm tiếng cười sau câu nói –.
- … và yêu rồi tin, tin càng
yêu.– Khoai lại đùa –. Biện chứng của cặp phạm trù này hay lắm. Chặt chẽ
chứ không dễ dăi đâu!– Nụ cười hài hóa của Khoai chợt tắt bất ngờ …–.
Anh Trà hơi run tay khi đánh
diêm châm lửa vào điếu thuốc. Anh im lặng nhả khói. Nam chợt thấy mắt
anh Trà hơi lạnh.
Lộc Biếc lại góp ư thêm trong
khi Nam đă ngài ngại:
- Tin vào con người với năng
lực, lương tâm và khả năng hướng thiện. Tin, sau khi nhận thức rơ
con – người, quỷ – thánh trong con người. C̣n câu chuyện ấy, sự lựa chọn
quá dễ, v́ quá rơ …– Lộc Biếc nói –.
Nam vẫn hi vọng:
- Nếu sự lựa chọn quá dễ,
chắc không có ǵ đáng mừng hơn.– Chợt thấy anh Trà lắc đầu, Nam đâm bực
–. Nhà giáo như thế, dạy học, giáo dục trẻ thơ và tuổi trẻ được không?
Nhà giáo ngụy tín với các tiêu chí đạo đức sẽ đào tạo ra những ǵ? – Nam
bỗng hơi gắt gao với những câu hỏi –. “Lương sư hưng quốc” (nhà giáo tốt,
đất nước mới hưng thịnh) mà! Tôi c̣n nhớ bốn chữ ấy ở Đại học Sư phạm
Sài G̣n. “Thụ nhân” (trồng người): hạt giống tinh thần gieo vào tâm trí
học sinh là chất xám và nhân cách nhà giáo. Hai chữ ấy là tên của Đại
học Đà Lạt, trong đó có Khoa Sư phạm? Hay chính mảnh đất đa khoa ấy là
mảnh đất “thụ nhân”? Tôi không rơ lắm về Đại học Đà Lạt, nhưng tôi hiểu
hai chữ “thụ nhân” ấy là trích từ một câu ngạn ngữ của nhà nho.
Anh Trà vẫn lặng lẽ hút thuốc.
Những sợi khói men theo các chân râu rồi bay lên mái tôn thấp. Không ai
nói ǵ nữa. Một không khí hơi ngột ngạt bao trùm. Nam cảm thấy cần phải
về, không thể nán lại đây lâu hơn, tuy mái tôn không bỏng nắng, và quán
thoáng gió.
Cả nhóm giáo viên bắt tay anh
Trà, ra về trong nắng chưa trưa.
Không ai nói ǵ cả, ai cũng
cảm thấy buổi sáng đă hỏng.
Khi đi ngang qua nhà cô giáo
Xinh, Nam muốn vào gặp bé Ngoan để nói với cô bé rằng, các thầy cô chưa
ai biết ǵ, và chắc chắn không ai đồng t́nh, đồng lơa với kẻ đă để lại
vết nhơ trong tâm hồn của Ngoan đâu. Nhưng rồi Nam vẫn cùng các bạn về
nhà tập thể. Nam tự bảo, chiều nay phải một ḿnh đến với cô bé Ngoan để
nói rơ điều đó. C̣n những môn thi Ngoan phải làm tốt trong vài ngày tới.
Nam cũng hơi buồn khi hiểu ra cả anh lẫn Lộc Biếc đă lí quá, thiếu đi
một chút mềm mại, ấm áp, tin cậy của t́nh người. Lí, dễ gây ra đổ vỡ đau
đớn trong ḷng bất ḱ ai. Nam đâm ra hối hận. Chất trẻ là lăng mạn, chất
trẻ c̣n là lí sự? Nam bỗng cúi đầu đếm bước. Lí sự là mặt bên kia của
lăng mạn ở tuổi trẻ chăng? Ngoài lí lịch cha anh, bản thân nhóm bạn của
Nam, những người trẻ mới hai mươi hai tuổi, họ chưa có quá khứ dính líu
vào chế độ cũ, lại tham gia phong trào phản chiến, và được học gần suốt
bậc đại học dưới chế độ mới, họ mới bước vào đời, nên c̣n quá sách vở
chăng? Nam tự ngẫm nghĩ.
Khi về đến nơi, Nam mới kịp
treo chiếc mũ vải màu xám tro lên móc, anh Giảng từ văn pḥng bước qua,
ngoắt Nam.
Đứng bên cạnh chuồng thỏ, cứ
như quan sát lũ thỏ gặm cỏ ra sao, anh Giảng nói khẽ:
- Ông mới từ nhà ông Trà về?
- Vâng.
- Đừng đến đó nữa. Tôi đă
biết vụ cô Xinh từ năm ngoái. Tôi làm việc với cô ấy về vấn đề đó để bảo
đảm uy tín nhà trường nhiều lần rồi. Cô ấy vẫn như bị bùa mê, thuốc lú.
Chắc phải có biện pháp thích đáng. Ban An ninh xă nắm rất rơ.
Nam chỉ buột miệng:
- Vậy hả anh!– Nam đứng nghẹn,
vin vào hàng rào sắn –. Em đi công tác chủ nhiệm v́ thương bé Ngoan.–
Nam nh́n thân sắn đang trổ lá xanh, nh́n những con thỏ hom hem, gầy guộc
–.
Anh Giảng đăm chiêu, chợt nói:
- Thôi, vào chuẩn bị ăn trưa.
Chuyện đâu c̣n có đó.
Vào lại căn nhà nam, thấy
Huyện đang ngồi huưt sáo một ca khúc quen thuộc, song đầu óc có lẽ nghĩ
ngợi chuyện khác, Nam ngỡ là chuyện khi c̣n ở quán anh Trà. Nam cười:
- Suy tư chuyện ǵ vậy? Phải
trung thực nh́n nhận, dẫu sao, nền kinh tế năm thành phần vẫn rất hay,
đúng không?
- Ừ, đúng vậy … Nhưng … Ḿnh
thấy đời vẫn c̣n nhiều chuyện đau ḷng quá! Nh́n nhận nỗi đau thời chiến
và hậu chiến cũng là trung thực!
Nam khẽ đọc vu vơ vài câu thơ
anh viết từ tháng trước:
- Ka Đum! Ka Đum!
cồng ngân sâu,
hương lúa ngút hơi trăng,
tan trong câu hát ngày mùa,
trái tim này
nghiêng vào ḷng nọ … (31)
Nam lại nghĩ đến cô bé Ngoan
tội nghiệp.
Khoai nhăn nhó:
- Lâu rồi không uống cà phê,
ngon th́ ngon, có điều xót bụng quá, mấy ông ạ.
