27
Chiều mùng một Tết,
nhóm bạn trẻ lại xin phép ba má của Lộc Biếc để đèo nhau long rong trên
các đường phố, qua các tụ điểm vui xuân. Lộc Biếc chưa có ư định đến
thăm người bạn nào, mặc dầu đă có vài nhóm bạn cùng lớp đến thăm cô,
trong đó có nhiều bạn cũng đi dạy ở các nơi không phải thuận lợi ǵ. Khi
chỉ họ c̣n lại với nhau, dẫu giữa Sài G̣n, họ thấy gần nhau hơn như
những ngày ở Bảo Nghĩa. Đôi lúc, họ quên phắt cả Sài G̣n chung quanh. Ư
nghĩ về cuộc tṛ chuyện rất thực tế giữa cô với mẹ thỉnh thoảng lại làm
vẩn đục t́nh cảm giữa bốn người trẻ tuổi trong tâm hồn cô. Lộc Biếc
không giận mẹ, cô càng thương mẹ v́ mẹ có cách nghĩ, cách lo của một
người mẹ gấp đôi tuổi cô, khác thế hệ, khác cả quan điểm, và dù sao cũng
xuất phát từ t́nh thương sâu nặng khó bề đền đáp. Nam và Khoai lại thấy
tự hào trong áo quần tuy xoàng xĩnh nhưng đứng đắn, lịch sự. Ấy là niềm
tự hào rất chân thành của những người đă tự lột xác để chan ḥa cùng
nhân dân đa số c̣n nghèo khó của ḿnh. Nam và Khoai biết vứt bỏ, xem nhẹ
bao giá trị bên ngoài phù phiếm để say mê những giá trị to lớn, cao đẹp
hơn. Phù phiếm cũng vui mắt, đẹp mắt, thậm chí phản ánh cả tŕnh độ văn
hóa ăn mặc, trong đó có thẩm mĩ. Nhưng dẫu sao cũng phù phiếm! Vả lại,
đa số nhân dân chưa có được cái phù phiếm vui mắt, đẹp mắt ấy! Lộc Biếc
hiểu cô đang vượt lên ḿnh để gần gũi với hai người bạn đậm tính nhân
dân này, ngay giữa Sài G̣n này. Cô đă vượt, ngỡ đă vượt qua rồi, không
ngờ lại phải vượt qua một lần nữa tại môi trường thành phố.
Thật ra, đó cũng chỉ là
ư nghĩ đôi lần thoảng qua giữa họ như một làn khói xe bất chợt phun đen
đường phố. Ngay sự so sánh bằng h́nh ảnh này cũng đă phóng đại!
Buổi chiều mùng một Tết
rực nắng ấy, vẫn hồn nhiên, vẫn vui, giữa hai thị dân và hai nông dân
Miền Nam, cũng là bốn giáo viên trẻ tuổi về từ vùng kinh tế mới, đă hiểu
nhau tận gan ruột.
Chiều mùng hai Tết, một
nhóm bạn cũ cùng lớp ở Đại học Sư phạm thành phố Hồ Chí Minh đến thăm
Lộc Biếc. Pḥng khách đang vui một cuộc nhậu nhỏ của những người đàn ông
đứng tuổi. Những bạn Sài G̣n, bạn Bảo Nghĩa của Lộc Biếc ngồi quanh hai
chiếc bàn nhỏ ghép lại đă được trải khăn trắng. Huyện và hai người bạn
Quảng Trị của ḿnh được quen thêm hai cô gái trẻ có tên Hoa Hồng, Hoàng
Lan, cùng một anh bạn trai khác cũng cùng một lứa tuổi là Tiệp.
Lộc Biếc mở nắp hộp mứt,
bánh, rót trà mời các bạn. Họ cảm động nh́n nhau sau hơn năm tháng xa
cách, khi đă nguôi những câu chào hỏi mừng rỡ đến rối rít. Cô giới thiệu
bạn cũ, bạn mới để những cái bắt tay được xiết chặt trên mặt bàn.
- Ḿnh không ngờ Hoa
Hồng lại lên tận Đắc Lắc để tỏa hương.– Lộc Biếc cười và nói –.
- Th́ cũng như Lộc Biếc
thôi.– Hoa Hồng nhấp một ngụm trà –. Lộc Biếc ở xứ trà dễ thành trà bạch
mao thượng hảo hạng lắm, nhưng khô gịn, chắc chắn gịn đến kêu trong
hộp!
- Đầu năm đầu tháng
không chúc lành ǵ cả vậy! Ai lại chúc khô gịn, buồn thế! Lộc Biếc phải
muôn năm tươi tắn mùa xuân chứ!– Tiệp nói, cũng với nụ cười –. Đă khô
gịn, lại trong hộp nữa!
- Thôi, chớ trách. Hoa
hồng bao giờ cũng làm đau tay thiên hạ chút đỉnh. Nhưng thế nào rồi cũng
bị cắm vào ống vố của tượng nhà mồ ở Đắc Lắc!– Hoàng Lan lại trả đũa
giúp với một tiếng cười rất gịn, tinh nghịch –.
- Năm nay gặp xui xẻo
là tôi oán Hoàng Lan đến chết.– Hoa Hồng vờ dọa –.
- Trong lớp ḿnh, Tiệp
may mắn nhất.– Hoàng Lan nói, nh́n qua ba người bạn mới –. Các anh biết
không, Tiệp cùng lớp với bọn này, bây giờ “đột xuất” lên chức cán bộ
giảng dạy, tức là bậc thầy của bọn này rồi đó.
Tiệp lắc đầu:
- Thôi, Hoàng Lan cứ
“dịch” các từ ngữ vượt ra ngoài từ điển vậy th́ chết thiên hạ. Ḿnh phải
học thêm hai năm …
- Dạy đại học, mà bọn
này chỉ mới có tŕnh độ đại học, thế Tiệp không dạy bọn này c̣n ǵ!–
Hoàng Lan cứ bướng –.
Chợt Tiệp nh́n Lộc Biếc:
- Các thầy nói, nếu Lộc
Biếc đừng khăng khăng viết luận văn “Tự do sáng tác …” đó, chắc là được
giữ lại trường rồi.
Lộc Biếc cúi đầu, tiếc
ngẩn ngơ. Nếu được giữ lại trường làm cán bộ giảng dạy, cô đă được sống
với ba má, hai em, đâu phải lặn lội tít tận Bảo Nghĩa đến thế. Được tiến
thân về chuyên môn, vừa được ở nhà ḿnh tại Sài G̣n, không c̣n ǵ tuyệt
vời hơn! Cô đâu kẹt ǵ về lí lịch gia đ́nh, chỉ hiềm một nỗi là không
thể chấp nhận được làm một thanh niên cộng sản lại nghiên cứu khoa học
thiếu trung thực, thiếu dũng cảm. Bây giờ, Lộc Biếc thấy ḿnh hơi quá
sách vở!
Lộc Biếc mỉm cười,
không nói ǵ.
- Thôi, đó là một bài
học khôn buồn rầu.– Hoàng Lan cười, cô quay sang những người bạn mới
quen –. Ở Đại học Sư phạm Huế có vậy không các anh?
- Cũng vậy.– Nam gật
đầu –. Lẽ ra một người bạn của anh Đỗ Khoai đây cũng ở lại trường, nhưng
lại nghiên cứu mảng văn học Xô-viết, Liên Xô ấy, với chủ đề: “Người cộng
sản phải là người trí thức trung thực; người trí thức trung thực trước
sau ǵ cũng là người cộng sản, hay ít ra cũng là người cảm t́nh với chủ
nghĩa cộng sản”. Và ngờ đâu cũng rơi vào trường hợp như Lộc Biếc.
- Lộc Biếc nghe anh
Khoai nói chuyện này lâu rồi.– Cô thở dài, hơi ngao ngán –.
