33
Cam Ly đă khỏi bệnh được một
tuần. Sau mấy ngày cảm gió, cô giáo trẻ vui nhộn này đă hồng hào trở lại
mặc dù hơi trầm ngâm, đôi mắt thoáng nét u buồn. Nhóm giáo viên vốn kết
t́nh thân lâu nay lại tổ chức một cuộc đi chơi ngoài trời. Hoán bận ôn
tập thêm hai môn phụ ngoài môn chính, mấy năm qua anh ít để ư tới. Sáng
chủ nhật này lại phải thiếu mất Hoán. Bảy người thong thả bước ra khỏi
nhà tập thể. Khi đi ngang trụ sở Ủy ban nhân dân xă Bảo Nghĩa, họ thấy
một tấm băng rôn màu đỏ, với ḍng chữ vàng căng trước hành lang. Đó là
câu khẩu hiệu chống bành trướng Trung Quốc, động viên thanh niên thi
hành nghĩa vụ quân sự. Buổi lễ sáng mai mới khai mạc. H́nh ảnh này nhắc
nhở về mặt trận biên giới ở hai đầu Tổ quốc.
Nam bỗng im lặng khi bước qua
khoảng sân rộng này. Họ đi về phía xóm của Hạ, lại men theo con đường
ṃn khoét sâu vào sườn đồi đất đỏ. Trên sườn đồi là những luống dâu xanh
ngắt lá. Cầu treo vắt qua con suối đá, từ lưng đồi này sang lưng đồi kia.
Họ lại cẩn thận bước xuống con suối đang róc rách chảy.
Một làn nước mỏng cỡ hơn gang
tay hoặc bằng lóng tay đang róc rách tuôn chảy qua các ḥn đá, tảng đá
màu xám. Không khí hồn nhiên, vô tư của thiên nhiên tràn vào tâm hồn mỗi
người, xóa đi những ưu tư, băn khoăn, mệt nhọc.
Cam Ly trở về với bản tính
vui tươi, hồn hậu. Cô nói cười không ngớt, khi tụm lại với Nghệ và Khoai.
Ka Kring ngồi bên cạnh Nam,
nh́n Huyện và Lộc Biếc đang tṛ chuyện với nhau trên một tảng đá như
thạch bàn giữa ḷng suối cạn. Bên kia cầu treo là đồi núi hoang sơ, sâu
hơn vào trong là rừng. Tiếng chim từ núi rừng vọng về, ḥa tiếng suối
róc rách đă xoa dịu những căng thẳng do những công việc ở trường học.
Nam bỏ đôi dép được gọt từ lốp xe cỡ lớn, một đôi dép lốp phẳng và sắc
sảo, không cong vồng như mo cau, với hai quai chéo bằng đai vải ni lông
rất bền, cho hai bàn chân dầm vào nước lạnh. Nam nh́n đôi bàn chân rất
xinh của Ka Kring trong đôi xăng đan nhựa trong. Nước suối cuốn đi các
hạt đất ba dan. Ka Kring trêu Nam bằng một câu đối mấy năm nay truyền
tụng bởi dân gian:
- thầy giáo tháo giày mang
dép lốp
nhà trường nhường trà uống
nước trong
– Cô cười sau khi đọc xong,
lại nói tiếp –. Anh Nam có thích chơi chữ kiểu nói lái như vậy không?
- Chơi chữ dạng nào cũng rất
giỏi về nghệ thuật ngôn từ, nhưng phải quang minh chính đại. Nó cũng
phản ảnh cái tài, cái tâm. Không riêng anh, ai cũng ghét tṛ ba que xỏ
lá, thâm độc một cách ti tiện, láu cá. Những con chữ viết bằng thuốc độc
là tṛ chơi hạ cấp, nhỏ nhen, gian ác … Hai câu đối vừa rồi là phê phán
vừa hay, vừa minh bạch, tuy cũng phản ánh cách nh́n … Hồi đầu năm, bấy
giờ Ka Kring chưa về trường, trường có tổ chức một buổi báo cáo chuyên
đề. Trong buổi báo cáo chuyên đề ấy, Lộc Biếc chưa dám xoáy vào khía
cạnh đó … Văn học dân gian hiện đại, khách quan mà nói, rất hay!– Nam
cười, lại nói về đôi dép lốp dưới chân ḿnh –. Ở vùng này, đi dép da,
chắc chỉ được ba bữa là vứt!
Nam co chân lại, ngồi xếp
bằng trên tảng đá. Cô gái lai xinh đẹp, thon mọng trong áo váy thổ cẩm,
đang phả theo gió một làn hương tự nhiên khiến Nam bổi hổi bồi hồi. Mấy
lâu nay, Ka Kring đă xóa hết nơi tim anh h́nh bóng Sông Hương xa, Lộc
Biếc gần. Ka Kring trở thành một lối thoát cho t́nh huống khó xử. Nam
yêu Lộc Biếc. Anh hiểu Khoai say đắm Lộc Biếc. Nam cũng biết Lộc Biếc đă
dần dần thay đổi chàng trai đào hoa, giỏi tán tỉnh, chỉ thích chinh phục
các cô gái, với dáng vẻ đẹp trai và óc thực tế, tên là Huyện thế nào.
Nam nh́n Khoai đang lắng nghe Cam Ly kể chuyện ǵ đó, anh thấy trong vẻ
mặt ngỡ đang b́nh thản, vui vẻ kia cả một nỗi cô đơn, đau đáu buồn. Đó
có thể là cái nh́n chủ quan. Ngay cả Nam, anh cũng không thể hiểu chính
anh. Giữa Nam và Ka Kring thật đă có ǵ đâu, chỉ là những lời bông đùa
nửa hư nửa thực. Lộc Biếc đằm thắm, kín đáo, không ngổ ngáo một cách dễ
thương như Ka Kring, nhưng Nam cũng biết, Lộc Biếc với Huyện, giữa họ,
chỉ là t́nh bạn ở mức độ thân thiết.
Nam bỗng dưng rơi vào ngẫm
nghĩ bâng quơ. Ka Kring h́nh như đang hồn nhiên lắng nghe để phân biệt
tiếng chim ḥa trong bè trầm là tiếng suối.
- Anh Nam lâu nay có làm được
nhiều thơ không?– Ka Kring khẽ hỏi –.
Không trả lời, Nam đọc:
- chóp núi hừng đông tràn
nắng sớm
gió mùa ngân nga trên
nương rẫy vàng
Ka Rem hát cho ḿnh đứng
ngó
Tiếng lồ ô – bè trầm –
truyền theo dây mây âm vang … (40)
- Ka Rem là ai vậy? Không
hiểu, chỉ cảm và ngó cô gái hát với giàn lồ ô đuổi chim thôi sao?
- Ka Rem là một cô giáo
thoáng gặp. Ừ, cảm và ngó. Chắc anh phải học thêm tiếng Chiau Mạa với Ka
Kring. Đồng ư chứ?
- Anh Quỳnh đă bổ sung vào kế
hoach tự học tập thể món này rồi.
- Học riêng hai người với
nhau kia!– Nam gạ gẫm –.
- Bao giờ bắt được cái chồng
là anh Nam, sẽ ngày đêm nói tiếng Chiau Mạa cho anh Nam học!– Ka Kring
lại bật cười khanh khách –.
Một lần nữa, Nam ngẩn người.
- Bắt cái chồng cái vợ th́
rất hay, nhưng lấy ǵ để sống! Lương tiền thiếu trước hụt sau …– Nam
cười –.
Ka Kring lại cười khanh khách.
Một vài người vào rừng, đang
bước trên cầu mây khẽ lung lay. Bỗng một người đứng lại giữa cầu:
- Thầy giáo Nam! Chào các bạn
…
Nam nh́n lên. Đó là anh Trà.