Anh Quỳnh cười vui, đậy nắp
bút lại, găi tay vào những chân râu quai nón xanh:
- Cà phê là món của người ăn
nhiều chất đạm, chất béo, ḿnh ăn bo bo, tí cá khô, lại nhịn buổi sáng,
th́ chỉ tổ héo hon thêm.
- Hồi năy, Nam kể chuyện t́nh
ấy với ư ǵ?– Hoán nh́n Nam, thắc mắc –. Chắc không phải vui chuyện mà
kể?
- Vui chuyện thôi.– Nam nói
–. Bịa ra cho vui. Có đạo đức giả lắm không? Thật ra, ai cũng ít nhiều
có lỗi lầm này nọ, c̣n có nguy cơ phạm khuyết điểm cho tới già, tới chết.–
Nam cảm thấy hơi xấu hổ, bởi hồi năy hơi “dạy đời” thế nào ấy!
- Không. Tôi ủng hộ ông. Nghề
giáo dục trước hết là tự giáo dục, tất cả v́ học sinh, nhất là học sinh
nhỏ tuổi. Cũng như tôi viết văn, làm thơ, tôi tự xác định trước hết là
để tự giáo dục. Hẳn ông cũng vậy, phải không Nam?– Khoai nói –. Hoa thơm,
rồi tự nhiên nhi nhiên góp hương với đời …
- Hoan hô đồng chí nhà văn Đỗ
Khoai.– Anh Giảng bước qua gian nhà nam, đứng trước cửa, cười hăng hắc
một cách vô tư –. Đói bụng rồi sao?– Anh Giảng vào ngồi ở bàn soạn giáo
án –. Này, các ông xem, chẳng hiểu sao dâu vườn trường trụi lá cả. Chẳng
hiểu ai hái trộm hai đợt rồi! Thế có bực không chứ! Lại nữa, hôm tôi ra
họp ở Pḥng Giáo dục, ông K’Đăng lại yêu cầu cô Lộc Biếc cho mượn cuốn
luận văn tốt nghiệp. Chuyện đầu năm đến giờ chưa êm đấy. Chả biết sơ kết
học ḱ một này có ǵ rắc rối không. Thêm một điều nữa, các giáo viên chủ
nhiệm nhớ viết báo cáo về các lớp nhé. Hôm đầu tháng họp Hội đồng phân
hiệu, có thông báo rồi. Luôn tiện nhắc lại thế. Tết nhất đến nơi rồi …
Bỗng tiếng cô Lài sau chái
bàn ăn tập thể vọng tới:
- Mời các thầy cô ăn trưa!
Mấy anh em đi ṿng ra chái
đầu hồi, bước vào chái sau. Trên bàn ăn, vẫn mấy tô bo bo bốc khói, mấy
bát canh rau và mấy dĩa cá khô nhỏ. Chú mèo đực liếm mép, găi râu trên
thùng gỗ lớn dùng làm chạn nhà bếp. Mấy phút sau mới thấy các cô giáo từ
tốn ngồi vào bàn ăn.
- Xin lỗi mấy đồng chí uống
cà phê khi năy nhé. Lộc Biếc gây căng thẳng quá.– Lộc Biếc cười với hai
hàm răng trăng ngời rất duyên –. Không biết anh Trà có nổi giận không!
- Không sao! Không sao! Xin
mời cả nhà.– Hoán vui vẻ –. Cơm canh nóng sốt. Xin mời. Lộc Biếc có chửi
rủa vào mặt cũng nghe hay mà!
Cả bàn ăn vang lên tiếng cười
vui vẻ, mặc dầu nhiều người không hiểu chuyện ǵ.
Chú mèo đực dễ thương từ dưới
đất nhảy phóc lên ngồi cạnh thầy giáo Khoai. Anh vuốt ve làn lông óng
mịn nom như một quả mướp lớn màu xám và đen.
Trong giấc trưa hôm đó, Nam
không thể chợp mắt theo lệ thường. Không khí ở miền cao nghe đâu hơi
loăng dưỡng khí, có thể v́ vậy, cũng có thể do chất cà phê lâu ngày mới
uống lại, cộng với những cảm xúc hơi căng thẳng lúc chuyện tṛ ở quán
anh Trà, khiến Nam cứ thao thức, băn khoăn. Nam lại nhớ ư nghĩ trên
đường về dưới nắng khá gắt. Quả thật, tuổi trẻ quá lăng mạn, lúc nào
cũng sục sôi hào khí bởi sách vở, họ quá sách vở, sách vở đậm tính chiến
đấu, bừng bừng khát vọng cách mạng. Cũng bởi quá sách vở, tuổi trẻ quá
đam mê lí luận đến mức hơi lí sự. Nam thấy ḿnh cần phải sống nhiều với
thực tế cuộc đời, không phải để nhụt chí, mà để thấm thía t́nh đời, nỗi
đời hơn. Từ đó, thơ anh mới là tiếng đời. Cuộc đời với chất liệu ngổn
ngang, rối rắm của nó luôn vang lên, dội tới, ập vào tim anh, rồi bằng
những trải nghiệm của anh, bằng ngôn từ của anh, bằng sáng tạo của anh,
tiếng hát của chính cuộc đời đă và măi cất lên từ tim anh, trái tim vốn
nhạy cảm của người làm thơ.
Nghe tiếng mái tôn giăn nở
răng rắc dưới nắng nung, Nam mỉm cười một ḿnh trên giường. Hai h́nh ảnh
cùng một lúc đến với anh: một cụ già mỏi xương trở ḿnh, một vơ sĩ gồng
ḿnh, gân cốt đang vang lên thành tiếng động! Làm sao có vốn trải nghiệm
sống chín mươi tuổi trong thân thể tuổi hai mươi ba, nhưng đừng “ê ẩm”,
cũng đừng “gồng gân”?
Hơi đất và gió cao nguyên vẫn
lạnh dưới mái tôn rực nắng. Nam suưt bật cười trong trăn trở.
24
Khi chiếc xe xích lô chở Nam
cùng Khoai ngừng đầu một ngơ hẻm, kề sau chiếc kia chở Lộc Biếc và Huyện,
Nam không có cảm giác ǵ hơn là thấy ngơ hẻm nào, con đường nào ở thành
phố này cũng na ná giống nhau, đều xa lạ với anh. Để có một sự phân biệt
tinh tế, cần thời gian sống trải nghiệm, nhưng cả Nam lẫn Khoai đă mấy
khi ở nơi đô thị này. Thuở nhỏ Nam sống, đi học tại Sài G̣n, có điều,
bấy giờ đang quá bé, chẳng được nhiều dịp để rời khỏi căn nhà lợp tôn
vách ván của người anh cả. C̣n với Khoai, đây là lần thứ hai anh đặt
chân tới Sài G̣n.