- Đề tài gọn hơn là thế
này, “H́nh tượng người cộng sản là người trí thức trung thực trong văn
học Xô-viết”. Anh ấy dựa vào một định nghĩa về người cộng sản của Lê-nin
và của thủ tướng Phạm Văn Đồng. Tôi thuộc Khoa Toán, không rành lắm các
vụ ở Khoa Ngữ văn. Theo tôi, trung thực và trí thức là hai yêu cầu đúng
đắn, nếu không sẽ trở thành người máy hay là kẻ phá hoại mà không biết
ḿnh phá hoại. Nhưng c̣n phải biết làm việc có tổ chức, có sự lănh đạo
của tập thể nữa. Chẳng vậy, trung thực và trí thức dễ dẫn đến vô chính
phủ, bất phục ṭng.– Khoai chợt mỉm cười thấy ḿnh bỗng dưng hơi sính
chính trị –.
- Như anh Tiệp đây là
nhất, phải khôn khéo nữa.– Huyện cười, nh́n Tiệp –.
- Mời các bạn ăn chút
mứt gừng xứ Huế với chút mứt me Sài G̣n cho đủ chua, cay, ngọt ngào.–
Hoàng Lan mời –.
Cô dùng sáu cây xăm găm
đủ sáu lát mứt đưa tận tay từng người, lại đưa thêm cho mỗi người một
cây mứt me bọc giấy kiếng. Cô cũng tự chia một phần. Mọi người đều cười
với tṛ đùa của Hoàng Lan.
- Vậy mà Lộc Biếc vẫn
được chấm luận văn với kết quả là năm phiếu A trên sáu phiếu đó.– Hoa
Hồng nói –. Phiếu thứ sáu lại phiếu trắng.
- Sau khi ra trường,
ḿnh c̣n biết có vài bạn lớp ḿnh thành “nạn kiều” đó.– Hoàng Lan nói –.
Lộc Biếc c̣n nhớ A Muối Lư Hoàng không? Nó qua Mỹ rồi, với cả gia đ́nh,
khi mặt trận biên giới phía bắc nổ ra.– Cô nh́n Lộc Biếc –. Và cả gia
đ́nh Lê Phạm Quân, bị trong đợt đánh tư sản, cũng vượt biên rồi …
- Các bạn hôm qua đến
đây có nói,– Lộc Biếc gật đầu –, cùng một lớp với nhau, mỗi bạn một số
phận rồi đó.
Huyện rót nước cho các
bạn, lại đến bàn viết của Thủ, nhấc b́nh thủy châm thêm nước sôi sau khi
bỏ thêm trà vào b́nh sứ. Hoa Hồng và Hoàng Lan lén nh́n theo Huyện,
người vốn tạo ra một từ trường khá mạnh đối với phái nữ. Lộc Biếc nhác
tinh ư thấy, thoáng cau mày, nh́n ra khung cửa mở.
Họ lại cười nói rôm rả,
thân mật. Câu chuyện vẫn xoay quanh những bạn cũ, trường cũ, các thầy cô
đáng kính của họ. Họ cũng biết các thầy cô vẫn có những khó xử của giới
trí thức đại học trong thời cuộc nửa chiến tranh, nửa hậu chiến lúc này.
- Bây giờ Hoàng Lan dạy
học ở đâu?– Huyện cười bằng mắt một cách kín đáo trước và sau câu hỏi –.
- Hoàng Lan chưa đi dạy,
đang chờ ba đi học tập cải tạo về, có điều chẳng biết bao giờ về.– Hoàng
Lan cười buồn –. Có lẽ Pḥng Tổ chức trường đă “phân công” cho Hoàng Lan
làm “công tác thăm nuôi”, thay v́ đi dạy!
- Cũng lạc quan cách
mạng đó chứ.– Huyện đùa theo mạch vui của câu chuyện –. Bây giờ làm ǵ
hở Hoàng Lan?
- Bán hàng hóa vớ vẩn
ngoài chợ, tập làm cô hàng xén.– Hoàng Lan đáp –. “Cô hàng xén” của
Thạch Lam tại Sài G̣n!
Huyện nói tếu:
- Đúng là Pḥng Tổ chức
rất “sâu sát”. Bán hàng xén vừa có tiền thu nhập khá, vừa chủ động thời
gian để làm “công tác thăm nuôi”, chứ đi dạy, khó khăn, bị động.– Huyện
bỗng thấy ḿnh đùa hơi quá mức, bởi anh hiểu sau câu đùa của Hoàng Lan
là cả một nỗi đau –. Chẳng hiểu họ nghĩ thế nào …
- Họ sợ Hoàng Lan thù
hận.– Hoàng Lan nói thẳng –.
- Chẳng lẽ trút hận vào
học tṛ? Đáng lẽ phải “lấy chính nghĩa để thắng hung tàn, đem chí nhân
mà thay cường bạo” (33) chứ.– Huyện lắc đầu, tỏ vẻ không hiểu nổi sự đời
–.
- Trung thực và khoan
dung! Không trung thực nên sợ. Không khoan dung, chuốc thêm thù hận.–
Hoàng Lan cười chán chường –. Thật ra, ḿnh có thù hận đâu! Ḿnh và gia
đ́nh ḿnh, bao người khác nữa, chỉ là nạn nhân của một giai đoạn lịch sử.
Chính Pḥng Tổ chức gieo cho ḿnh ư tưởng về sự thù hận … Chẳng lẽ ḿnh
dạy ǵ, học sinh không hiểu sao!
- Nhưng ở các khoa tự
nhiên, như toán, lí, hóa, sinh, cũng có nhiều người không được bổ nhiệm
v́ lí do lí lịch gia đ́nh!– Khoai nói –.
- Thôi, xin van. Tết
nhất, sao nói chuyện buồn quá trời!– Lộc Biếc nói –. Ừ, mà khơi nỗi đau
để đời nhân hậu hơn.
- Thôi, mai mốt ǵ gặp
nhau lại đi. Chắc cũng c̣n vài hôm nữa mới lên xứ trà chứ?– Tiệp hỏi –.
- Lộc Biếc định mùng
năm.
- Không kiêng sao?
Lộc Biếc cười:
- Ngày kiêng là ngày dễ
mua vé xe nhất.
Những tiếng cười vang
lên. Họ xuống thang gác, gật đầu chào những người lớn tuổi đang uống trà.
Hoàng Lan, Hoa Hồng, Tiệp chúc năm mới thêm một lần nữa và xin phép ra
về. Họ tiễn chân nhau với nhiều câu chúc rất vui ở cổng nhà.
Chiều mùng ba Tết,
trong khói hương nghi ngút của buổi cúng tiễn ông bà, tổ tiên đă về sum
vầy mừng xuân với con cháu của gia đ́nh Lộc Biếc, ba người bạn quá đỗi
nhớ nhà. Cũng như chiều ba mươi, trong buổi cúng mời người thân quá cố
về thăm, vui Tết, nỗi nhớ nhà trong tâm hồn họ chiều nay lại bồi hồi bổi
hổi dấy lên, mênh mang và bâng khuâng.
Giữa bữa ăn chiều mùng
ba, Nam với ông Điều nhắc lại kỉ niệm cũ về cây vú sữa, con chó bẹc-giê.
Những chén rượu thắp lên ngọn lửa xanh biếc vui tươi trong câu chuyện.
Lộc Biếc sững sờ nh́n Nam, người bạn tuổi nhỏ của cô! Họ vui mừng ngỡ
như thuở xưa c̣n bé. Cuộc đời vẫn có những ngẫu nhiên cơ hồ thần thoại.
Đang nâng li rượu nhỏ
lên môi, chợt ông Điều sực nhớ:
- Có nhiều người di tản
sang Mỹ năm bảy lăm, một, hai năm gần đây, đă gửi thư về. Ông anh cả của
cậu Nam đă gửi thư về chưa?
- H́nh như ba cháu có
nhận được. Cháu không rơ.
- Khi nào gửi thư qua,
cho tôi gửi lời thăm nhé. Chả biết có c̣n nhớ tôi không. Thật ra, ông
anh cả của cậu ở xóm này không lâu lắm, đâu một vài năm thôi.– Ông Điều
nheo mắt xa xăm –. Ủa, mà sao ba cậu không phải đi học tập cải tạo?