Có lẽ anh ấy đang vào rừng hái củi. Anh Trà vác xà gạt đi ngược lại. Bên
hông anh là một lon nhôm cơm, một chai nước.
- Xuống đây chơi cho vui, anh
Trà ơi.
Anh Trà quay lại múi cầu bên
này, men triền dốc, bước xuống suối đá. Nam nghĩ, chẳng lẽ anh Trà chưa
biết ǵ về quyết định của Ban Giám hiệu và Pḥng Giáo dục sao.
Nam đứng dậy, bước qua suối
nước cạn, lên bờ bắt tay anh Trà. Tám người cố giữ nét mặt vui vẻ chào
nhau, xem như không ai coi chuyện ấy là vấn đề nhức đầu, hay cứ cho là
nhức đầu đă khỏi.
Khi cùng ngồi trên tảng đá
phẳng giữa ḷng suối, Nam mới thấy nét mặt hốc hác của anh Trà. So với
mấy tháng trước, bây giờ anh Trà hốc hác quá: đôi mắt hơm vào, nhiều
chân râu bạc hơn. Sau phút cố gắng vui vẻ, anh Trà nom ngượng ngập.
- Lâu nay vẫn b́nh thường
trong công việc chứ, anh Trà?– Nam thân mật hỏi, muốn xin lỗi anh Trà về
sự gắt gao hôm nọ –.
- Định gặp các bạn nhiều lần,
nhưng rồi thôi. Hôm nay t́nh cờ …– Anh Trà mỉm cười với Ka Kring, và đảo
mắt nh́n Nghệ –. Hai bạn mới về trường đầu học ḱ này …– Anh Trà cũng
không phải hỏi, cũng không nói tiếp cho trọn câu –. Sáng nay định vào
rừng hái ít củi đun, không ngờ …
- Thế càng vui.– Ka Kring bặt
thiệp –. Em nhiều lần đi qua quán anh Trà, định ghé vào …
- Cô Ka Kring …– Anh Trà đă
biết tên –… h́nh như nhà ở Đa Công?
- Vâng. Anh Trà thỉnh thoảng
vẫn phải ra đó chứ?
Anh Trà mở đai quanh lưng,
đặt lon cơm, chai nước trên một gờ đá để khỏi bị lăn xuống suối.
- Để sơn xe cho khách, mua
hàng quà, cũng để tŕnh diện công an. Tôi đang trong thời gian bị quản
chế.
- Sao vậy anh?– Nam ngạc
nhiên –. Anh được miễn cải tạo lao động tập trung, có quyền công dân
ngay sau Ngày Giải phóng mà.
- Cũng đúng vậy. Có điều, sau
đó lại bị cải tạo một năm v́ bị t́nh nghi dính vào phong trào “phục quốc”.
Khổ thế!
Anh Trà ngập ngừng, rồi nét
mặt anh trở lại sắt đanh hẳn, như phải cố gắng đương đầu với ngặt nghèo:
- Có lẽ cô Ka Kring và các
bạn đây đều biết chuyện, nên tôi cũng muốn các bạn thông cảm cho.– Anh
Trà cúi đầu ngẫm nghĩ –. Sai lầm này dẫn đến sai lầm khác. Gốc gác mấy
đời trước của tôi là “phù Lê”, “tả đạo” Bắc Ḱ. Tôi là dân di cư, học
triết, dạy triết, bỏ đạo Chúa, nhưng lại là sĩ quan đào binh ngụy, dẫu
sao vẫn sợ bị thủ tiêu, “nhổ cỏ nhổ tận gốc”, nhất là thời điểm chiến
tranh biên giới. Tôi không muốn liên lụy đến ai, nhất là sau một năm bị
cải tạo ở Đạ B́nh. Có điều, cuộc sống lại dẫn đến những dan díu, để rồi
gây khổ cho người khác.– Anh Trà nghẹn ngào –. Tôi những muốn cô Xinh
đừng để lại mầm sống trong ḷng cô –. Như thể cần phải trút bớt nỗi niềm,
sự dằn vặt, anh ta tiếp –. Nhưng cô ấy không chịu. Cả bé Ngoan cũng thế,
nó không chịu phạm tội “giết người”, mặc dầu nó căm ghét tôi.– Hai ḍng
nước mắt chảy ràn trên gương mặt người đàn ông ngoài tuổi bốn mươi –.
Tôi thật ḷng nhục nhă lắm. Nhưng cô Xinh lấy tôi làm ǵ, cho khổ nhục
bây giờ và sau này. Tôi không “phục quốc” cho chế độ Diệm, Thiệu ngụy
tặc. Diệm, Thiệu chẳng qua là cùng một giuộc với Tạ Văn Phụng, Trần Lục
“phù Lê”, “tả đạo” dưới thời Tự Đức – Hàm Nghi. Tôi hiểu điều đó chứ.
Tôi chỉ manh nha ư tưởng tự vệ mà thôi, bởi tôi cứ bị ám ảnh sẽ bị thủ
tiêu … Dẫu sao tôi cũng có lương tâm, lương tri, tôi chỉ muốn sống độc
thân, không muốn ai liên lụy v́ ḿnh … Có lương tâm, lương tri, nhưng
phải bảo cô Xinh phá thai! Không phải tôi trốn tránh trách nhiệm, lường
gạt ái t́nh … Mà thế cũng phải, tôi “giết” con tôi ngay từ trứng nước để
“cứu lấy trẻ thơ”, là bé Ngoan, và cứu văn sự lầm lỡ di họa về sau cho
cả mẹ lẫn con cô Xinh.– Anh Trà nói như tuôn ra từ sự giày ṿ đau đớn –.
“Giết người” để “cứu người”, “cứu lấy trẻ thơ” như anh Nam hôm nọ có bảo
tôi, nhưng theo cách của tôi … Biết làm sao được! Nhưng … biết làm sao
đây!
Nam hốt hoảng, bối rối với
các chữ “nhưng” của anh Trà:
- Không. Tôi không hề bảo anh
“cứu lấy trẻ thơ” kiểu đó. Tôi muốn anh kết hôn với cô giáo Xinh, danh
chính ngôn thuận, v́ nhân phẩm nhà giáo của cô ấy, v́ danh dự gia đ́nh
bé Ngoan, hoặc dứt hẳn quan hệ. Tôi nào ngờ cô Xinh đă mang thai. Tôi
chỉ chấp nhận phá thai trong trường hợp mẹ mang bệnh, hoặc dự đoán quái
thai, hoặc bị … hiếp dâm …,– Nam lúng túng –, nghĩa là chỉ v́ lí do sinh
thể hoặc bị cưỡng hiếp … Tôi là người vô thần, duy vật nhưng tôi cũng là
người yêu công lí, nhân đạo, dẫu là công lí và nhân đạo cho một mầm sống,
một sinh mệnh con người c̣n trứng nước …– Nam thảng thốt đính chính –.
Phải hạn chế đến mức tối đa sự phá thai …– Đôi môi Nam run run –.
- Tôi hiểu ư anh Nam chứ.
Nhưng tôi lại quan tâm đến sinh mệnh chính trị của mầm sống, của tương
lai con bé mười ba tuổi là Ngoan …– Anh Trà như trút được nỗi giày ṿ,
trở nên b́nh tĩnh –. Xin đừng căm hận Trương Quy Trà này. Thôi, xin chào
anh Nam, cô Ka Kring, cùng các bạn.