Lộc Biếc vui cười, hớn hở
bước vào căn nhà thân yêu của cô. Một người đàn bà, khoảng bốn mươi lăm
tuổi, vừa mừng rỡ đến rưng nước mắt, vừa bối rối khi mở cổng cho cô con
gái cưng và ba người bạn của con (bà chỉ biết qua thư của cô gửi về). Bà
đang nắm chặt lấy tay đứa con đầu ḷng với cái tên “Lộc Biếc” đầy kỉ
niệm của bà. Mặc dầu đang xúc động, bà không quên nhà đang có khách. Lúc
cùng ngồi quanh bàn xa lông, bà niềm nở:
- Ba cậu ngồi nghỉ mệt ở đây
một chút nghen. Tết năm nay nhà này chắc sẽ được vui hơn mọi năm.
Vẫn với giọng Quảng Trị, Nam
thưa:
- Xin cảm ơn thím. Chỉ sợ
chúng cháu về quấy rầy, nhất là trong dịp Tết.– Nam cười trong khi nói
với nụ cười lễ độ –.
- Các cậu đừng khách khí, cứ
xem đây như nhà của ḿnh. Trước đây tôi cũng đi dạy học.– Bà cười cởi mở
–.
Lộc Biếc bưng ra một chai
nước lọc, có giấy b́a vở cuộn lại thành h́nh phễu úp lên trên, với mấy
chiếc li thủy tinh.
- Uống nước đi, các anh.– Lộc
Biếc vừa rót nước vừa cười với gương mặt rạng rỡ –.
Cô đẩy các li nước trên mặt
kính đă có nhiều vết xước về phía những người bạn, sau khi bưng hai tay
một li khác đặt trước mặt mẹ, tuy mẹ ngồi kề cô, trên ghế xa lông dài có
lót các tấm nệm mút, vải bọc đă cũ sờn.
- Đây là anh Huyện, anh Nam,
anh Khoai, trong thư con đă có lần kể với má.– Lộc Biếc lại quàng tay
qua lưng mẹ với cái siết nhẹ –. Đây là má của em.
Cô cười rất tươi đang khi bà
khẽ vùng vằng với nụ cười ngượng, v́ cử chỉ quá tự nhiên của con gái.
- Các cậu là người ngoài
Trung?– Bà thân mật –.
- Thưa vâng.– Huyện đáp –.
Hai anh này chính gốc Quảng Trị, c̣n cháu gốc Huế nhưng ở Đà Nẵng từ lúc
chưa lọt ḷng mẹ. Gia đ́nh ba mạ cháu mới về lại Huế năm kia để thừa tự.
Chuyện tṛ một lát, Lộc Biếc
dẫn ba người bạn đồng nghiệp lên căn gác gỗ. Ba túi xách hành lí nhỏ để
trong góc căn nhà gác khá rộng không ngăn pḥng, chỉ thấy có hai bàn
viết, hai giá sách. Khi Lộc Biếc chỉ, họ mới thấy sau ô chữ nhật có lan
can, lối lên xuống cầu thang, c̣n một pḥng nữa, cửa pḥng khóa kín, có
lẽ ngay trên căn bếp phía dưới.
- Pḥng của Lộc Biếc đó. Đây
là hai bàn viết của hai đứa em, không biết hai đứa đi đâu với ba rồi.
- H́nh như học y khoa và bách
khoa?– Huyện hỏi –.
Lộc Biếc gật đầu:
- Năm thứ ba, năm thứ nhất.
Bây giờ các anh cho Lộc Biếc vào xem lại pḥng cũ một chốc.
Với ch́a khóa trong tay, cô
bước tới mở cửa pḥng cô đă sống và học tập từ thuở cấp một.
Cả Nam, Khoai lẫn Huyện ngồi
bệt xuống sàn gỗ, tựa lưng vào vách lâu ngày chưa được quét vôi lại. Họ
nghe tiếng Lộc Biếc bật công tắc trong pḥng, tiếng mở cửa sổ. Huyện
nhác thấy cây đàn ghi ta treo trên vách, anh đứng dậy, lấy xuống, lại
ngồi chỗ cũ, búng khẽ một hợp âm.
Nam bước ra lan can có mấy
chậu hoa thược dược nở màu vàng nhạt, tím sáng. Anh đoán là hoa Tết mới
được mua về. Trong tầm mắt bị nhà cửa chắn lại, Nam nh́n quanh một số
căn nhà dọc hẻm, anh hơi giật ḿnh. Không biết có bị kí ức tuổi nhỏ chi
phối chăng, Nam thấy con hẻm này có ǵ đó giống quá con hẻm thời ấu thơ
ở Sài G̣n của anh. Đây lại là xóm đường ray, quận Phú Nhuận nữa. Nam
nh́n sững biển “Kéo c̣i” nhô lên sau một hàng rào sắt phủ hoa ti gôn.
Chẳng lẽ đây là xóm cũ hồi đó? Mười sáu năm rồi c̣n ǵ! Hồi đó, Nam mới
sáu, bảy tuổi. Nam vẫn c̣n nhớ rơ căn nhà trước sân có cây khế nở hoa
tím, mấy bàn quà vặt đầu hẻm sát đường ray và ngôi trường Quốc Anh gần
đấy. Chẳng lẽ con hẻm ngày ấy bây giờ lại trổ thêm một đầu ngơ nữa?
Chẳng lẽ nơi hai chiếc xích lô đỗ lại hồi năy, lúc anh c̣n nhỏ chỉ là
một băi đất hoang đầy cỏ dại, rải rác trong đó là những nấm mồ? Nam nhớ,
thuở bé, từ đầu hẻm sát đường ray, chạy đến cuối hẻm, sẽ gặp băi tha ma
cơ mà! Mười sáu năm, thành phố đă mở rộng phạm vi, băi tha ma đầy cỏ dại
ấy đă thành phố, thành phường, đâu có ǵ lạ. Nhưng Nam lại mỉm cười, có
thể Nam nhầm. Con đường ray kia chạy qua bao xóm ở thành phố rộng lớn
này. V́ vậy, ngay ở quận Phú Nhuận vốn không hẹp này, xóm đường ray chắc
cũng nhiều.
Đang lan man với những cảm
nghĩ mơ hồ, Nam thấy một người đàn ông khoảng tuổi năm mươi bên hai cậu
con trai ngoài cổng. Họ hơi ngạc nhiên khi thấy Nam trên ban công, và
chợt hiểu ra, tiếng gọi cổng càng dồn dập hơn với âm sắc vui mừng. Nam
khẽ gật đầu chào, nở nụ cười làm quen. Người đàn ông, Nam biết chắc là
ba của Lộc Biếc, đưa tay chào Nam lúc mẹ của cô đi nhanh ra với chùm
ch́a khóa:
- Lộc Biếc về rồi, ông ơi!