- Dạ, cháu cũng không
rơ. Chính quyền địa phương cho được miễn, lại đang làm hồ sơ xin đi theo
diện ODP. (đoàn tụ gia đ́nh) … Ba cháu ở lính, có điều chỉ làm hành
chính dân sự …
Ông Điều lại gật gù như
một thói quen.
- Tôi lại nhớ dường như
cậu Nam có một đứa cháu, con của ông anh cả, cũng tên Nam, Nhị Nam th́
phải. Tôi có làm chứng cho cháu ấy khi làm giấy khai sanh. Chả là theo
thủ tục hồi ấy, khai sanh một đứa trẻ phải có đến vài nhân chứng.– Ông
Điều chậm răi nói –.
- Dạ, thưa chú, đúng
rồi. Ông anh cả rất quư cháu, nên đặt tên cho con trai anh ấy là Nguyễn
Trần Nhị Nam, tức là thằng Nam thứ hai của ḍng họ. Cháu, tên vẫn gọn
lỏn hai chữ.
Ông Điều vẫn gật gù.
Lộc Biếc và Nam nhắc
lại một vài kỉ niệm cũ rất buồn cười của thời tấm bé xa xưa. Đă mơ hồ,
không rơ nét! Duy việc có chung một năm học, cùng là láng giềng cũng đă
đủ để bồi hồi, bâng khuâng. Cô cũng hiểu h́nh ảnh “lộc biếc” trong bài
thơ mới đây của Nam chỉ là biểu tượng thơ ca, rất đỗi huyền ảo, biêng
biếc xanh xưa. Lộc Biếc cũng không hiểu nổi Nam, và cả Khoai nữa, cả hai
cứ măi vun vào cho t́nh cảm giữa cô với Huyện! Cô hơi rối ḷng mặc dầu
chỉ uống một ngụm rượu nhỏ.
- Uống đi, các cậu.–
Ông Điều nói –. Ngày mai ḿnh lại phải đạp xe đi phát thư rồi. Một công
việc không hề đổi khác suốt hai mươi ba năm, từ năm mươi lăm đến nay!
- Chú không bị chế độ
ngụy “động viên” nhập ngũ sao, thưa chú?– Huyện hỏi –.
- Ḿnh được miễn dịch
v́ gia cảnh.– Ông Điều cười khẽ –.
- Thế th́ quá hạnh phúc.–
Huyện nói –.
- Ừ, hạnh phúc, êm đềm
thật. Đúng là thế. Bao người ao ước thế. Nhưng nhạt nhẽo v́ quá suôn sẻ.
Chỉ tranh thủ khi rảnh rỗi ở bưu cục để đọc sách văn chương. Nếu không
có văn chương, chắc tâm hồn như không có … Thôi, cụng li này nữa đi, ai
ít uống th́ nhấp môi cho vui.
Ông Điều lại với tay
cầm cây đàn, hát bằng một giọng trầm ấm, truyền cảm đến không ngờ, với
bài thơ của bà Điều thuở xa xưa ông Điều trai trẻ đă phổ thành nhạc:
cao nguyên ḷng hoài
tháng giêng
rừng dâng lộc biếc
cho thiêng t́nh hồng
em buồn, anh có
thương không
tim bé bỏng, giữa
mênh mông Phố Trời … (9)
Nam rùng ḿnh v́ xúc
động. Khoai thoáng sững nh́n Lộc Biếc rồi cúi đầu lắng nghe.
28
Sáng nay bốn người bạn
trẻ lại đèo nhau đi thăm bạn bè. Dắt xe đạp của Thuận qua đường sắt, Nam
đứng đợi Khoai. Nhưng lần này Lộc Biếc lại bước đến bên Nam, cùng đứng
chờ Huyện và Khoai với xe đạp của Thủ. Nam ngần ngừ, đưa mắt ngầm hỏi ư
Huyện. Huyện vờ nh́n lăng.
- Đi, anh Nam.– Lộc
Biếc đẩy nhẹ yên sau –.
Chẳng thể khác được,
Huyện nói:
- Đi trước đi Nam. Hôm
nay ông được nhẹ chân đạp một chút.– Huyện cố cười thành tiếng –.
Nam vội qua đường. Sài
G̣n sáng sớm đă thấy nhiều xe cộ, tuy thời điểm khó khăn này, xăng dầu,
phụ tùng xe khó nhập được, nên phần lớn là xe đạp trên đường phố. Cách
ăn mặc của công nhân, viên chức cũng xuềnh xoàng đi. Có nhiều người đến
cơ quan với một túi vải đựng hộp nhôm cơm, áo không bỏ vào thùng quần,
chân mang dép nhựa hoặc giả da. Nam đèo Lộc Biếc, kéo ra trước chiếc mũ
kép pi màu xám tro để đỡ chói nắng, nắng chói chang của ngày mùng bốn
Tết. Theo đường cô chỉ, Nam thong thả đạp.
Huyện đèo Khoai phía
sau. Khoai bỗng vui miệng:
- Thế là hết Tết rồi!
Người ta đă đi làm lại.
- Ừ, xong một cái Tết.–
Huyện vừa đạp vừa nói –. Đỡ nhớ nhà chưa Khoai? Ông có nhớ người yêu
không?
- Có người yêu bao giờ
đâu mà nhớ.– Khoai hơi ngượng, bỗng dưng thấy buồn –. Biết tỏng rồi c̣n
hỏi!
- Đừng xạo nữa ông! Thơ
t́nh ra rít vậy mà …
- T́nh rất thật, c̣n
người t́nh th́ chỉ … chỉ là người ḿnh yêu, chứ không phải biết ḿnh yêu,
và không yêu ḿnh.– Khoai cố pha tṛ –. Con gái, biết bao nhiêu cô trên
đời này, quá dễ thương, nhưng thương không dễ chút nào.
Huyện cười thông cảm:
- Thơ hay, đẹp trai …
- Cùng một gốc gác với
củ khoai nữa! Nhà quê! Một làng cát trắng ven biển.
Hai người bạn bật cười,
tuy hai tiếng cười khác nhau về ư nghĩa, nhưng rất chia sẻ với nhau.
- Ông ngốc! Ḿnh phải
truyền thụ cho ông khoa mục tán gái.– Huyện nói –. Đấy là nụ hôn. Tán
tỉnh rồi, phải biết hôn. Nụ hôn là “á phiện”, là “ma túy” trong t́nh yêu.
Ngày xưa các cụ chỉ cầm tay thôi, nhưng phải có vậy mới nhớ như nhớ
thuốc lào! Nữa là “thuốc lào” được tăng cường độ thành “ma túy”! Phải
tăng cường chất say trong nụ hôn. Có đối tượng, phải ép, phải tập. Đồng
chí nữ có thể hết hồn, khóc bàng hoàng, rồi mê tít tḥ ḷ.– Huyện đùa –.
Đồng chí Khoai hiểu chưa?
Cả hai lại bật cười,
suưt va vào một chú bé bán báo qua đường.
- Hoàn toàn có lí. Có
điều, khó lắm. Và ḿnh thấy không lành mạnh lắm.
- Ông sợ lao phổi à?
Sao không lành mạnh!
- Thôi, tôi chịu tiếng
đạo đức giả. Tôi yêu kiểu cổ điển. Cổ điển là cổ lỗ sĩ nhưng cũng là mẫu
mực.
- Thời buổi nó vậy,
ḿnh phải vậy. Ồ, con gái thời nay nó thế, ḿnh không thế là cô đơn!
Khoai vẫn ngốc! Trên trường có bao cô giáo trông cũng xinh, sao ông
không yêu lấy một cô hở Khoai?
- Ông chỉ xúi dại. Yêu
th́ yêu, vẫn không thể thực hành khoa mục “nụ hôn ma túy” ấy được, dẫu
tôi đọc ngàn cuốn sách, xem trăm bộ phim Phương Tây không kiểm duyệt các
khoản hôn hít đó.
- Thế th́ tôi không thể
tin lời ông nói!– Huyện cười, tránh một ổ gà –. Chính tôi là học tṛ
xuất sắc về khoản hôn hít ấy của phim ảnh, sách báo. Loại ấy thực chất
là tởm nhưng rất thực dụng! Đừng ngây thơ cụ nữa, bớ thầy Khoai!