Anh Trà định mang chiếc đai
có móc lon cơm, chai nước vào quanh hông. Nam ngăn tay anh Trà:
- Vâng, chúng tôi được hiểu
anh … Tôi không ngờ anh suy nghĩ sâu xa đến thế. Có điều …
Ka Kring sững điếng từ năy
đến giờ. Huyện, Lộc Biếc, Khoai và Cam Ly cảm nhận được điều anh Trà và
Nam đang nói, mặc dầu nghe tiếng được tiếng mất. Cả bốn người định bước
qua chỗ Nam, tiếc là tảng đá Nam cùng Ka Kring ngồi quá nhỏ, nay có thêm
anh Trà. Vả lại, thấy chừng như anh Trà chỉ muốn nói riêng với Nam, bước
qua nghe cũng bất tiện. Họ ngồi sững sờ nh́n suối róc rách chảy vô tư
dưới chân.
- Có điều …– Sau một lúc suy
nghĩ, Nam nói tiếp –. Anh ngộ nhận hơi nhiều. Lúc này, người ta đang
chống “chủ nghĩa cộng sản văn minh” kiểu phát xít của Pôn Pốt, I-êng
Xa-ry, chủ nghĩa Mao, trên đài, trên báo, anh chẳng để ư sao? Không hề
có tắm máu, cuốc bổ đầu người ở Việt Nam … Tôi nghĩ, lẽ khác, anh nên
“cứu lấy trẻ thơ” một cách tích cực hơn. Nhân đạo, có lương tâm, lương
tri một cách thức thời, tích cực hơn … Vâng, cứu đứa con của chính anh,
của cô Xinh, đang c̣n là bào thai một cách tích cực hơn … trung thực hơn
… Anh Trà à, không có lỡ lầm nào không cứu văn được … Tôi tin vậy.– Nam
lại đính chính –. C̣n những kẻ hiếp dâm phải bị tử h́nh …
- Anh biết không, buồn đau,
tủi nhục trong khi có bầu, rất ảnh hưởng đến thai nhi, anh Trà à …– Ka
Kring lại nói –. Lẽ ra anh phải t́m cách để chị Xinh được hạnh phúc, vui
tươi, yêu đời lúc này …– Ka Kring hiểu Nam đang bối rối –.
Anh Trà nói lời chào, vội vă
mang đai vào hông, cầm xà gạt, rảo bước, men lên triền dốc. Nam thấy anh
Trà suưt ngă hai lần. Rồi anh đi như chạy qua cầu treo, mặc tiếng gọi
của Nam và Ka Kring. Đến bên kia cầu, anh Trà y như một người cuồng, nói
to:
- Con tôi không thể bị giáo
dục kiểu nhồi sọ, một chiều, bị tập các phản xạ của lũ cuồng tín, ngu
trung, thiếu trung thực và không có ư niệm trung thực, sản phẩm của
những tên cố đạo Lơ Gơ-răng đờ La-li-ray (Le Grand de la Liraye),
Puy-di-ni-ê (Puginier), Gô-ti-ê (Gauthier), sản phẩm của Mút-xô-li-ni (Moussolini),
Hít-le (Hitler), Minh Trị (Meiji) … Tôi cũng căm thù sự phá thai, chích
thuốc vô sinh để tuyệt trừ hậu họa của người Mỹ đối với dân da đỏ. Nhưng
… các thầy cô thử nghĩ về giáo dục bây giờ xem!
Anh Trà bỏ chạy vào rừng hệt
người lên cơn điên. Bảy giáo viên trẻ lặng người. Không ai nói lời nào.
Con suối đá đêm khuya nào bé Ngoan đă vô thức bước như kẻ mê sảng, mộng
du t́m đến vẫn vô tư róc rách chảy. Mặt trời lên khá cao. Thoảng gió.
Hơi nước, hơi đá dưới ḷng suối vẫn tỏa lên. Nắng vàng rực rỡ lạnh.
- Qua chỗ Cam Ly đi Ka Kring,
anh Nam!– Lộc Biếc nói –.
Ka Kring nh́n quăng nước sâu,
vội mở váy, vắt lên vai. Cô bước xuống, nước suối chỗ sâu nhất chỉ ướt
đến bắp chân. Màu đen vải ka ki ở ống quần Ka Kring thẫm lại, đẫm nước.
Nam đă bước ở phía trước. Chỗ Nghệ, Khoai, Cam Ly ngồi là một tảng đá
lớn, khá phẳng, bị nứt nhiều đường. Khi Nam, Ka Kring đă ngồi cạnh ba
người bạn, Huyện, Lộc Biếc cũng vừa bước lên.
- Thôi, ǵ th́ ǵ, cứ lai rai
chuối cái đă.– Khoai nói, mở túi xách, nhặt ra mấy chục quả chuối, vỏ
mỏng tanh, vàng tươi, rất ít các vết đen, ruột ngọt chua.
- Chuối pom (pomme), chuối
ngọt ngọt chua chua như táo (pomme) đây, có phải không?– Lộc Biếc hỏi –.
- Có thể là “chuối táo”. Cũng
không rành lắm, nhưng chắc chắn đều là họ nhà chuối cả.– Khoai nói –.
T́nh cờ lại gặp anh Trà … Chắc ông ấy bức xúc lắm, muốn phân trần.
- Con người ấy dẫu sao cũng
trí thức, kể ra cũng trung thực khi nh́n nhận lịch sử, về các cuộc nổi
loạn do các tên phản quốc “phù Lê”, “tả đạo” cầm đầu hồi nửa sau thế kỉ
mười chín. Ông ta cũng cỡ tuổi thầy giáo bọn ḿnh, thế mà bị dồn đến
chân tường, đâm ta dở mất.
Ka Kring tường thuật lại
những mẩu đối thoại của Nam và anh Trà vừa rồi. Cô mỉm chi:
- Anh Trà-Rơ-mác, như các bạn
gọi, xem ra chẳng Rơ-mác chút nào. Vâng, ông ấy quả đă bức xúc tột cùng!
Cứ như phát cuồng. H́nh như ông ta ngụy biện về thái độ đối với cô Xinh?
Có phần như thế không?
- Ḿnh cũng giật ḿnh đấy.
Giải lao một chút, lại thêm mệt ḷng. Chẳng lẽ ông ấy lên án nền giáo
dục của ḿnh, cả “chủ nghĩa lí lịch”, sự “xâm lược của Miền Bắc”?– Lộc
Biếc băn khoăn –. Chẳng lẽ ông ấy không xác định chế độ ngụy của Diệm –
Thiệu, chế độ cách mạng của Bác Hồ – Lê Duẩn, bên nào là chính nghĩa?
- Lộc Biếc không nghe rơ đó
thôi. Về chính nghĩa hay phi nghĩa, anh ấy phân biệt được chứ! Anh ấy
gọi chế độ Diệm – Thiệu là ngụy tặc, cùng một giuộc với các cuộc nổi dậy
ở Bắc Ḱ của các tên như Tạ Văn Phụng, Trần Lục, nhằm bán nước, làm tay
sai cho Pháp và các tên thực dân đội lốt cố đạo hoặc cố đạo mang bản
chất thực dân, hồi nửa sau thế kỉ mười chín. Sống trong đời sống, cần có
sự phản tỉnh. Anh ấy ít nhiều cũng đă phản tỉnh, nhận thức đúng hơn
trước. Biện chứng của hiện thực sinh động, gồm cả các quan hệ, là thế đó.
Ḿnh dạy học, sợ cuộc sống, làm sao dạy được, giải quyết các vấn đề học
sinh vướng mắc được. Về các khía cạnh khác, anh ấy nói hơi quá, vẫn có
vài mươi phần trăm đúng. Phải trung thực nh́n nhận như vậy.– Khoai nói
–. Phải trung thực v́ cái chung!