Mừng quá là mừng!
Gương mặt người đàn ông khi
không c̣n bị các song sắt đan dây kẽm gai che bớt, hiện ra rơ ràng dưới
sân. Nam bất giác giật ḿnh. Sao quen quá, h́nh như ông ấy là láng giềng
của anh cả Nam năm ấy! Bây giờ, Nam cũng thấy má của Lộc Biếc quen quen
nữa. Nam đứng sững ngỡ là ảo giác, hay do trí tưởng tượng của anh vốn
rất bất ngờ, v́ Nam thường xuyên vận dụng khả năng hư cấu h́nh tượng,
một thói quen của người làm thơ, viết văn chăng.
Tiếng reo của Lộc Biếc từ
pḥng cô, tiếng chân cô chạy xuống thang gỗ khiến Nam cũng nao nức, xúc
động.
Nam cũng như Huyện, Khoai, cả
ba người định cho phút gặp gỡ người thân của Lộc Biếc lắng lại rồi mới
xuống nhà chào ba của cô, bắt tay hai người em trai.
Nam vẫn nghe tiếng ông dưới
nhà, vang xuyên qua kẽ ván sàn, vọng lên:
- Sao con không cho ba biết
ngày về, để ba với hai em đi đón con và các bạn? Ở thị trấn, sao không
ra ngay bưu điện để điện tín về bưu cục của ba?
- Ba cứ tưởng xe cộ dễ lắm
đấy.– Tiếng Lộc Biếc cười gịn như muốn che lấp câu hỏi của ba, nghe có
chút ǵ bối rối –.
Nam chợt nhớ lúc c̣n trên xe,
Lộc Biếc đă dặn, đừng nói về những gian khổ ở vùng kinh tế mới kẻo ba mẹ
cô lo. Lúc ấy, ba người bạn của cô mới hiểu v́ sao lâu nay thư nào từ
Sài G̣n gửi lên cũng đề là “Thị trấn Bảo Nghĩa, huyện Công”! Huyện Công
đă có thị trấn nào đâu. Đa Công cũng chỉ là xă huyện lị!
Khoai, Huyện và Nam lặng
người v́ thương Lộc Biếc.
25
Những ngày áp Tết, ngoại trừ
các buổi đạp xe đi lang thang trên đường phố, khi với Lộc Biếc, khi với
một trong hai người em của cô, Nam thường để ư để nhớ lại xóm cũ. Không
c̣n nghi ngờ ǵ nữa, v́ Nam đă thấy hai chữ Quốc Anh đắp nổi đă bị đục
bỏ, vết đục c̣n rơ hai chữ ấy. Đó là trường cũ của anh, năm Nam mới học
lớp hai, theo cách gọi bây giờ. Những gương mặt bạn bè năm ấy đă mờ nḥa
không rơ nét trong trí nhớ. Anh đă hỏi Lộc Biếc, và hiểu một ḿnh với
niềm thú vị. Lộc Biếc chính là cô bé học cùng lớp, bạn cùng lối xóm với
anh hồi đó! Hồi đó, anh đâu biết cái tên của cô là ngồ ngộ, gợi lên một
cảm giác rất thơ ca về chữ và h́nh ảnh. Hồi đó, cái tên Lộc Biếc lẫn với
bao cái tên khác. Nhưng Nam chưa chia sẻ điều thú vị ấy với cô, cả với
ba má cô. Ở đời, có những ngẫu nhiên không ai có thể ngờ được!
Nam cứ muốn nói điều này ngay
với Lộc Biếc, song cảm thấy chỉ nên nói vào ngày sắp trở lại Bảo Nghĩa.
Như thế, theo Nam có lẽ hay hơn.
Buổi chiều hai mươi chín,
tháng cuối năm, lúc ông Điều – ba của Lộc Biếc – ngồi trên chiếc ghế xếp
đan bằng sợi ni lông, cầm đàn ghi ta, gảy nhẹ, rồi khẽ hát vài câu của
một ca khúc mừng xuân, Nam bỗng nhớ rất rơ h́nh ảnh của ông năm ấy, lúc
căn nhà này chưa có gác, cũng chưa xây vách. Năm ấy, ông Điều mới ngoài
ba mươi tuổi, buổi chiều thường ngồi trước hiên nhà trông ba đứa con,
vừa đàn vừa hát.
Ba chị em Lộc Biếc với ba
người bạn của cô ngồi trên các chiếc ghế gỗ nhỏ, mỗi buổi sáng dùng để
bán bún ḅ Huế, mẹ cô dọn ra sân cho khách ngồi. Trong pḥng của Thủ và
Thuận – hai người em của Lộc Biếc – bây giờ nom sáng hẳn ra bởi mấy chậu
hoa cúc vàng, cúc ma-gơ-rít (marguerite) trắng, Huyện và Khoai mới mua
tặng họ. Nam cũng mua tặng hai người em của cô một tập nhạc gồm các ca
khúc cổ điển mới được xuất bản với lời ca viết khác hẳn trước. Tập nhạc
ấy, ông Điều đang lúng túng hát, v́ vốn quá quen thuộc, bỗng lạ như chưa
hát bao giờ.
- Lâu quá cũng không cầm lại
đàn, nhạc được đặt lời khác, thành ra bối rối.– Ông Điều cười –.
- Thưa chú, h́nh như chú có
sáng tác nhạc và thường phổ thơ?– Huyện hỏi –.
Ông Điều thoáng xa xăm:
- Cũng có, vơ vẽ đôi bài hồi
thanh niên, thơ cũng của bà nhà thời c̣n trẻ.– Ông bật cười –. Sau khi
có con cái đùm đề, lương bổng công chức bưu điện với giáo chức tiểu học
chả bao nhiêu, lại bị tư thương đầu cơ tích trữ để nâng giá gạo sữa,
phải tranh thủ chạy xe thồ gắn máy,– Ông Điều cố tránh từ “xe ôm” dung
tục –, đâu c̣n tâm trí đâu mà thơ với nhạc.– Ông lại nh́n Huyện với nụ
cười hài hước dưới bộ râu mép đă có nhiều sợi bạc –. Đàn cũng phải bán
kia đấy!
Nam nhận thấy ông Điều có một
nét rất hay là biết bỡn cợt với những khó khăn đă nếm trải.
- Nhưng nói thật, đến đồng
lương bây giờ th́ chết đói. Sài G̣n xưa nay chỉ có thời điểm này là gay
go nhất. May thay, sinh viên lại có học bổng, có tem phiếu loại E, cũng
đỡ khổ và yên tâm học.– Ông Điều lại cười –. Như các cậu thấy, bà nhà
tôi phải nghỉ dạy học, bán bún ḅ Huế mỗi buổi sáng đấy.