Khoai ngồi sau Huyện,
chỉ mỉm cưởi, im lặng buồn.
Huyện dừng xe, suưt
đụng vào vè xe Nam đang cỡi. Lộc Biếc nh́n sững vào khung cửa sắt đă
khóa chặt bằng sợi xích, trên đó có tờ giấy h́nh chữ nhật với những ḍng
chữ đánh máy và khuôn dấu đỏ. Lộc Biếc không ngờ cô bạn thân cùng gia
đ́nh đă vượt biên, nhà cửa bị niêm phong.
Lộc Biếc hỏi cô bé
khoảng mười tuổi đang nhảy ḷ c̣ trên vuông sân nhỏ. Cô bé nh́n với cái
nh́n ḍ hỏi, một lúc mới trả lời:
- Cả nhà bị bắt rồi, cô
ạ. Một tháng rưỡi rồi …
- Trại nào hở bé?– Lộc
Biếc đă b́nh tĩnh lại –.
Cô bé lắc đầu, rồi lại
nhảy ḷ c̣ một ḿnh. Một người già, có lẽ là bà của cô bé, lại tần ngần,
cuối cùng ngồi lên yên xe.
- Bạn thời trung học
của em bị bắt rồi. Vượt biên làm ǵ không biết! Nó muốn học đại học bên
ấy rồi đó.– Lộc Biếc buồn buồn nói –. Thôi, ḿnh đến quán cóc, chỗ hẹn
với nhóm của Tiệp đi.
Đạp xe đi một đỗi, Nam
nói:
- Ḿnh đề nghị với Tiệp
chỗ ấy, để gặp một số anh em luôn. Ḿnh cũng có một vài người quen hay
uống cà phê chỗ đó.
Lộc Biếc trầm ngâm hẳn.
Bốn người bạn trẻ đạp xe đèo nhau qua một vài con phố dài. Họ dừng lại
bên một vỉa hè. Nhóm của Tiệp vẫn chưa thấy tới. Vừa dựng xe, Nam mỉm
cười gọi tên một nhà thơ vốn là người khá quen thân với Nam và Khoai ở
Huế, đáp lại cái đưa tay chào.
Huyện mượn ghế ở bàn
khác cho Lộc Biếc. Bốn người bạn trẻ ngồi ráp vào chỗ ba người đă ngồi
từ năy giờ. Nam thấy ba li cà phê pha bắp với hạt cau rang đều vơi quá
nửa.
- Nam, Khoai cùng hai
bạn đây mới ở Huế vào?– Nhà thơ Phan Huy Văn tỏ vẻ vui mừng –.
Nam trả lời, giới thiệu
Huyện, Lộc Biếc. Và những người bạn trẻ mới biết qua anh Phan Huy Văn về
hai người đàn ông khoảng gần bốn mươi tuổi kia. Đó cũng là hai người làm
văn nghệ. Nam biết, trong đó có một người ở Hà Nội mới vào công tác
trong này, khá quen tên.
- Rất vui được gặp hai
anh.– Nam nói –. Em đă đọc của hai anh trên báo khá nhiều, bây giờ mới
gặp.
Bốn li cà phê bốc khói
được bưng tới từ một chiếc xe nước thường thấy dọc lề đường.
- Vào đây lê la kiếm
sống.– Anh Phan Huy Văn trả lời câu hỏi của Khoai –. Ở ngoài ḿnh buồn
quá. Nhiều anh em ở các tỉnh về đây cũng nhiều, dựa lưng nhau mà sống.
- Lại làm Di-va-gô (Zhivago)
của Pa-téc-nác (Paternak), phải không anh Phan Huy Văn?– Lộc Biếc làm
quen –.
Anh Phan Huy Văn hơi
sựng người, rồi mỉm cười:
- Nếu không phải là cô
Lộc Biếc hỏi, có lẽ tôi đă giận đùng đùng rồi đó.– Anh nói với giọng
khôi hài –.
- Mỗi người cứ là ḿnh,
dù lột xác cũng là ḿnh.– Anh Cao Quốc với giọng Hà Nội –. Nói thế th́
…– Anh mỉm cười, bỏ lửng câu nói, rồi tiếp –, vẫn là ḿnh với một chất
mới.
Lộc Biếc đỏ mặt, nhưng
vội đáp, tuy biết chỉ đùa vui:
- Em xin lỗi nhé. Nhưng
hoàn cảnh lịch sử na ná nhau, tâm trạng một số nhà văn Nga, kể cả Mai-a,
Ê-xê-nhin, Bơ-lốc (Maiakovski, Exênhin, Blok) cũng có nét chung với các
nhà văn, nhà thơ ḿnh bây giờ, hoặc thời bốn lăm, cả thời năm tư … Vâng,
Mai-a vẫn giữ phong cách vị lai như trong “Đám mây mặc quần” .
Anh Phan Huy Văn bỗng
dịu hẳn, nh́n Lộc Biếc với cái nh́n thân thiện. Anh Vơ Lâm gật gù:
- Làm nhà thơ có trăm
cái lưỡi, chán thật. Đi đến nơi này, gắn vào lưỡi này, tới với chỗ kia,
gắn vào lưỡi kia! Không thể tưởng tượng nổi!– Anh Vơ Lâm lắc đầu –. Nói
có nhà văn Hà Nội mới vào đây, rằng là, xin thưa, dân Hà Nội họ chửi nhà
văn nước ḿnh thế đấy. Chắc các bạn đă nghe cái tiếu lâm truyền khẩu đó.–
Anh Vơ Lâm nh́n Nam –. Tôi cũng có đọc của bạn trên báo. Chính anh Cao
Quốc cũng không ngờ bạn viết được như thế! Sao lại viết được như thế nhỉ!–
Giọng Bắc pha Nam của anh Vơ Lâm bỗng cay chua hẳn –. Tôi xin lỗi nhé.
Tôi vốn hơi điên.– Anh Vơ Lâm vuốt mái tóc dài xơa ngang vai –.
Nam nóng người, vẫn cố
b́nh tĩnh cúi đầu. Khoai lúng túng, muốn gỡ cho Nam và cả ḿnh.
- Ruộng đất, lúa khoai,
đánh ngoại xâm,– Nam mỉm cười, nhưng giọng hơi đanh lại –, và cả sự
thống nhất dân tộc! Đó là những ǵ rất ngh́n đời, chỉ với tiếng thơ mới
của cảm nhận mới. Có ǵ đâu anh! Chỉ là ḥa mạch truyền thống.
- Thôi, ông điên, ông
gàn! Mới gặp bạn trẻ, sao căng thẳng thế?– anh Phan Huy Văn cười đấu dịu
–.
- Thử gân nhau một chút
mà, Nguyễn Trần Nam với Đỗ Khoai bỏ qua nhé, hai bạn thứ lỗi nhé.– Và
anh Vơ Lâm ch́a tay ra –.
Những cái bắt tay hơi
gượng gập.
Nam chẳng hiểu sao anh
Vơ Lâm lại dám bất nhă đến thế. Cả mấy người ngồi cùng bàn cũng cảm thấy
quá khó chịu.
Anh Vơ Lâm có lẽ muốn
xơa tóc như Cao Bá Quát trong “Tài tử đa cùng phú” hay như một Ta-go (Tagore)
của Ấn Độ, Nam cũng chẳng rơ. Thật ra, hồi năy, Nam nói xă giao thế thôi,
chứ chưa bao giờ đọc được cái tên Vơ Lâm trên báo, cả trước bảy lăm lẫn
sau Ngày Thống nhất. Có lẽ anh ấy mới đổi tên, đổi bút hiệu? Chỉ có anh
Cao Quốc, anh Phan Huy Văn là hai người Nam đă đọc được những ḍng chữ
của tâm hồn họ. Lộc Biếc, Huyện đều muốn nói một câu ǵ đó để anh Vơ Lâm
hiểu, không phải ai cũng là nhân vật phản động bị cùm, trên chuyến tàu
chở gia đ́nh bác sĩ Di-va-gô về miền quê v́ cái ăn, cái sống và thơ,
không phải ai cũng lăm lăm vượt biên …
Bỗng dưng, anh Vơ Lâm
khóc ̣a, nước mắt ràn rụa, tức tưởi nấc. Những người ngồi quanh cũng ngơ
ngác. Chưa ai kịp nói ǵ, anh Vơ Lâm đă rút tiền đặt trên bàn, lắp bắp
“xin lỗi, xin lỗi”, vái mấy vái, rồi cúi đầu, vừa đi vừa khóc.