- Đúng là cơ bản, sai lệch là
tạm thời. Đó là về nội dung và phương pháp giảng dạy hiện nay của bọn
ḿnh, nếu đánh giá nghiêm túc … Anh Trà phê phán cái phần sai lệch về
phương pháp giảng dạy, giáo dục hơi cường điệu. Nhưng về nội dung giảng
dạy, nhất là về sử học, sách giáo khoa sai lệch không chỉ mươi phần trăm
đâu, mà nhiều hơn thế nữa!– Nam bóc vỏ, đưa chuối vào miệng –. Thôi, ăn
đi chứ! Người ta chửi, ḿnh cứ nghe, và cảm ơn, nếu người ta chửi đúng.
Sai th́ Bộ Giáo dục sửa, chúng ta cũng góp phần sửa.
Những người bạn trẻ lai rai
nhấm nháp các quả chuối.
- Cuộc sống hiện tại của ông
ta, bị bối cảnh lịch sử dồn đến chân tường, buộc ông ta nghĩ vậy, về các
lĩnh vực, trong đó có nền giáo dục cách mạng … Đó là lí do tâm thế.
Ngoài ra, phê phán “nền giáo dục nhồi sọ”, đó cũng là nội dung của chủ
nghĩa chống cộng đấy, nếu cộng vào sự lên án chủ nghĩa vô thần, duy vật
và biện minh cho tôn giáo. Chính ông Trà cũng là kết quả của sự nhồi sọ
tại Miền Nam,– Nam lại nói –, nhồi sọ bằng nền giáo dục bưng bít, cắt
xén, xuyên tạc lịch sử, bằng tâm lí chiến … Nhưng phải thừa nhận ông ta
có tự nhận thức lại lịch sử, tôn giáo …
Lộc Biếc thở dài:
- Hăy để cuộc sống trả lời. Ư
Lộc Biếc nói là thực tiễn của ngành giáo dục ḿnh, là chất lượng, hiệu
quả giáo dục, giáo dưỡng kết tinh ở học sinh. Và phải đánh giá học sinh
trong thực tiễn, bằng chính hiệu suất thực tiễn của học sinh. Căi nhau
bằng từ ngữ chỉ là tư biện … Này, hai nhà thơ, viết văn, làm thơ gặp
những chất liệu này, làm sao nhỉ?
- Ở huyện Công này, có nhà
thơ điên số hai của Miền Nam, rất tài hoa, lấy bà vợ lai Pháp,– Ka Kring
b́nh thản nói –, chỉ cho con cái học tiếng chim, tiếng dế, tẩy chay nhà
trường, sách báo kia đấy. Nhưng không phải do bà vợ …– H́nh như Ka Kring
tự giăi bày …–.
Bảy người bạn đều biết và
hiểu điều này. Họ mỉm cười thông cảm.
- Văn chương, giáo dục … đều
sản sinh ra con người, nói chính xác là tái tạo con người, để con người
đích thực là con người hướng thượng. Ḿnh không hề viết thứ thơ, thứ văn
trục lợi, định kiến, chỉ nhắm đến cái lợi cục bộ, chứ không phải v́ tấm
ḷng nhân ái, trung thực, cho hôm nay và mai sau … Văn chương, giáo dục
phải v́ hôm nay và mai sau …– Nam nói –. Tuy nhiên … Thôi, nặng nề và vô
duyên quá … Dẫu sao chúng ḿnh cũng bị hạn chế thời chiến.
Những người bạn trẻ im lặng.
Tiếng suối vẫn vô tư, róc rách chảy. Nắng lành lạnh, vàng tươi, rực rỡ.
Nam nghĩ, Ka Kring quả là một cô gái lai lạ lùng. Anh đọc được ở cô một
niềm tự tin, tự hào, và sự ngổ ngáo đáng yêu. Chỉ đôi khi, cô thoáng rơi
vào mặc cảm lai Tây. Nhưng với vẻ đẹp châu Á phảng phất châu Âu và cả
châu Phi, tuy làn da trắng hồng, lấm tấm tàn nhang rất nhạt, tóc hơi hoe
vàng trên sắc nâu, Ka Kring biết ḿnh đẹp. Nhưng như vậy chưa đủ, phải
có một điều ǵ nữa ở cô mà Nam chưa hiểu thấu. Và buổi sáng hôm nay,
những nỗi đời ập vào anh cơ hồ không theo một lô gích nào như cuộc sống
vốn thế, khiến Nam cũng bất ngờ. Băng khẩu hiệu màu đỏ chữ vàng, động
viên thanh niên vào quân đội chống Trung Quốc bá quyền, bành trướng, xâm
lược; dép lốp, dép Hải Pḥng; t́nh yêu hay t́nh bạn; nỗi niềm và nhận
thức của anh Trà; những quả chuối có vị táo; và chắc chắn anh cùng các
bạn sẽ về lại nhà tập thể, với một số câu hỏi nảy sinh … Vượt lên các sự
thể ấy, Nam thấy một lô gích nội tại chung. Đó là cái chất của thời anh
đang sống. H́nh như mỗi sự thể rời rạc, ngẫu nhiên, đều mang cái chất ấy.
Trong nhan sắc cô gái lai Ka Kring anh phân vân yêu mến, trong quả chuối
rẻ tiền như cho không, trong tâm trạng bé Ngoan mà anh Trà vừa kể, trong
đôi dép lốp, trong nỗi cô đơn của Khoai, của Cam Ly, trong việc nhập ngũ
v́ độc lập dân tộc … đều có chất ấy. Nam tẩn mẩn với từng sự thể, từng
khía cạnh của mỗi sự thể, và Nam nghe trái tim ḿnh xúc động sâu xa. Anh
biết anh lẫn bạn bè không hề đứng ngoài cuộc, không hề tách rời khỏi
mạch sống đang chảy trên Tổ quốc, thời điểm này.
Nam nh́n ḍng suối róc rách,
róc rách trôi như một ḍng nắng qua các tảng đá, ḥn đá đủ h́nh thù.
Nam bỗng nhận ra, cô học tṛ
bé bỏng tên Ngoan của anh có một tầm cao nhân văn chủ nghĩa, cao vút,
đến không ngờ! Nam nhớ hôm nào ở cổng trường Phân hiệu C, bên buôn B’Kẽh,
dưới ánh trăng vằng vặc sáng, Ka Kring nói nửa đùa nửa thật với anh
những ǵ. Anh biết ḿnh đang chạm vào nỗi khổ đau của Yêu đương … Không.
Không. Anh biết anh chỉ mỗi yêu Lộc Biếc!
Nam nhận thấy dạo này, thỉnh
thoảng anh có vài khoảnh khắc tách ra khỏi câu chuyện của bạn bè. Nam cố
lắng nghe những tiếng cười nói, và chan ḥa vào đó.
Nhưng rồi Nam lại bất giác tự
tách ra, ch́m vào suy nghĩ của riêng ḿnh. Không. Cũng không thể. Dẫu
sao, anh không muốn t́nh yêu Lộc Biếc của anh lại gây khổ đau cho Huyện,
cho cả Khoai. Chắc ǵ cô ấy yêu anh! Không khéo Nam mất cả hai người bạn
lẫn người anh yêu! C̣n Ka Kring, tuy anh có ra ǵ, sao anh lại yêu cô
gái lai có nhiều ḍng máu thuộc các châu lục xa lạ đến thế, mặc dù anh
biết cô là biểu tượng cho thế giới ngh́n vạn năm sau, tuy là một biểu
tượng c̣n khiếm khuyết với màu da trắng Âu – Mỹ, màu da không điển h́nh.