- Dạ, ai lúc này cũng thế.
Dẫu sao sài G̣n vẫn là nơi dễ chịu về mức sống so với Huế.– Huyện thưa
–.
- Vậy hả? Huế khó lắm sao?–
Ông Điều nói –. Chỉ sinh viên vô tư, tâm hồn c̣n trong sáng, lại được
học hành trong thời điểm này mới sáng tác được. Tôi có nghe Lộc Biếc nói
cậu Khoai với cậu Nam có làm thơ và thơ hay lắm?
- Dạ có, nhưng tàm tạm thôi,
thưa chú.– Nam đáp –.
Lộc Biếc đưa tờ giấy học tṛ
bằng hai tay:
- Anh Nam mới có bài thơ mới
nè ba.
Ông Điều sửa lại gọng kính,
khẽ đọc:
- ai đưa anh về chốn xưa
gặp anh ngồi dưới hiên
trưa, thuở nào
nắng nồng ngàn ngạt hanh
hao
khét khê tôn ván nung vào
giấc mê
khế rơi hoa tím bên hè
riêng anh lặng nhớ Ba Thê
tím hồn
tắc kè núi Nhỏ kêu dồn
thương mây đỉnh Tượng bồn
chồn thương ai
tím hoa rơi tiếng thở dài
nhớ anh mẹ khóc? nhớ ngoài
Trung mưa?
rừng xanh thốt nốt xanh
dừa
chị hoài hát múa trong mùa
chiêm bao
miền Tây hương mật ngọt
ngào
tuổi thơ rợp mát ngă vào
ḷng cha
nhà xa quê, anh xa nhà
trưa Sài G̣n tím từng hoa
rơi buồn
một bé bỏng, mấy nhớ
thương
lạc trong xóm trọ, sân
trường tuổi thơ
anh đi lạc đến bây giờ
tháng giêng lộc biếc đâu
ngờ xanh xưa
đưa nhau về lại ngơ trưa
cuối năm nhớ tím hoa mưa
hè nào … (32)
- Ḿnh gặp lại ḿnh với kỉ
niệm cũ, kỉ niệm cũ lại chỉ là hoài niệm về nơi khác, đâu tận Huệ Đức,
An Giang …– Lộc Biếc cười –. Anh Nam bảo là hư cấu! Ba thấy phổ nhạc
được không ba?
Ông Điều gật gù:
- Thơ lục bát khó phổ lắm. Ờ,
cũng quá lâu rồi, ba có viết ḍng nhạc nào đâu.– Ông lại nh́n Nam –. Cậu
hư cấu thật à? Vẫn có chút thật nào đó của con người thật trong ḿnh chứ?
Nam vẫn mỉm cười:
- Dạ, hư cấu hay không đâu
quan trọng. “Cái tôi là cái đáng ghét”, đem phơi trần trên báo làm ǵ.
Cháu cứ xem mọi tác phẩm nghệ thuật, kể cả tự khúc, tự truyện đều hư cấu.
Tác giả truyện thơ, tiểu thuyết đem cái tôi của ḿnh gán vào nhiều nhân
vật cũng là hư cấu hoàn toàn như các nhân vật hoàn toàn hư cấu khác.
Ngay thơ trữ t́nh cũng vậy. Cứ xem như vậy, thấy đỡ chướng, đỡ ḱ hơn.
Viết cho công chúng, đâu phải cho ḿnh.
- Cũng được. Tôi không rơ. Có
điều trong ứng xử hàng ngày, càng giấu cái tôi càng lịch sự. Có lẽ cậu
khiêm tốn?– Ông Điều lại cười –.
Nghe Nam với ba bảo vậy, Lộc
Biếc hơi giật ḿnh, nhưng cô vẫn nói:
- Ứng xử nghệ thuật khác chứ
ba! Trong đời sống, khó bày tỏ, người ta mới viết thư, mới làm thơ chứ!
Nhưng thơ đăng báo …
Ông Điều ngẫm nghĩ. Hồi lâu,
Thuận nói:
- Cứ mơ hồ, chập chờn thế là
phải lẽ. Đó không phải là bài toán chính xác. Nghệ thuật có nhiều đáp số
mà. Đă không chính xác, cứ quy là hư cấu tất thảy … Con cũng nói ṃ vậy.
Cả mấy người bật cười.
- Cứ quy hư cấu hết, vậy là
chính xác nhất.– Lộc Biếc vẫn c̣n cười –. Đúng hơn, tương đối chính xác
nhất.
Nam tủm tỉm, thế là anh vẫn
giấu được những cảm nghĩ rất thật của anh với cô bạn tuổi nhỏ và ông
láng giềng ngày xưa.
- Nhà văn, nhà thơ khoe cái
tôi trên báo, ḱ thật!– Khoai nói –.
- Thưa chú, hồi sáng hôm qua,
ra đầu hẻm mua thuốc lá, cháu có nghe nói, trước sân nhà ḿnh đây, ngày
xưa có cây vú sữa khá sai quả?– Nam khẽ hỏi, cố lái câu chuyện sang
hướng khác –.
Ông Điều nh́n trên mắt kính:
- Đúng rồi. Sau phải chặt bỏ
để sửa nhà.
- Không phải bọn con nít quấy
hở chú?– Nam cố nén cười –.
- Ừ, cũng một phần. Ḿnh mất
ḷng láng giềng cũng v́ cây vú sữa ấy. Bọn nhỏ cứ leo hái, ḿnh canh
chừng nó té, mệt quá.
- Con lại tiếc quá chừng tiếc,
khi ba thuê người chặt.– Thủ nói với một thoáng hồi ức –.
Nam nhớ con chó bẹc-giê (berger)
nhà ông anh cả đă đớp ông Điều một phát vào tay, lúc ông đuổi Nam với
ngọn roi mây, thuở đó, bởi Nam với lũ trẻ hàng xóm vượt rào leo cây hái
trộm. Nam lại cố nín cười. Và chính Lộc Biếc, chứ không ai khác, đă ôm
mặt, mếu máo rồi khóc ̣a khi thấy máu chảy ướt cả tay áo bà ba trắng của
ba. Cô bé Lộc Biếc nước mắt ràn rụa, nước mũi cũng tèm nhem. Nam muốn
thú thật chú bé nghịch ngợm của nhà có chó bẹc-giê ấy là anh, nhưng thấy
nên im lặng là tốt nhất. Tất cả đă được tháng năm làm ngọt ngào, lên men
rượu say nồng, ấm áp. Tuy biết vậy, Nam vẫn thấy ngượng thế nào ấy.