- Không biết có chơi
thuốc kích thích hay điên thật? Dạo này, Vơ Lâm sao lạ quá đi mất.– Anh
Phan Huy văn lẩm bẩm, âu lo –.
- Thôi, quên đi. Đó là
một tay cuồng chữ.– Anh Cao Quốc thở dài, phủi tàn thuốc lá trên quần bộ
đội đang mặc –.
Lộc Biếc nh́n theo dáng
người rất nghệ sĩ của anh Vơ Lâm, bỗng thấy thật tội nghiệp. Con đường
với hai hàng cây x̣e tán giao nhau rợp bóng râm rất đẹp, trên một vỉa hè
có một người cuồng chữ vô danh cúi đầu khóc tức tưởi đếm bước chân ḿnh.
Lộc Biếc tin nhà thơ Việt Nam không dễ tự sát như nhà thơ Nga. Cô cứ
nh́n theo anh Vơ Lâm.
- Ban đầu, ở Trường Sơn
mới về, gặp Vơ Lâm và một số đông người khác, tuy số đông này không điên
như Vơ Lâm, ḿnh cảm thấy phũ phàng thật. Ḿnh cứ ngỡ nhân dân mong đợi
Ngày Giải phóng lắm. Thật buồn.– Anh Cao Quốc chua xót nói –.
- Hồi đấu tranh ở Huế,
ḿnh cũng không ngờ hiện thực lại thế này. Nhưng đâu phải ai cũng như Vơ
Lâm, và khó khăn cứ măi như bối cảnh trong “Bác sĩ Di-va-gô” …– Anh Phan
Huy văn cũng bỗng chán chường –.
- Tâm trạng không phải
“v́ nhân dân, quên ḿnh”, mà v́ nhân dân đă lăng quên ḿnh, có lẽ thế
sao?– Huyện đùa –. Chính bọn em ở vùng KTM.(34) về, cũng thoáng có ư
nghĩ thế. Thành phố cứ ăn chơi, cười nói, hát ḥ, mùi mẫn … Ngày xưa,
lính ngụy đi hành quân, về phố cũng phát điên, tưới rượu nổ súng vào
nhau tung tóe … Thây kệ ấy mà … Đấy là triệu chứng nhẹ của chủ nghĩa
công thần?
- Đó là nói cho vui!
Người ta vẫn làm ăn cật lực đó chứ.– Lộc Biếc nh́n hai người đàn ông
đứng tuổi, mỉm cười, ngắt ngang lời Huyện, sợ anh làm mích ḷng hai
người mới quen –.
Ba người bạn của Lộc
Biếc – Hoa Hồng, Hoàng Lan và Tiệp – dừng xe bên lề vẫy. Lộc Biếc khẽ
xin lỗi, chạy ra với bước chân chim sáo. Cô sực nhớ ḿnh đă là cô giáo,
Lộc Biếc bước chậm lại.
Một chốc, những người
bạn trẻ bắt tay anh Cao Quốc và anh Phan Huy Văn.
Trong nắng Tết, cả nhóm
bảy người dự định đạp xe đến thăm những nơi quen thân, ân nghĩa khác của
Lộc Biếc. Sau một thôi đường, hăm xe, Nam bảo Lộc Biếc và cả nhóm đứng
lại đợi, Nam phải quay lại trả tiền cà phê. Trả xong, Nam nhét tiền vào
túi quần din (jean). Hai người đứng tuổi hồi năy hơi ngạc nhiên, rồi
chợt hiểu ra, họ đến bắt tay Nam, hẹn bao giờ về lại Sài G̣n, nhớ t́m
gặp nhau. Nam nghĩ anh đang bắt tay hai con người có phong cách riêng,
và anh tin chắc, “phong cách, ấy là con người [thật]”, nhất là trong văn
chương.
Những người bạn trẻ lại
đạp xe cùng nhau đến thăm một vài thầy cô giáo dạy trung học, đại học,
những người bạn từ các tỉnh xa về ăn Tết. Không khí Tết vẫn vui tươi, cả
rộn ră nữa, trong các nhà thân quen, ân nghĩa, mặc dầu ngoài đường phố
ngày thường đă trở lại.
Ở hành lang lầu hai của
một chung cư, họ t́nh cờ gặp một người, khiến những bạn Sài G̣n của Lộc
Biếc đứng lại thân mật chào hỏi. Lộc Biếc như đứng sững. Lát sau, họ
chia tay anh bạn mới gặp ấy.
- Lộc Biếc!
Mới xuống mấy bậc cầu
thang, nghe tiếng gọi, cô đứng lại.
- Bọn ḿnh xuống chỗ
gửi xe đợi nhé. Cứ chuyện tṛ đi.– Hoàng Lan nói với nụ cười thông cảm,
tinh nghịch –.
Đợi những người bạn
khuất sau cầu thang, người con trai ấy lại kêu khẽ tên cô:
- Lộc Biếc! Dẫu sao …
Lên lại đây cho anh hỏi thăm thêm một chút.– Anh ta nói với giọng vừa
xúc động, vừa thân yêu –.
Không cách nào khác,
Lộc Biếc bước lên, tựa vào lan can, nh́n xuống đường phố đang chói chang
nắng. Cô cố ḱm lại một tâm trạng đầy mâu thuẫn, vừa muốn thoát hẳn kỉ
niệm, vừa quyến luyến những xao động, run rẩy, bâng khuâng và tha thiết
một thời.
- Lộc Biếc! Rất mừng
được gặp lại …
- Em cũng không ngờ …
Hai người bỗng im lặng,
bối rối. Người con trai nh́n vào những sợi tóc mai xinh đẹp, đen mướt,
và nửa gương mặt hồng tươi với sống mũi thẳng một thời anh yêu thương.
- Anh nói ǵ, nói đi.
Em phải về với các bạn.
- Hơn một năm rồi, hai
cái Tết rồi, Lộc Biếc vẫn thế thôi sao?
- Vậy là sao, anh
Trường? Em vẫn thế.
- Anh cũng biết, em
không luyến lưu ǵ nữa …
- Thôi, chuyện cũ, quên
đi. Em cứ ngỡ anh ra nước ngoài rồi chứ.
- Bực ḿnh, nói vậy
thôi. Anh đă đi làm ở một xí nghiệp trong thành phố.
- Anh không đi dạy?
- Dạy xa quá … Lại mất
hộ khẩu Sài G̣n …
- Thôi, em xuống, các
bạn chờ.
Lộc Biếc xoay người
định nhớm bước. Trường vội nói:
- Khoan đă.– Trường
nh́n vào đôi mắt đen láy của Lộc Biếc, chợt tiếc nuối lạ lùng –. Anh
muốn mời em đi chơi.
- Thôi, đừng nữa. Thôi
là thôi.
- Chẳng lẽ, đă là cô
giáo, em vẫn như thời sinh viên?
- Vẫn vậy. – Lộc Biếc
trả lời cộc lốc, nhưng thấy không đành ḷng, cô lại nói –. Vẫn vậy thôi,
anh Trường à.
Trường cắn môi, bất
giác lại sờ tay lên má của ḿnh. Cảm giác nóng ran, choáng váng, tỉnh
người bởi cái tát từ bàn tay Lộc Biếc như vẫn c̣n đó. Trường buột miệng:
- Anh vẫn nhớ …– Trường
kịp ḱm lại –.
- Thôi, quên đi. Em
xuống đây.– Cô không kịp hiểu –.