Bất giác anh ném vỏ chuối xuống gương mặt anh méo mó dưới làn nước suối,
khi đau đớn nghĩ, không cách nào tự cho phép ḿnh yêu Ka Kring được, cho
dẫu Ka Kring chiếm lĩnh cả tâm hồn anh một đôi khi nào đó. Nam ngơ ngác
thấy một cô gái da vàng nâu, hiện thân của sự ḥa hợp tuyệt đối năm mươi
ba sắc tộc Việt Nam, bên cạnh bóng anh dưới làn suối – làn suối bỗng
dưng phẳng như một tấm gương soi. Anh biết, cô gái ấy ở trong tim anh,
nhưng anh chẳng t́m đâu ra trên cơi đời này.
Anh phải là nhà thơ thuần túy
Việt Nam!
Nam vui sướng trở lại mạch
chuyện bạn bè anh đang sôi nổi trao đổi với nhau, như phát hiện được
chiều sâu tâm thức ḿnh.
- Anh Nam bị cảm t́nh, cảm
yêu hay sao vậy?– Cam Ly trêu Nam –.
Nam gật đầu, lại lắc đầu, mỉm
cười.
Nhưng rồi, một lần nữa, Nam
nghĩ anh bỏ h́nh bắt bóng, t́m đâu ra cô gái da nâu, tổng ḥa huyết
thống của năm mươi ba sắc tộc Việt Nam? Được Ka Kring bắt cái chồng là
anh, Nam vẫn sẽ là một nhà thơ rất Việt Nam kia mà! Nam biết ḿnh quá
chừng vớ vẩn. Không. Nam tự bảo phải t́m cho được cô gái da nâu trong
tim anh.
Nam chợt mắc cỡ khi nh́n
gương mặt khá duyên của Cam Ly với nước da bồ quân ửng hồng dưới vành mũ
rộng được đan bằng sợi lác. Nam buồn cười cho chính anh. Nam không thể
tin nổi bản lí lịch đa chủng tộc, đa văn hóa – lịch sử, anh cho là hoang
tưởng, là “nhớ bịa” của Ka Kring. Cũng không thể có một nhân phận với
căn cước gồm năm mươi ba sắc tộc Việt Nam. Chẳng lẽ cô gái trong trái
tim anh chỉ là biểu tượng, và Nam lại đi yêu biểu tượng! Nam thấy sự
tổng ḥa của các mă di truyền về văn hóa đa nhân tộc – các nhân tộc Việt
Nam – mới là điều anh khát vọng: rất dân tộc đă là rất nhân loại. Khát
vọng của anh có là khát vọng của cô gái nào anh t́nh cờ gặp được? Nam
hiểu anh c̣n quá sách vở!
Anh lại nh́n Cam Ly đang hát
…
Đợi cô hát xong, anh trêu lại:
- Này, Cam Ly! Chưa biết ai
cảm t́nh, cảm yêu, đến mức phải đắp chăn nằm giường suốt mấy hôm đấy!
Cam Ly biết Nam trả đũa, cô
chỉ cười ngượng ngùng.
H́nh như Lộc Biếc vẫn c̣n bị
anh Trà khuấy động, cô nh́n Nam:
- Anh Nam có nghĩ anh Trà bị
ảnh hưởng bởi các nhân vật bi kịch trong văn nghệ không?
- Sự ảnh hưởng của văn nghệ
trong đời sống mỗi con người rất sâu đậm. Không một h́nh tượng nhân vật
cụ thể nào, mà rất nhiều h́nh tượng, đă tác động. Và tác nhân từ cuộc
sống với các cảnh huống, các sức ép, cũng đă tác động. Sống một cách bi
kịch đă là thời thượng một thời, khá phổ biến. Hoàn cảnh sống do thời
cuộc cũng tạo nên sự tự nhào nặn số phận ở con người. Chủ quan và khách
quan, các nguyên nhân, h́nh thành nên một anh Trà.– Nam mỉm cười –. Anh
ấy cơ chừng tự sáng tạo số phận ḿnh như một h́nh tượng, một cách vô
thức! Cứ ngỡ như anh ấy là một nhân vật tiểu thuyết hay kịch nghệ, nhảy
ra từ trang sách hay sân khấu trong tâm thức anh ấy! … Văn nghệ xă hội
chủ nghĩa lại tạo ra những h́nh tượng con người, giữa đời, sống theo
kiểu anh hùng, kiểu người tích cực hơn, tuy chỉ với công việc b́nh
thường.
- Nền giáo dục của ḿnh có
tạo ra người máy, có các phản xạ máy móc là luôn luôn ca ngợi, bảo vệ
chế độ một cách mù quáng, kiểu tín đồ chính trị không?– Lộc Biếc cứ xoáy
vào vấn đề –. Cái sảy mà cứ nói tốt về nó, sẽ nảy thành cái ung!
Nam cười:
- Lộc Biếc trả lời được mà.
Cũng có, khoảng mươi phần trăm, như Khoai đă nói hồi năy. Không có nền
giáo dục phi chính trị … Ở Miền Nam, chúng ḿnh đây từng là những kẻ
ngây thơ hoặc sai lạc về chính trị. Và anh Trà đó. Sao cứ vặn nhau thế,
cô giáo!– Nam đùa với một cái nhăn mặt và cười –. … Chúng ḿnh cũng từng
vô chính phủ thật … Ngây thơ, sai lạc, vô chính phủ là ba loại sản phẩm
nhăn hiệu Việt Nam cộng ḥa Mỹ ngụy. Nhưng không chỉ do giáo dục của nhà
trường, mà c̣n do tác động của khí hậu văn chương – nghệ thuật và do bối
cảnh lịch sử Đất nước, đặc biệt là riêng bối cảnh ở Miền Nam.
Khoai cười, ngâm nga:
- … Tổ quốc ở trong ḷng
mà có cũng như không
nhân dân ở quanh ta mà ta
chẳng thấy
thơ xuôi tay như nước chảy
xuôi ḍng! … (41)
… quỳ xuống bên đường
tôi hôn cuộc sống
lượng đời mở rộng
nên đời c̣n thương … (41)
… tôi về với nhân dân như
nai về suối cũ
cỏ đón giêng hai, chim én
gặp mùa
như đứa trẻ đói ḷng gặp
sữa
chiếc nôi ngừng, bỗng gặp
cánh tay đưa … (41)
Lâu nay,– Khoai nói tiếp –,
ḿnh chợt nghĩ lại về hai chữ nhân dân. Một phân số nhân dân như anh Trà,
cả anh Vơ Lâm với một số chuyện tiếu lâm chính trị phản động xuất phát
từ dân Hà Nội, và một phân số nhân dân nào đó anh Cao Quốc hôm ở Sài G̣n
có nói, th́ quả nhiên, khó khăn, gay go thật. Song, ḿnh ngẫm cho kĩ,
anh Trà đă sống sâu, nghĩ sâu đến thế, dứt khoát anh ấy sẽ tốt như cụ
Chế Bồng Hoan, về chất.– Khoai lại nói –. Và không ǵ vĩ đại hơn tư
tưởng Nguyễn Trăi: “Lấy chính nghĩa mà thắng gian tà, đem chí nhân mà
thay cường bạo”.
Lộc Biếc vẫn băn khoăn:
- Chẳng hiểu sao anh Trà này
vào Nam đă quá lâu, từ năm tư (1954) lại nói với giọng Bắc nặng âm địa
phương đến thế? Đó là điển h́nh của những người quá sâu đậm với bản quán
và bảo thủ, khó thay đổi chăng? Tại sao anh ấy lại tàn bạo thế kia chứ!
Cam Ly vờ giận:
- Lần sau, em chả thèm đi
chơi thế này nữa đâu. Cứ bàn chuyện “tuyên huấn” không hà! Thôi, em van
nhé, đừng nói chuyện thế này nữa. Hát ḥ, đùa giỡn ǵ chi vui đi. Này,
nghe Cam Ly hát đây.– Cô nói như van vỉ thật –.