Bỗng nghe mẹ Lộc Biếc gọi
xuống ăn cơm, Nam nh́n ra, thấy trời đă sụp tối, ánh điện ở các căn nhà
đă nổi sáng.
Trong mâm cơm trên chiếc bàn
tṛn vẫn được xếp lại làm đôi sau khi ăn, Nam thấy có hai món rất Nam bộ.
Đó là trứng vịt kho với thịt mỡ, nước dừa, và canh chua cá lóc.
- Có hương vị Tết rồi đây.–
Ông Điều vui vẻ nói –.
- Này, ông nhà, lần đầu tiên
tôi biết có tem phiếu gạo đó nghen. Nhỏ Lộc Biếc với ba cậu đây mang về
tôi mới biết!
Nam, Khoai và Huyện hơi
ngượng. –
- Dạ,– Huyện nói –, trên
trường chúng cháu dạy học có em Hạ rất nhiệt t́nh, chu đáo. Hạ lo tất cả,
chúng cháu chỉ biết mang về. Lúc này, chúng cháu thấy cần thích nghi với
tem phiếu.
- Nhà đây ai cũng có tiêu
chuẩn Tết của Nhà nước cả, trừ mỗi ḿnh tôi đă thành thường dân thôi.–
Bà Điều cười vui vẻ –. Thấy nó ḱ ḱ thế nào, nhưng thế nào cũng được.
Thế cũng vui!– Bà Điều bưng tô cơm lớn đến và ngồi xuống –.
- Má biết không, ở ngoài Bắc
trước khi có chế độ tem phiếu, cán bộ đi công tác hay dân đi thăm nhau
đều mang theo ruột tượng cả đó.– Thuận nói –. Thời buổi khó khăn chung
mà!– Thuận so đũa –.
- Thôi, nói chuyện đó làm
chi.– Ông Điều bỗng thấy ḱ quá–. Thôi, mỗi người làm hết chung rượu này
đi.
Lộc Biếc thấy ngượng lắm tuy
biết mẹ chỉ buột miệng nói vui, mỗi người đỡ một câu cho nhẹ bớt, hóa ra
nặng nề mất vui. Có điều cô cũng mừng khi thấy ai cũng trực nhận được
điều ấy.
Ông Điều liên tục mời ba
người bạn của con gái cạn li. Họ cảm thấy người Nam bộ, tuy ở Sài G̣n,
bao giờ cũng hiếu khách và tự nhiên. Chính v́ thấy ba người bạn sẽ phải
trải qua một cái Tết xa quê ở nhà tập thể, mọi giáo viên khác đều về Đà
Lạt hoặc Đa Công, nên Lộc Biếc mới gửi thư về nhà trước cả tháng để xin
phép ba má, sau đó cô mới ngỏ lời mời họ cùng về nhà ăn Tết. Họ cũng
nhận ra bà Điều rất tốt bụng, niềm nở một cách hồn hậu. Lộc Biếc là một
cô gái Sài G̣n với những nét rất hay và lạ, khác với sự dè dặt, rụt rè,
khép nép, sâu lắng của con gái miền Trung. Họ thấy không khí trong nhà
vừa trí thức, vừa dân dă rất đỗi mới mẻ, cả ba đều chưa từng gặp bao giờ.
Hồi nhỏ, Nam cảm nhận điều
này không rơ ràng lắm. Trong bữa cơm, Nam cứ nhớ măi trái vú sữa hái
trộm, gương mặt ràn rụa nước mắt, nước mũi của cô bé Lộc Biếc năm nào.
Anh vừa ngượng, vừa buồn cười.
Bữa cơm ấy, họ uống khá nhiều
rượu với rất nhiều tiếng cười cất lên rôm rả. Rượu là thứ thuốc chữa
bệnh ngượng khá hiệu quả.
Đêm đó, Khoai nói với Nam:
- Cũng hay, lâu nay cái tôi
trong thơ ḿnh, thơ Nam đều là “cái tôi trữ t́nh hư cấu”, tuy gắng riêng
về phong cách. Vấn đề là phong cách, bút pháp! Style, c’est l’homme (bút
pháp, ấy là người).– Khoai nói thêm một câu ngạn ngữ tiếng Pháp quen
thuộc, và theo phép lịch sự, anh dịch ra luôn, mặc dù trong tâm thức Nam
câu ấy đă đọng lại tự bao giờ –.
Nam chợt nhớ câu nói hôm nào
khi cả nhóm bạn trên đường đi đến nhà anh Trà:
- Lộc Biếc đă nói đùa theo
câu nói của ai đó, rằng trái tim nhà thơ thuộc về nhân dân. Hơn nữa, các
thi sĩ bây giờ lại càng là thi sĩ nhân dân. Quân đội nhân dân, giáo viên
nhân dân … Tất cả đều có thêm định ngữ “nhân dân”. Và càng lớn lao hơn,
nếu trái tim nhà thơ không những thuộc về nhân dân mà c̣n thuộc về nhân
loại!– Nam nói nghiêm túc, chân thành, nhưng chợt bật cười –. Ḿnh nhớ
một người bạn cùng quê lại đùa, tất cả đều thuộc về nhân dân, chỉ có
ngân hàng, kho bạc là thuộc về Nhà nước mà thôi, nên gọi là ngân hàng
nhà nước, kho bạc nhà nước!
- Nhưng đúng theo thể chế,
Nhà nước cũng là Nhà nước nhân dân, có điều những cán bộ giữ tiền, chi
tiền giúp nhân dân lại quên nhân dân mất …– Khoai nói và cười –.
Đây không phải là nhà tập thể
trường Bảo Nghĩa, nên cả hai đều phải nín cười nhưng không thể không
cười khúc khích.
Vừa chuyện tṛ, vừa đùa cho
vui, Nam và Khoai đều hiểu bằng chính lao động làm thơ, viết văn của
ḿnh, ngay cả những ǵ rất riêng tư như t́nh yêu đôi lứa, khi đă thành
thơ t́nh, hai nhân vật “anh” và “em” đều đă là h́nh tượng nghệ thuật. Và
thơ t́nh đăng báo, xuất bản thành sách là để phục vụ cho bao đôi t́nh
nhân trên đời này. Khi thơ t́nh đă đăng báo, in sách, có lẽ với phép
lịch sự tối thiểu, nhà thơ không nên khẳng định cụ thể ai là “anh” và ai
là “em” làm ǵ. Ngoài ra, nhà thơ c̣n phải có nghĩa vụ của trái tim là
phải làm thơ t́nh, thơ về các tâm trạng, khát vọng xă hội khác thay cho
nhiều tộc người, phân số người trong nhân dân ḿnh nữa … Chỉ có phong
cách, bút pháp là nhất quán, cho dù có sự đổi đời về lí tưởng thẩm mĩ,
đối tượng phản ánh …
26
Lộc Biếc ngồi cạnh mẹ, rồi
chợt đứng dậy khép cửa pḥng ngủ. Bà Điều nh́n con gái với đôi mắt tŕu
mến. Sau năm tháng xa nhà, rời khỏi sự chăm lo của cha mẹ, Lộc Biếc đă
đổi khác khá nhiều.