Và Lộc Biếc dứt khoát
bước xuống cầu thang. Với cô gái nào khác, anh đă bước theo, ôm gh́ vào
đôi tay ḿnh với một cái hôn chiêu phục. Trường bỗng hiểu rơ một lần nữa,
anh đă măi măi đánh mất một đóa sen đă hóa ngọc với làn hương trinh
khiết không hề vơi nhạt. Anh nhớ bài thơ “Cái tát của đóa sen hồng” ai
đó viết.
Lộc Biếc đă bước xuống
lề đường, mỉm cười rất tươi với các bạn rồi khẽ xin lỗi.
Phần nào, Khoai đă hiểu,
tuy anh tự trọng, không ṭ ṃ hỏi ba người bạn Sài G̣n của Lộc Biếc. Và
bởi chỉ hiểu phần nào, bởi tự trọng, Khoai năy giờ bỗng buồn đến thắt
ḷng. Khoai thừa biết, yêu th́ phải tỏ t́nh, dù bằng một cành thoa, một
bản đàn, bằng cách t́m dịp gần kề, như trong Truyện Kiều cổ điển, nhưng
không bao giờ Khoai có thể tỏ t́nh với Lộc Biếc. Khoai hiểu, là con trai,
anh c̣n kém xa cô gái Thúy Kiều! Nhưng Khoai cũng thừa biết, mặc dầu
người con trai anh mới gặp ở hành lang lầu hai làm anh đau thắt ḷng,
vẫn không phải là người làm anh lấn cấn.
Những người bạn trẻ đạp
xe đi trong nắng.
Ngồi sau Nam, Lộc Biếc
tự bảo, đâu phải ai cũng như Trường, đụng một tí là đ̣i vượt biên, và
đâu phải số người vượt biên, xuất cảnh là số nhiều … Nhưng sao Lộc Biếc
vẫn bâng khuâng lạ lùng … Dẫu sao, Đất nước vẫn đang mang một nỗi đau,
và cô không thể không đau nỗi đau riêng …
29
Tạm biệt thành phố Hồ
Chí Minh từ sáng sớm với những giọt nước mắt của Lộc Biếc, nhóm giáo
viên trẻ lên đến bến xe Đa Công vào lúc giữa chiều với nụ cười gượng gạo
của cô. Sau một học ḱ thích nghi với vùng đất mới khai hoang lập ấp, về
lại Sài G̣n, sống giữa yêu thương, chăm sóc của gia đ́nh, t́nh thân bè
bạn, những vui buồn của đô thị, Lộc Biếc hơi ngă ḷng. Bao tính toán
thực dụng, vun quén cho cuộc sống riêng khiến Lộc Biếc không thể không
nhận ra sự chịu đựng gian khổ của bao người cho Đất nước chỉ chuốc lấy
thua thiệt cho bản thân. Lộc Biếc khóc v́ niềm cay đắng đó, đâu chỉ bởi
thương yêu, thân thiết. Với nụ cười gượng gạo lúc này, Lộc Biếc chợt quá
ngạc nhiên cho bao nhiêu tiếng cười trong sáng của chính cô, của bạn bè
tại Bảo Nghĩa. Cô đă bắt đầu nghĩ ngợi về những ǵ đă làm nên số phận
chung, thân phận riêng.
Ngồi sau yên xe đạp do
Huyện chở, Lộc Biếc cố suy nghĩ về học sinh và trường Bảo Nghĩa. Nhưng
rồi Lộc Biếc vẫn thấy nỗi cay đắng ấy đôi khi lại xoáy vào lẽ sống cao
đẹp cô được h́nh thành bởi truyền thống dân tộc, bởi nhà trường từ tiểu
học đến đại học.
Trước khi lên xe về lại
thành phố Hồ Chí Minh, hai chiếc xe đạp của Nam và Khoai được gửi lại
nhà Hoán tại Đa Công. Sau khi ghé thăm, chúc Tết ba mẹ Hoán, với hai xe
đạp ấy, họ vào Bảo Nghĩa. Hoán đạp xe song song xuống dốc, dắt xe dẫn bộ
song song lên dốc, thỉnh thoảng hỏi chuyện Sài G̣n và mỉm cười. Anh cũng
như ba người bạn kia, đang cảm nhận được phần nào tâm trạng của Lộc Biếc,
có điều Hoán không thể nào hiểu được niềm cay đắng ấy của cô.
Bỗng một chiếc xe lam
ba bánh vào ngă ba Đa Rai, chỗ rẽ vào Đa Thắng, Bảo Nghĩa, với tiếng máy
rú gào nặng nhọc lên dốc từ phía sau chạy tới. Đang dắt xe đi bộ, họ
nh́n vào khoang xe lam bên cạnh. Tốc độ chậm của xe lam cho họ đủ nh́n
thấy một cô gái da trắng hồng, tóc hơi hoe vàng với nét mặt hơi lai Tây
đang ngồi t́ tay trên thanh sắt cuối băng ghế. Hoán hơi ngạc nhiên. Chợt
hiểu ra, anh cười rạng rỡ chào:
- Ồ, Ka Kring! Ka Kring
nhận quyết định về đâu?
Cô gái lai ngoảnh nh́n
Hoán,vui vẻ:
- Bảo Nghĩa! Phải
trường anh không?
Hoán nói to và gật đầu
lia lịa v́ sợ tiếng máy xe đă khá xa át tiếng trả lời của anh:
- Đúng rồi! Đúng rồi!
Một người con trai ngồi
đối diện với Ka Kring cùng cô đưa tay vẫy chào. Xe lam đă lên đỉnh dốc.
Họ vẫy chào hai đồng nghiệp mới. Xe lam khuất vội sau dốc. Nam buột
miệng hỏi ngay:
- Ka Kring? Tiếng K’Hor
hay tiếng Pháp vậy Hoán?– Nam tách âm –. Ca Cơ Ring, nghe hay quá!
- Cô ấy người Chiau Mạa,
cũng gần gũi với người K’Hor đấy.
Nam xúc động, anh hỏi
ngay, trước khi câu hỏi giống y của anh kịp thốt ra từ các bạn:
- Lai Tây, phải không?
Đâu phải bạch tạng như K’Bẻo!
Họ cùng ngồi lên yên xe
đạp để xuống dốc. Hoán nói:
- Không rơ. Bố mẹ hoàn
toàn Chiau Mạa. K’Ring là tên một loài chim biển, mỗi năm từ duyên hải
bay lên Nam Tây Nguyên vào mùa xuân hay mùa hạ ǵ đó.
Hoán với các bạn đang
gh́ chặt ghi đông để lao xe xuống dốc. Tiếng gió bên tai vù vù. Nhưng
cây cà phê nở hoa trắng muốt, gợi lại mùi hương thơm ngát c̣n đọng trong
trí nhớ Lộc Biếc, khiến cô ngỡ làn hương ấy đang tràn vào khứu giác. Hoa,
hoa và hoa cơ hồ đang chuyển động trước mắt. Sự mờ nḥa của các cành hoa
cà phê hai bên đường, cùng bạt ngàn trà lấm tấm hoa trắng, khiến cô lại
liên tưởng đến tuyết phủ với mùa đông hàn đới trong sách và phim ảnh.
Bất chợt thấy cặp kính trắng gọng thép màu trắng bạc của Nam, Lộc Biếc
sực nhớ đến X-tren-ni-kốp (Strelnikov), chàng sinh viên tranh đấu chống
Sa hoàng phong kiến rồi trở thành vị tướng hồng quân Nga, xuất hiện trên
chuyến tàu tốc hành đặc vụ trong phim Vĩnh biệt t́nh em (một bộ phim
nguyên có nhan đề “Doctor Zhivago”). Ấn tượng nhất là h́nh ảnh X-tren-ni-kốp
với cặp kính trắng gọng thép rơi trên tuyết trắng một mùa đông Nga, thuở
Cách mạng Tháng mười 1917.
Ba chiếc xe đạp ráng
lên một quăng dốc cho hết đà rồi đứng lại. Lộc Biếc nhảy xuống xe.