Và Cam Ly hát. Ban đầu, cô
vừa cười vừa hát v́ chưa nhập thân được vào bản nhạc, dần dần, cô hát
với cả tâm hồn. Những giáo viên trẻ hoàn toàn bị Cam Ly cuốn hút. Gương
mặt đầy vẻ xúc động như bị chấn động với nhiều khắc khoải của Lộc Biếc
dần dần thanh thản, tươi tắn, đằm thắm và dịu dàng trở lại. Một lần nữa,
Nam bắt gặp Khoai lén nh́n rồi cúi đầu. Nam nhận ra anh chưa hề thấy ai
có một t́nh yêu riêng tư, đơn phương, thầm kín, cô đơn, lại sâu sắc đến
thế.
Con suối đá măi chảy một ḍng
bóng tối ban đêm, một ḍng ánh sáng ban ngày, tự muôn đời đến muôn đời
quanh phiến đá họ đang ngồi hát. Nhưng với bóng đêm, người ta không sống,
mà ngủ, ngủ cũng là một cách sống với những ǵ thu nhận được trong ánh
ngày.– Nam lại vẩn vơ nghĩ ngợi –.
34
Nắng ban mai tháng tư vàng
rực. Hôm nay học sinh đến trường hơi muộn so với thường lệ. Sáng thứ năm,
nhưng các em không mang theo cuốc, xẻng, xà bất. Trên sân trường cũng
chỉ là học sinh cấp hai cùng rất ít học sinh năng khiếu ngữ văn cấp một.
Khoảng bảy giờ rưỡi, Hoán, Hạ,
Nam, Khoai và Nghệ đă tháo dỡ xong bức ván gỗ ngăn hai pḥng học để có
một hội trường. Huyện hướng dẫn học sinh lớp chín khiêng thêm bàn ghế
vào, sắp xếp lại cho ngay ngắn.
Lộc Biếc cùng Lụa đang gắn
nốt các vuông giấy nhỏ được gấp làm tư, với một đoạn chỉ xâu qua, vào
một cành cây xanh lá được chôn hẳn gốc của nó xuống nền đất lớp học,
phía phải bảng đen, đối xứng với bàn giáo viên. Thoạt nh́n, cứ ngỡ như
cây xanh tốt đă mọc ở đó lâu lắm rồi, đang trổ một thứ hoa lạ, cánh giấy
và nhụy chữ!
Ka Kring cùng Suối Vui, Đồi
Hương, Trăng Thu dùng phấn màu viết các ḍng chữ theo mẫu trang trí lên
bảng đen, phía dưới ḍng chữ khác đă được cắt dán bằng giấy thủ công.
Một huy hiệu Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh bằng tôn dày được sơn
kẻ khá đẹp do Huyện đoàn phân phối, được treo ngay giữa phần trên tấm
bảng. Huy hiệu ấy cỡ bằng vành lớn của chiếc nón lá. Ka Kring quả là có
năng khiếu hội họa.
Tám giờ, sau tiếng kẻng của
Hạ, học sinh quàng khăn đỏ tập hợp trước hai cửa của hội trường, ban
giám khảo cũng ngồi sẵn ở hai dăy ghế đầu.
Cô Lụa ổn định các chi đội
bằng một bài hát. Sau đó là nghi thức Đội do Lụa và em Ngày điều khiển.
Hai ngọn đuốc bập bùng cháy do hai đội viên khác đứng cầm hai bên cây
dân chủ trổ hoa bằng giấy. Cô giáo Lụa, lúc này đang làm chức năng chị
tổng phụ trách liên chi Đội, lĩnh xướng. Ngày, liên chi đội trưởng, đọc
một bài văn vần với giọng đọc bổng trầm. Trước khung cảnh và không khí
ấy, Nam khẽ rùng ḿnh xúc động. Anh ngỡ đang dự một buổi lễ tôn giáo!
Đây là lần thứ hai Nam có cảm giác ḱ lạ này. Lần trước, ấy là buổi lễ
kết nạp đội viên, thi hái hoa dân chủ nhằm t́m hiểu lịch sử Đội và lần
này. Được đào tạo theo hệ giáo viên cấp ba, đối tượng giảng dạy là tuổi
thanh niên (từ mười sáu tuổi đến mười tám tuổi), nên Nam không hiểu, cứ
tự thắc mắc, chẳng biết nghi thức Đội vốn thế hay do Lụa với Ngày đă phả
vào đó chất tôn giáo, nhất là cách diễn xướng như thể kinh kệ. Nam cũng
từng biết, khung cảnh, không khí chùa chiền, giáo đường, am miếu, thánh
thất cùng kinh kệ và đức tin tín ngưỡng đă dẫn đưa tín đồ, đạo hữu vào
cảm xúc huyền bí thế nào, thậm chí họ c̣n bị tác động đến mức lên đồng,
nhập cốt. Âm nhạc tôn giáo cũng là một ma lực!
Nhưng đến nay, Đội Thiếu niên
ở trường Bảo Nghĩa chưa có dàn trống ếch rộn ră, hùng tráng!
Nam mỉm cười khi nghi thức
Đội chấm dứt. Lộc Biếc nói vài lời khai mạc cuộc thi đọc diễn cảm văn
học. Cô cùng Ka Kring đă chuẩn bị gần một tháng nay cho các em. Đây là
cuộc thi nhằm rèn luyện cho học sinh một kĩ năng văn chương. Lộc Biếc
nói, cảm thụ văn chương tốt sẽ đọc diễn cảm tốt, và ngược lại, đọc diễn
cảm tốt sẽ giúp các em cảm thụ tốt hơn. Qua cuộc thi, Lộc Biếc hi vọng
thầy cô, các thành viên ban giám khảo, gồm anh Giảng, anh Quỳnh, anh
Ruộng, cô Lụa, sẽ thấy được nội lực văn chương của các em, của từng em ở
mức nào. “Văn là người (bút pháp là người)”, đọc diễn cảm cũng là người,
trong chừng mực nào đó. Với ḱ thi ngoại khóa này, Lộc Biếc nói, cô tin
học sinh sẽ thú vị với ngữ văn hơn. Tiếp theo, Ka Kring chỉ nói ngắn gọn:
“Văn chương là phần hồn, là bản sắc và bản lĩnh dân tộc. Người không học,
không yêu thích văn chương sẽ không có tâm hồn. Người không có tâm hồn
thật đáng sợ”.
Nam ngỡ như Ka Kring tự định
nghĩa chính xác và trung thực về chính cô: chính văn hóa – lịch sử Việt
Nam đă sinh nở, bú mớm và nuôi dạy phần hồn, bản sắc và bản lĩnh, của Ka
Kring!
Rồi Ka Kring hướng dẫn cách
hái hoa dân chủ – văn học cho các em. Cuối cùng, trước khi bắt đầu cuộc
thi do Ngày, liên chi đội trưởng, điều khiển, Ka Kring lại nhấn mạnh
phạm vi rộng và hẹp của cuộc thi: các bài trích giảng về nhiều đề tài,
các bài tự chọn khác về Mẹ Việt Nam.
Từng học sinh dự thi lên hái
hoa. Trong vuông giấy nhỏ là một câu hỏi về kiến thức văn học, một đầu
đề bài đọc bắt buộc. Mỗi em hái một bông hoa bằng giấy, trả lời, đọc bài
được yêu cầu với trang sách do hai cô giáo thay nhau đưa cho, sau đó,
tiếp tục đọc bài tự chọn về Người mẹ Việt Nam.