Bà Điều mỉm cười khi thấy con
gái mở chiếc chăn gấp tám ra, chỉ c̣n gấp đôi, trải lên sàn gỗ, rồi cắm
phích bàn ủi. Lộc Biếc đă ủi phẳng, đúng nếp nhiều bộ áo quần, và đă
treo lên giá móc từ hồi chiều. C̣n lại mấy cái, bây giờ cô ủi nốt. Lộc
Biếc ngẩng mặt nh́n mẹ đang ngồi bên mép giường, hỏi mẹ có cần ủi thêm
tấm áo nào không. Bà Điều nói đủ rồi, bà lại mỉm cười, thấy con gái ủi
một lần nữa áo quần của bạn.
Hôm Lộc Biếc mới về nhà, thấy
con gái ḿnh hơi gầy và xanh, bà hơi xót ruột v́ thương, nhưng rồi cũng
nhận ra cô con gái cưng chững chạc hơn, có vẻ cô giáo hơn.
- Con gắng vào biên chế, sau
đó xin về dạy tại Sài G̣n này cho gần nhà. Dù sao xa nhà, ở tập thể, má
cũng khó yên tâm. Miếng ăn, miếng uống, sinh hoạt hàng ngày, “chung chạ
sinh bậy bạ”, lại là con gái nữa, thật bất tiện. Mấy lần má định lên Bảo
Nghĩa thăm con đó.– Bà Điều nói lên ư nghĩ của ḿnh, khi ngồi bệt cạnh
Lộc Biếc, với giọng nói khẽ –.
- Con cũng biết thế. Có nhiều
đứa bạn cùng khóa của con, ra trường rồi, gia đ́nh không cho đi dạy xa,
không cho ở nhà tập thể v́ sợ hư. Có nhà phải gửi con gái họ ở trọ nhà
quen, mặc dù dạy tại các tỉnh lị, phố xá hẳn hoi …– Lộc Biếc thoáng
ngừng bàn ủi, lại đẩy nhanh trên mặt vải –. Nhưng bản lĩnh của con người
là chính. Nghề giáo không như các nghề khác. Con đă viết thư bao lần nói
rơ điều này để ba má yên tâm.
- Bản lĩnh mấy rồi cũng xiêu
ḷng. Con đừng nói hay, nói giỏi! Cái điều kiện sống nam nữ chung đụng
khó giữ ḿnh lắm đó con. Lứa của má đi dạy chỉ ở nhà thuê, mà chủ nhà
phải là người thế nào nữa mới bảo đảm uy tín cho ḿnh. Nhà giáo nói
chung là tốt, song họ cũng là con người, gặp điều kiện xấu, sa ngă ngay.
Bà Điều càng nói càng lo
thêm. Bà chợt thấy lâu nay bà đă hơi liều lĩnh để cho con gái đi xa,
“thân gái dặm trường”. Bà cũng cảm thấy ḿnh nói hơi quá đáng.
- Đă là nhà giáo, đâu dễ sa
ngă vậy má. Con thấy nhà tập thể giáo viên con ở có ǵ không tốt đâu.
Con cũng có hỏi thăm, mấy năm rồi chưa có biểu hiện ǵ xấu. Phải rèn
luyện trong tập thể chứ! Cả mấy chục con mắt trong tập thể của con chứ!
Những tập thể khác con không dám nói, như thanh niên làm đường sắt, thủy
lợi … họ bị sa ngă, thậm chí đồi trụy một số người … họ chán đời, buông
xuôi, họ xả láng v́ hận đời … Thôi, má yên tâm về phần con đi mà.– Cô
mỉm cười –. Má thấy mấy người bạn của con có tốt không.– Lộc Biếc vẫn
nói rất khẽ như năy giờ –.
Bà Điều trầm ngâm không trả
lời ngay. Bà hơi cau mày rồi lại mỉm cười. Lộc Biếc mắc áo quần lên giá,
treo vào hàng đinh trên vách gỗ. Cô biết ba người bạn và hai em ḿnh vẫn
ngủ gần cửa mở ra bao lơn, khá xa pḥng cô, mẹ với cô chuyện tṛ rất
khẽ, chắc không ai nghe thấy, mặc dù giữa lúc ban đêm thế này.
- Nói thật,– Bà Điều lựa lời
để khỏi mích ḷng con gái –, cách đây hơn một tháng, nhận được thư con,
ba má có bàn với hai em. Người ư này, kẻ ư nọ, nào là bất tiện, mất tự
nhiên, nào là nhà ḿnh khó khăn, gác ván mái tôn, rồi cḥm xóm người ta
không nói nhưng biết đâu họ nghĩ nhà này kén rể …– Bà Điều cười, Lộc
Biếc sửng sốt, đỏ mặt, nghẹn lời –.
Cô nhấc cái quạt máy bằng sắt
đă long sơn lỗ chỗ hướng về giường ngủ. Hai mẹ con nằm bên nhau. Lộc
Biếc muốn ứa nước mắt v́ ngượng. Thật ḷng ḿnh, cô thấy cô cũng hơi táo
bạo, hơi hồn nhiên, và đă gây phiền toái cho người thân. Quả là một học
ḱ đi dạy học, ở trong môi trường tập thể, t́nh cảm ấy tuy chưa rơ rệt,
Lộc Biếc đă quên bẵng Lộc Biếc trước đó với nhiều điều khác. Cô nhận ra,
có một Lộc Biếc Sài G̣n, một Lộc Biếc Bảo Nghĩa. Lộc Biếc thấy rơ cô đă
nh́n nhận, đánh giá con người khác không c̣n giống với trước đây. Cô đă
giản dị, đơn sơ hơn. Cô không c̣n thấy vẻ ăn diện, cách đi, dáng đứng
của thị dân Sài G̣n là điều nói lên tất cả về con người. Huyện vẫn là
thị dân miền Trung đặc sệt, Nam với bề ngoài không chải chuốt, nhưng
nghe đâu đă có một thời ăn mặc khá tinh tươm tuy túi không tiền, c̣n
Khoai lại rất nông dân. Cả ba người bạn của cô rất trí thức, tinh tế,
sâu sắc. Lộc Biếc quư họ, và cô cũng như họ thấy ḿnh chan ḥa với nhân
dân, đa số là nghèo khó, quê mùa một cách lành mạnh. Cô chợt có lần hiểu
hơn những người bạn quê mùa ở miền Tây Nam bộ của cô thời c̣n đi học,
cũng nhờ cô đă trải qua một học ḱ ở Bảo Nghĩa. Nhưng về lại Sài G̣n,
Lộc Biếc chợt gặp lại một Lộc Biếc trước đây, thời sinh viên, thời học
sinh. Cô đă xấu hổ, chẳng hiểu v́ sao ở Bảo Nghĩa cô cảm t́nh với Nam và
Khoai hơn Huyện, song từ khi về lại Sài G̣n, cô lại thích đi chung với
Huyện hơn! Cô phát hiện ra, vô thức trong cô đă làm một phép so sánh,
chọn lựa. Sự phát hiện về chính ḿnh đă xúc phạm đến ḿnh. Lộc Biếc mắc
cỡ cho cô biết chừng nào! Và cô cũng không ngờ ḷng cô hồn hậu đến mức
sợ ba người bạn ḿnh buồn với cái Tết hoang vắng ở nhà tập thể. Nghe mẹ
nói vừa rồi, cô lại suưt giật ḿnh đánh thót, hổ ngươi khi nghĩ rằng vô
thức đă xui khiến cô làm cuộc kén rể như trong thần thọai, cổ tích!