Hoán vừa dắt bộ vừa kể
về Ka Kring:
- Các bạn biết không,
bố mẹ Ka Kring ngày trước là giúp việc và là tài xế của một chủ đồn điền
lai Pháp. Mặc dù lấy nhau từ trẻ đến lúc người đàn bà đă quá tuổi sinh
nở, họ vẫn chưa có con. Khi gia đ́nh Pháp này về nước, thấy hai người
Chiau Mạa vô sinh rất quyến luyến cô bé Ka Kring, nên họ cho hẳn Ka
Kring làm con nuôi. Họ bán lại tất cả sản nghiệp, chỉ chừa một ngôi nhà
nhỏ, một mảnh vườn cà phê, một ít sào trà cho Ka Kring cùng cặp vợ chồng
Chiau Mạa. Do đó Ka Kring trở thành cô bé Chiau Mạa da trắng. Đến khi
phá bỏ ấp chiến lược dồn dân, bố mẹ Ka Kring phải về lại buôn cũ, nên họ
đành bán cơ ngơi ấy cho một người Kinh, gửi luôn Ka Kring cho gia đ́nh
người Kinh ấy. Họ nghĩ, vậy sẽ thuận lợi cho Ka Kring, cả cho họ, v́
nhiều lẽ. Nhưng hai vợ chồng Châu Mạ đó thỉnh thoảng vẫn ghé thăm Ka
Kring ở Đa Công. Vậy đó …
Nam hỏi với niềm xúc
động chính Nam cũng không ngờ:
- Có nhiều chi tiết vô
lí thật! Ừ, mà cuộc sống vẫn có nhiều điều vô lí hơn thế nữa! Dẫu sao,
ḿnh vẫn rất vui khi có một đồng nghiệp như thế. Chắc cô ấy từ trường
nào chuyển về?
Hoán “à!” một tiếng dài:
- Sắp tới, có thể các
bạn sẽ được chuyển về trường cấp ba trung học, chẳng phải dạy ở cấp hai
cơ sở nữa. Khóa cao đẳng sư phạm đầu tiên của Đà Lạt đă ra trường trước
Tết. Giáo viên cấp hai về các huyện nhiều lắm, từ học ḱ hai này. Ka
Kring và có lẽ, cả anh bạn ngồi đối diện với cô ấy trên xe lam đều thuộc
diện đó. Ka Kring mới tốt nghiệp, được phân công về trường ḿnh đấy.
Huyện vui ra mặt, buột
miệng:
- Thế th́ tốt quá! …–
Huyện kịp ḱm lại –.
Nam, Khoai, Lộc Biếc
cũng khấp khởi mừng thầm, rồi cũng không rơ là vui hay buồn nữa.
Nam bâng khuâng suốt
chặng đường c̣n lại. Lộc Biếc nghe chớm lên trong ḷng niềm hi vọng được
dạy ở thành phố Trên Trời cao, cũng nghe buồn buồn là lạ trong ḷng.
Khoai âu lo trước một bước ngoặt mới, song không thể không vui.
Dọc đường, Hoán nói
Hoán sẽ thi lại vào Đại học Sư phạm thành phố Hồ Chí Minh với diện cán
bộ, vẫn được hưởng lương, vào ḱ tuyển sinh cuối năm học này. Pḥng Giáo
dục đă ra thông báo, Hoán ở Đa Công nên nắm rơ thông báo này trước khi
được phổ biến về các trường. Họ chia sẻ niềm vui với nhau. Niềm vui của
Hoán hơi nghèn nghẹn.
Về đến nhà tập thể, họ
vui mừng bắt tay những người bạn của ḿnh, đặc biệt là Ka Kring và Nghệ
– tên người ngồi đối diện với Ka Kring trên xe lam hồi năy.
Ka Kring đẹp đến bàng
hoàng, nét đẹp Á nhiều hơn Âu. Nam vờ nh́n thoáng, nhưng khá kĩ, thấy
đây không thể là cô gái mang chứng bệnh của học tṛ anh được. Mă di
truyền về sắc tố da, mê-la-nin (mélanine), nơi cô là của các chủng người
h́nh thành hàng vạn năm trước ở vùng hàn đới ít ánh nắng chói chang, kết
hợp với mă di truyền Á – Phi nhiệt đới, vàng và nâu đen, cũng do sắc tố
da dưới ánh sáng mặt trời rực rỡ. Ka Kring là một cô gái khỏe mạnh, sống
mũi dọc dừa châu Á, đôi mắt nâu trong vắt của Trung Đông, da trắng hồng
lấm tấm tàn nhang trên g̣ má châu Âu, với tóc nâu hơi hoe vàng, không
đen mượt hoặc xoăn tít Á – Phi.
- Ka Kring dạy ngữ văn
Việt Nam sao?– Nam mỉm cười thân thiện và rung động –. Mới nghe Hoán nói
Ka Kring vẽ tranh đẹp nữa.
- Vâng, Ka Kring học
văn – sử, có vẽ chút ít …
Nam rúng động bởi nghe
được một giọng con gái với âm sắc Bắc pha Nam, h́nh như thoang thoảng
hương và ánh sáng của trăng cao nguyên trong đó, từ đôi môi h́nh trái
tim có nét Phi châu, đỏ mọng.
- Tôi thất nghiệp rồi!–
Nam đùa, mỉm cười chào Ka Kring v́ thấy đứng lâu ở gian nhà nữ không
tiện.– Rất vui mừng có người cùng chuyên môn –. Nam lại nói –. Sẽ gặp
lại nhé. Rất vui, Ka Kring! Thất nghiệp, cho học vẽ với nhé!
Nam lại chuyện tṛ làm
quen với Nghệ để Nghệ bớt bỡ ngỡ. Nghệ tốt nghiệp khoa toán – lí. Thế là
gánh nặng của Khoai đă nhẹ bớt một nửa. Khoai vui mừng v́ ít ra, trước
mắt, anh sẽ có th́ giờ để viết truyện ngắn.
- Nghệ người Đà Lạt
chính gốc?– Nam hỏi –.
- Tạm gọi như vậy. Ḿnh
thuộc hậu duệ những người đi xây dựng vùng kinh tế mới ở Đà Lạt,– Nghệ
cười, với nụ cười có hai chiếc răng giả –, nói theo danh từ bây giờ.–
Nghệ tiếp –. Ḍng họ ḿnh lên Đà Lạt lập nghiệp từ cuối thế kỉ mười chín
kia, lúc Đà Lạt c̣n là rừng.
Lát sau, anh Quỳnh, anh
Giảng, cô Phước về tới. Họ vừa đi chúc Tết Chi bộ, Ủy ban xă, Ban Quản
trị Hợp tác xă Bảo Nghĩa. Hai giáo viên mới bước vào văn pḥng để tŕnh
diện. Cô Lụa cũng vào báo cáo nội dung được tập huấn.
Bên gian nhà nữ, Lộc
Biếc với Suối Vui, Đồi Hương, Cam Ly, tam Thu và nhị Xuân, cùng cô Lài,
cô Trâm, cô Nhân, đang nhấm nháp bánh mứt mang đến. Họ vui với nhau chút
Tết muộn, với thói quen ăn quà vặt của con gái.
Nam, Khoai, Huyện đều
muốn hỏi anh Giảng ngay về t́nh h́nh tổ chức ở Pḥng, nhưng thấy bất
tiện, và họ tự bảo với nhau cái ǵ đến sẽ đến. Họ cũng lo sợ phải chia
tay nhau khi mỗi người về một trường cấp ba, phổ thông trung học. Cho dù
không như ư muốn trong hiện tại, bởi ai cũng muốn tiến thủ, nữa là về
đúng hệ được đào tạo để giảng dạy, tuy nhiên, họ vẫn thấy những ngày bên
nhau ở Bảo Nghĩa này đễ thương biết bao, và những học sinh đầu tay của
họ, biết bao là yêu mến!
Họ bàn với nhau sẽ đến
thăm gia đ́nh anh Ruộng, gia đ́nh cô Xinh, cả gia đ́nh Hạ ngay tối hôm
ấy.
Tối ấy, với hai người
bạn mới, Ka Kring và Nghệ, nhóm giáo viên trẻ đi thăm Tết các đồng
nghiệp người địa phương, nhân tiện ghé nhà một vài phụ huynh.