Những bài trích giảng văn học
cổ như Hịch Tướng sĩ, Đại cáo b́nh Ngô, cả Kiều, Lục Vân Tiên, cả ca dao
về lao động, về phong cảnh quê hương, Đất nước, xen lẫn với Bầm ơi, Mẹ
Tơm, Mẹ Suốt của Tố Hữu, thơ Dương Hương Ly, Trần Đăng Khoa, Nguyễn Khoa
Điềm về Mẹ và các đề tài khác, lại có cả tuồng Nghêu Ṣ Ốc Hến, cả văn
xuôi Tô Hoài, Nguyễn Đ́nh Thi, Anh Đức, Nguyễn Thi …
Nam và Khoai cũng đọc diễn
cảm phụ họa, giúp tăng cường không khí văn nghệ. Là hai người làm thơ,
họ đọc hay đến không ngờ. Th́ ra, để đọc hay, chất giọng chỉ một phần,
phần khác, đó là năng lực nhập thân, năng lực nghệ sĩ, và tŕnh độ ngôn
ngữ, cả vốn sống trải nghiệm, đáng kể nữa, là kinh nghiệm sáng tác. Nội
lực đă cứu giọng vịt cồ của Khoai!
Suốt gần ba tiếng đồng hồ,
chỉ giải lao tại chỗ năm phút, bằng vài bài hát vui tập thể, hội trường
tự quản bởi các em (Ngày vẫn là nhân vật nổi bật nhất), đă tạo được sinh
khí văn chương như một ngày hội Tao Đàn nhưng không cung đ́nh.
Nam vẫn cứ thú vị, tâm đắc
măi một câu hỏi trong đóa hoa bằng giấy: “Tại sao rất ít bài thơ viết
về cha, trong khi đó hầu như không nhà thơ nào không viết về mẹ?” . Nam
chợt nhớ, đă có thời anh đă lấy bút danh với ư nghĩa là Người mẹ, theo
một biểu tượng cổ điển, cây cỏ huyên trước nhà – ngôi nhà của mẹ.
Câu hỏi ấy, câu hỏi quá khó,
nhưng rất dễ, ai cũng có thể trả lời được, nếu thật hồn nhiên. Một học
sinh giỏi văn lại không trả lời được, bởi em bị mắc kẹt trong kiến thức,
măi dẫn chứng, suy luận.
Cuối cuộc thi, về giải tập
thể, giải cá nhân, lớp Huyện phụ trách chủ nhiệm, tuy là lớp chín, lại
yếu nhất. Khi văn cuộc, học sinh ra về, giáo viên ở lại dọn dẹp hội
trường, Lụa nói vô t́nh: ““Thầy sao tṛ vậy”! Bốn lớp do bốn giáo viên
chủ nhiệm mang rơ dấu ấn của bốn thầy cô giáo”. Huyện chạnh ḷng, chột
dạ. Huyện liên hệ với câu nói của Ka Kring hồi năy, về phần hồn của con
người là văn chương, anh đâm ra tự bực ḿnh.
- Sao không có học sinh năng
khiếu về các môn tự nhiên, khoa học thuần lí và khoa học thực nghiệm?–
Ka Kring lại vui miệng hỏi –.
- Có chứ. Nhưng khoa học tự
nhiên của ḿnh đều dạy và học “chay”. Học hóa học, lại chẳng có một hóa
chất!… “Khoa học – kĩ thuật là then chốt” đấy!– Huyện cười mỉa –. Đất
nước măi nghèo, v́ sính văn chương, kém khoa học – kĩ thuật.
- Hồn và xác! Xác rất quan
trọng. Khoa học tự nhiên lo phần xác, phải vậy không?– Ka Kring chịu
thua –. Có điều, văn học, trong đó có lí luận, đơn cử như nghiên cứu về
nghệ thuật đọc diễn cảm, bao gồm cả kĩ thuật của nghệ thuật này, cũng là
khoa học! Nhưng công nghệ … Vâng, then chốt nhất là các khoa học tự
nhiên!– Cô mỉm cười gỡ gạc cho vui –.
Dẫu sao, câu nói “thầy sao
tṛ vậy” của Lụa cũng làm đau ḷng Huyện không ít. Cùng với Hạ và các
giáo viên nam, Huyện vừa dựng lại bức ván gỗ ngăn thành hai lớp học như
cũ, vừa ngẫm câu nói của Ka Kring trước cuộc thi. Huyện thấy, quả thật
anh không yêu nghề giáo lắm. Huyện vốn là con trai của một bà mẹ – bác
sĩ, của một người cha – y tá. Hai người anh của Huyện lại là luật sư,
chỉ riêng Huyện thích ngành y dược. Đỗ tú tài xong, Huyện thi vào Đại
học Y khoa Huế, v́ ở Huế không có Khoa Dược. Đang học dự bị y khoa,
Huyện lại bị chuyển qua Khoa Hóa Đại học Sư phạm Huế, sau Ngày Giải
phóng. Phải chăng, v́ không có chí nguyện làm nhà giáo, Huyện không quan
tâm lắm đến học sinh lớp anh chủ nhiệm. Qua phong trào thi đua “Về thăm
Lăng Bác” vào dịp Ba mươi Tháng tư và Mươi chín Tháng năm được phát động
đầu năm học đến nay, Huyện càng thấy rơ điều đó.
Vặn xong chiếc bù loong cuối
vào cột gỗ cho bức vách ván ngăn pḥng học vào đúng vị trí, Huyện càng
đăm chiêu về “phần hồn” của ḿnh. Giả như anh là một bác sĩ, anh không
có tâm hồn, anh thật đáng sợ, nói rơ ra là nguy hiểm sao! Quả thật,
Huyện không yêu văn chương! Anh nào quan tâm ǵ đến các giá trị t́nh cảm
cao đẹp do văn học nghệ thuật phản ánh, các giá trị tư tưởng sâu sắc
mang tính nhân văn chủ nghĩa được thể hiện qua những h́nh tượng văn
chương! Anh chỉ say mê hóa học, sống theo tập quán tự ngh́n đời, chưa đủ
ư?
Huyện lững thững theo các bạn
đồng nghiệp lên nhà tập thể. Khát vọng nghiên cứu, bào chế và sản xuất
hóa dược lại réo sôi trong trái tim anh. Hạnh phúc là chọn chỗ đứng
thích hợp với ḿnh, Huyện nghĩ.
35
Lúc ngồi tổng hợp điểm thi
các bộ môn vào giữa học ḱ hai, so sánh với các lớp, Huyện đă phát cáu.
Anh càng cáu thêm khi đối sánh các mặt thi đua “hai tốt” khác, trong đó
có vấn đề học sinh cá biệt chậm tiến. Lớp chín do Huyện chủ nhiệm – anh
đă thay cho Lộc Biếc từ trước đại hội, buổi báo cáo chuyên đề của cô đầu
học ḱ một – vốn có hai học sinh cá biệt khiến anh bực ḿnh không ít.
Nhi, con gái ông Lịch, ủy viên Ban Chấp hành Hội Phụ huynh học sinh, và
Hộ, con trai của một ông gàn sắm vai kẻ bất phùng thời. Thầy giáo Huyện
bực ḿnh không chỉ v́ hai học sinh cá biệt, mà c̣n do kết quả ḱ thi
kiểm tra chất lượng giữa học ḱ của cả lớp chín, lẫn kết quả cuộc thi
đọc diễn cảm văn học vừa rồi nữa, nhưng nổi cộm nhất tuần này vẫn là sự
cố Hộ và Nhi!