Có thể ba má với hai em cô đă
nghĩ như thế, và chấp thuận cho cô mời ba bạn trai đồng nghiệp về cùng
ăn Tết. Họ chấp thuận để chọn chàng rể tương lai cho gia đ́nh chăng? Lộc
Biếc mắc cỡ quá! Lộc Biếc nào có nghĩ ǵ đâu. Ba người bạn cũng muốn
hiểu Sài G̣n thêm một chút. Điều này họ đă nói rơ khi vui vẻ nhận lời
mời của cô với niềm áy náy, biết ơn. Huyện có muốn hiểu cô, gia đ́nh cô
thêm một chút chăng, sau năm tháng dài săn đón cô? Cô chẳng rơ điều ǵ
cả. Lộc Biếc nào có nghĩ ǵ sâu xa đâu. Vô thức sâu xa th́ mặc vô thức,
cô chả chịu trách nhiệm ǵ trước lương tâm trong sáng của ḿnh. Không.
Đừng phân tích? Phân tích như chẻ sợi tóc làm mười rồi đặt dưới kính
hiển vi điện tử, mọi nghĩa cử của t́nh bạn, t́nh đồng nghiệp sẽ thật
đáng sợ chăng? Đừng phân tích? Hăy nh́n tổng thể một sự vật, sự thể như
nh́n một con người với mọi thành tố, cả bên trong lẫn bên ngoài. Cô vẫn
tin mọi hành vi, ư nghĩ của đa số con người là tốt. Nếu cặn kẽ hơn, động
cơ vô thức của những con người được gọi là con người đúng nghĩa, dẫu duy
ngă, vị kỉ, vẫn đă kết hợp với sự vị tha trong sáng. Vâng, tổng thể là
tốt. Ít ra điều này đúng với Lộc Biếc: cô hoàn toàn trong sáng, hồn hậu.
Xin mặc bạn bè, láng giềng và
những ai hiểu nhầm cô. Chỉ sợ hiểu nhầm, sẽ sống co rút lại như con nhím
xù lông nhọn. Nhưng, kén rể, có ǵ là xấu! Biết vậy, khổ nỗi, Lộc Biếc
đâu có ư nghĩ như vậy. Không. Lộc Biếc muốn tâm hồn ḿnh trong vắt không
gợn một vết đục mờ nào. Lộc Biếc muốn tấm ḷng cô sáng hơn trăng rằm,
bởi trăng rằm c̣n có vết nhơ “cô Hằng – cây đa thần dược – chú cuội”,
ích kỉ, đa nghi, cô độc.
Dẫu sao Lộc Biếc cũng cảm
thấy khó chịu. Cô nằm bên mẹ hồi lâu, không nghe mẹ nói ǵ. Có lẽ mẹ
cũng đang suy nghĩ.
- Má thấy ba người bạn của
con ai cũng được, mặt mày sáng sủa, tuy Khoai với Nam trông hơi quê mùa.
Tùy ba của con …– Bà Điều năy giờ lại nghĩ rất thực tế, chợt mệt mỏi nói
thầm th́, chậm răi, với tấm ḷng quá thật, giàu yêu thương con cái –. …
Lộc Biếc à, nhưng dân thành phố lớn, dân kinh ḱ chẳng hay hớm ǵ. Hà
Nội đểu giả, Huế điếm, Sài G̣n ba xạo … Dân Pa-ri (Paris) … Tô-ki-ô
(Tokyo) cũng thế! Tất cả mọi người ở bất ḱ thành phố lớn nào cũng có
chất đáng ghét đó, v́ phải bon chen mà sống, phải đối phó lẫn nhau mới
sống nổi … Dân nông thôn đỡ phải bon chen hơn, nên được cái chân chất.
Chân chất mà hay! Nhưng … – Bà Điều hơi lúng túng để diễn đạt ư ḿnh –,
ai cũng có khả năng thích nghi với môi trường sống, Lộc Biếc à. Chán ǵ
người vốn xuất thân từ nông thôn nhưng lại rất thành đạt ở thành phố …
Lộc Biếc trở ḿnh, lay mẹ:
- Má nói ǵ ḱ vậy! Con có ư
ǵ đâu! …
Lộc Biếc giận dỗi, xấu hổ đến
bật khóc. Cô cắn chặt môi đến gần chảy máu để ḱm tiếng nấc muốn trào ra
khỏi ngực. Cô nhảy phắt ra khỏi giường, cố mở cửa thật khẽ với những
ngón tay run bắn lên. Lộc Biếc hé cửa nh́n ra. Cô mừng khi thấy ba người
bạn và hai em trai đang ngủ trong hai chiếc mùng vải dưới ánh đèn xanh
mờ. Chắc chắn không ai nghe thấy ǵ đâu. Cô yên tâm nghĩ thế, rồi tắt
đèn ống trắng sáng sau khi bật đèn ngủ, đóng chặt then cửa.
- Thôi mà cưng, – Bà Điều bật
cười khẽ –, má xin lỗi. Có lẽ má thực tế quá …– Bà Điều lấy ngón tay
vuốt nước mắt cho con gái –. Có bà mẹ nào không thực tế đâu con! Má phải
thực tế để suy nghĩ giúp con gái bé bỏng của má chứ. Đến tuổi lấy chồng
rồi con ǵ …
Lộc Biếc cũng cảm thấy bị tổn
thương quá mức chịu đựng. Tuy nhiên cô biết mẹ thương cô nhất trên đời
này. Thực tế của t́nh thương đó sao?! Và dù sao đi nữa, không thể sống
co rút lại như con nhím xù lông nhọn!