Khi đi về lại nhà tập
thể, Nam cứ nhớ măi cái lườm mắt của chị Huân lúc anh Ruộng chỉ lên bàn
thờ gia tiên nhà anh. Trên đó, cũng có hương, hoa, quả và phẩm. Phẩm là
các thứ vàng mă đủ loại c̣n ở dạng cổ mà có lần Nam muốn được cách tân,
mĩ thuật hóa, để đậm đà bản sắc dân tộc hơn nữa. Nam cũng cảm động v́
anh Ruộng c̣n dán cả tấm bản đồ thế giới với h́nh Tổ quốc màu đỏ nổi bật
lên vách gỗ cuối bàn thờ. Nam đoán anh Ruộng vừa ra Đa Công mua về,
trong những ngày áp Tết, bức bản đồ nhân loại ấy.
Khoai vẫn hỏi anh Ruộng
bất chấp cái lườm gần như quắc mắt của chị Huân:
- Anh không thờ bàn thờ
ngoài trời với ư nghĩa của bức bản đồ địa lí nhân văn, chỉ gộp vào đây
luôn sao?
Anh Ruộng đưa một tay
lên miệng với tiếng “suỵt” khẽ, nhầm bảo, đừng nói nữa, đừng khiêu khích
chị Huân, bà ấy là đảng viên trung kiên từ năm mười tám tuổi.
Chị Huân như bùng nổ
bởi cuộc “chiến tranh lạnh” từ lâu nay:
- Nửa đời làm cách mạng
bỗng dưng cơ hội, phản cách mạng như ông rồ! Các thầy cô đừng bắt chước
nghe.
Nhóm giáo viên trẻ, có
người nóng người và buồn cười, có người ngơ ngác, chợt hiểu ra một nửa
vấn đề.
Cũng trên đường về nhà
theo ánh đèn pin của Lộc Biếc, Nam bỗng dưng nhớ lóng tre chẻ ra làm bốn
quản bút của bé Ngoan. Anh nhớ câu nói hôm đầu năm của cô Lụa và Hoán,
lúc ngồi soạn giáo án tập thể ở chái đầu hồi: Giống nhau quá, một phân
bào thành hai, hai phân bào thành bốn. Và bây giờ thành tám rồi sao?
Không, đó chỉ là câu nói đùa vua vơ, câu đà theo cũng đùa vu vơ. Nam
cũng chỉ muốn mỗi người hăy cứ là ḿnh. C̣n sự sống, theo một định nghĩa
cổ điển, măi là một tiến tŕnh trao đổi chất suốt lịch tŕnh chung về
tiến hóa, phát triển, kể cả về mặt tinh thần, trong đó có tâm linh – văn
hóa – lịch sử, hiểu theo nghĩa biện chứng duy vật.
Và Nam nhớ cả câu hỏi
của bé Ngoan nữa, khi anh đă ra đến đầu ngơ c̣n bị bé Ngoan cầm tay giữ
lại:
- Thầy ơi, nhỡ có bề ǵ,
ba em c̣n được mẹ kị giỗ, tưởng niệm không, thầy ơi?
Nam đă kịp nói khẽ với
riêng Ngoan:
- Sao em cứ nghĩ măi
chuyện ấy! Kết quả thi học ḱ một vẫn chưa bằng các năm! Hăy đừng bận
tâm. Học là chính.– Nhưng Nam biết không thể động viên suông mà được,
anh tiếp –. Ba em cũng là một trong hàng triệu người vốn là nạn nhân của
một giai đoạn lịch sử. Người đă chết, ai c̣n hẹp ḷng với họ làm ǵ. Ba
em đă chết, sao lại không được tưởng niệm, kị giỗ như một con người đă
sống, như một nạn nhân lịch sử. Xét về t́nh người, mẹ và em có quyền đó
trong nhà bố dượng, mặc dù mẹ đă tái giá. Hơn nữa, bên nội em đâu phải
hết người! Cũng có thể thờ di ảnh, bài vị ba em ở gian phụ của nhà thờ
họ tộc. Cứ yên tâm nghe Ngoan!
Bé Ngoan không khóc như
những tháng trước lúc chạm đến điều này. Có lẽ bé Ngoan đành cam chịu
với t́nh trạng hiện thời của mẹ. Nỗi niềm cay đắng vẫn thường trực giày
ṿ cô bé đă vơi, lắng vào góc khuất nào trong tâm thức, với sự ḥa giải
của thầy Nam, cả của chính cô bé, trước thực trạng không tài nào cưỡng
chống được. Cái thực trạng “nhỡ có bề ǵ” là sự tái giá của mẹ. Ấy là cả
một thảm họa, cô bé Ngoan đành cam ḷng chấp nhận!
Cô bé Ngoan, có họ
ngoại xa đến mười đời với thầy giáo Nam, sao cả lo đến thế! Và cớ sao
chị họ xa đến chín đời của Nam là cô giáo Xinh lại đổ đốn đến thế! Niềm
cô đơn, khao khát yêu đương của người quả phụ ba mươi hai tuổi sao mênh
mông, nặng trĩu đến thế! Nam tự hỏi, anh c̣n quá trẻ, quá sách vở, chưa
nếm trải vị chát cay của cuộc đời nên c̣n quá khe khắt, quá đa mang
chăng?
Ngày mùng năm Tết, Sài
G̣n giờ đă quá xa, cùng Bảo Nghĩa nơi đây, đă ập vào tâm hồn anh bao
nhiêu nỗi.
Soạn giáo án xong cho
ngày mai, Nam đánh răng, rửa mặt và lên giường, chuẩn bị chờ bọ chét
“chiếu cố” lại sau mấy ngày đi vắng. Thật ra bọ chét cũng chẳng có ǵ
đáng sợ lắm!
Chẳng hiểu sao cô giáo
Ka Kring hơi lai, xinh đẹp lại thoáng hiện trong giấc ngủ của Nam. Chẳng
lẽ anh lâu nay thầm yêu Lộc Biếc, lại bất ngờ choáng váng yêu Ka Kring,
một cô gái anh trực nhận, hoặc hơi lai Tây, hoặc tổng ḥa các nhân chủng,
sắc tộc! Con người ḱ cục thật! Và cả Sông Hương của thời sinh viên nữa,
Nam đă quên đâu, mặc dù đă thật sự chia tay nhau với mỗi người một lẽ
sống, phần nào do hoàn cảnh quy định, phần nào do bản tính của mỗi người.
Con người! Nam đâu phải
ngây thơ để không hiểu nó. Nam hiểu con người qua sách vở, qua vốn liếng
trải nghiệm đời tuy c̣n ít ỏi, qua cả sự phẫu thuật chính nội tâm ḿnh.
Nam chợt nhớ lời của
Khoai nói hôm nào, làm nhà giáo dục, cũng như làm nhà thơ, nhà văn,
trước hết phải tự giáo dục chính ḿnh tận trong tâm thức sâu xa. Sống,
c̣n là một quá tŕnh đấu tranh, tự đấu tranh. Học sinh và phụ huynh có
hiểu giùm cho những ai làm nhà giáo không nhỉ! Ư tưởng bất chợt lóe sáng
từ bao nhiêu lần tự suy ngẫm, tự đấu tranh của Khoai bỗng trở thành một
tư tưởng lớn lao lại vô cùng giản dị!
Đó là ư nghĩ trong nửa
chừng giấc ngủ của Nam, một giấc ngủ thanh thản lắng lại bao nỗi đời,
sau một ngày dài dằng dặc về không gian, Sài G̣n – Bảo Nghĩa. Nam bỗng
ngộ ra vẻ đẹp đích thực, nhân bản của Con Người (không phải là vẻ đẹp
giả tạo, huyễn mị!), cả vẻ đẹp bi tráng của Cuộc Sống nữa: Con Người,
trong Cuộc Sống, với quy luật tự nhiên – xă hội tàn bạo, bị đặt vào thế
phải đấu tranh, tự đấu tranh, măi măi, từ vô cùng đến vô cùng. Có người
thắng, có kẻ bại, nhưng loài người đă, đang, và sẽ chiến thắng.
Khuya ra giêng vẫn mênh
mông lạnh buốt.