Sáng nay, ở tiết sinh hoạt
cuối tuần, Huyện cau mày nghe lớp trưởng nhận xét lớp với bản báo cáo
trong tay. Số lượng tiết học B và C vẫn nhiều hơn số tiết được giáo viên
bộ môn đánh giá là A trong sổ đầu bài! Lại sự cố nữa, cũng vẫn là Nhi
với Hộ! Thầy giáo Huyện gọi Hộ lên đứng trước lớp. Vẻ mặt Hộ vẫn câng
câng. Không ḱm chế được nữa, Huyện run những ngón tay, gương mặt anh
tái mét. Huyện vung tay tát Hộ bằng cái tát nẩy lửa. Cả lớp và Huyện
thấy Hộ chúi nghiêng vào vách ván. Ngỡ sau cái tát, Hộ sẽ khóc hoặc sẽ
hốt hoảng xin tha, nhưng Hộ lại đứng yên sau phút nảy đom đóm, choáng
váng, suưt ngă dúi người. Hộ đỏ bầm mặt vẫn không hề có giọt nước mắt
nào. Đưa ngón tay lẩy bẩy vào miệng, Hộ thấy có máu. Hộ nuốt băi nước
bọt mặn vị máu ấy vào bụng, nhếch môi cười!
Huyện rít qua kẽ răng:
- Hộ, mày … em c̣n là con
người nữa không? Sao lại xô ngă Nhi xuống suối? – Huyện suưt “mày, tao”
với học sinh –. Đấy, xem sách vở Nhi phơi ngoài sân kia ḱa!
Thấy bản mặt Hộ lầm ĺ như đă
chai đ̣n, Huyện nhớ đến ông Mộ, bố của Hộ, với hàng chục chiếc roi mây
để nguyên gốc rễ dắt trên vách gỗ ở thôn B, những cú đấm, cú đá vô cớ và
có cớ, cả tấm bảng viết mấy chữ kể tội thường treo vào cổ Hộ, rồi buộc
chú bé mười sáu tuổi này chạy khắp thôn. Thầy giáo Huyện lóe lên một ư
tưởng, bảo:
- Hộ, em hăy lấy một tờ giấy
đôi.– Huyện gằn giọng –.
- Thưa thầy …– Hộ lắp bắp –.
- Kiểm điểm với em không c̣n
tác dụng. Lần đầu tiên tôi tát em, cũng vô ích. Lấy giấy bút ngay!–
Huyện quát –.
Hộ đi xuống lớp, mở bao ni
lông đựng sách vở, giật một tờ giấy đôi từ giữa cuốn vở, lấy bút, lên
lại bàn giáo viên.
- Em viết tên họ thật lớn vào
giấy.– Huyện cắn chặt hai hàm răng cuối câu nói, ḱm lại nỗi đau muốn
trào lên –.
Hộ ngơ ngác. Huyện gắt:
- Nhanh lên!
Hộ viết xong, lặng lẽ nh́n
tên họ ḿnh trên giấy.
- Quỳ xuống!– Huyện lại bảo
–.
Hộ nh́n xuống lớp. Cả lớp
ngạc nhiên. Hộ chẳng hiểu v́ sao thầy giáo lại như ba Hộ. Hộ chuẩn bị
chạy khắp thôn A này? Hộ cảm thấy nhục. Ở B, Hộ quen rồi. Hộ tự bảo, nó
sẽ nhục như ở B tại thôn A này sao! Quỳ rồi chạy ư?
- Quỳ xuống!
Hộ quỳ xuống. Hộ bỗng mỉm
cười khi hiểu thầy giáo Huyện bảo nó phải đi bằng đầu gối khắp thôn A.
Với đầu gối, làm sao nó đi khắp được, a ha!
- Trải trang giấy ra tay. Hăy
khạc nhổ vào tên họ của em. Nghe chưa! Hăy sỉ nhục danh dự của chính em!
Hộ khạc nhổ như cái máy, đến
khi không c̣n giọt nước bọt nào. Trên trang giấy trắng học tṛ, nước bọt
ḥa với máu chảy ra từ kẽ răng, nḥe nét mực tím ghi tên họ Hộ. Hộ vô
cảm, thấy thế cũng nhẹ nhàng! Hộ phỉ nhổ tên họ ḿnh đến khi trang giấy
trắng đỏ ḷm vết máu. Thầy giáo Huyện chưa bảo ngừng, Hộ vẫn nhổ khan
đến khô cả cổ.
- Nhi, lên bảng!
Nhi là cô bé đă bước vào tuổi
thanh niên, cao ráo, trắng trẻo, mái tóc dài đen mượt. Nhi riu ríu, sợ
hăi bước lên.
- Đứng trước mặt Hộ!
Nhi sợ hăi hơn, nh́n chiếc áo
trắng ngả màu cháo ḷng của ḿnh. Nhi ngỡ Hộ sẽ nhổ máu vào đấy. Cả lớp
bàng hoàng, chưa biết chuyện ǵ sẽ xảy ra. Hơn hai mươi em lớp chín chưa
bao giờ thấy thầy Huyện phạt. Suốt năm học, khi giận lắm, thầy chỉ quát
nạt, và cũng chỉ thế.
- Hộ! Hăy lạy Nhi một trăm
lần!
Nhi đỏ bừng mặt. Hộ lạy như
cái máy.
Huyện đă hả giận. Anh cảm
thấy hối hận, biết ḿnh đă phạm phải một sai lầm nghiêm trọng. Song
Huyện phải tăng cường độ đau về tinh thần với Hộ. Thầy giáo Huyện nghiến
răng để ḱm chút trắc ẩn.
- Hăy liếm sạch vết máu, nước
bọt trên giấy! Hăy liếm sạch tên họ của em! Liếm cho đến bao giờ không
c̣n tên họ nữa, v́ em không xứng đáng có tên họ. Em c̣n thua cả con chó!
Con chó c̣n được có tên, c̣n em th́ không xứng đáng.
Huyện nói xong, anh cảm thấy
ḿnh độc ác đến không ngờ. Không, với Hộ, phải thế. Anh phải đóng hết
màn kịch độc ác này, để cứu vớt Hộ. Hộ đă lờn “thuốc”. Thật ra, anh cũng
chẳng biết ḿnh có đóng kịch hay không!
Huyện nh́n học sinh cá biệt
xấu của ḿnh lè lưỡi liếm đến rách cả giấy trong lúc Nhi c̣n tủi nhục
bởi trăm cái lạy của Hộ, kẻ thường xuyên bắt nạt cô bé, nhưng lại tỏ
t́nh với cô bé nữa! Nhi chẳng hiểu sao Hộ lại quái đản đến thế. Cả thân
h́nh khá cao lớn, rắn chắc bỗng mềm xàu, run rẩy khi Hộ ấp úng bảo Hộ
yêu Nhi, lại hung tợn, tàn bạo khi chửi rủa, xô ngă Nhi trên đường ṃn,
và cả mới đây, xuống suối, làm ướt hết áo quần, sách vở. Những lần đó,
sau khi chửi rủa, xô ngă Nhi, Hộ chỉ đứng nh́n Nhi lấm láp bụi, ướt sũng
nước, và Hộ cười hô hố!
Huyện giật ḿnh nghe tiếng
kẻng. Đă hết tiết sinh hoạt lớp. Huyện thất vọng, thấy Hộ vẫn chai ĺ.
Thầy giáo Huyện bối rối thật sự. Không có tác dụng ǵ hết! Hộ không c̣n
biết nhục nữa! Nhân tính của nó không c̣n! Nó chẳng có ư niệm về danh dự,
nhân phẩm!
Huyện chán nản, bỗng thấy anh
đă phạm tội nhục h́nh học sinh, có thể to chuyện.
- Các em!– Huyện nói với cả
lớp –. Đây là lần đầu tiên và cuối cùng tôi bạt tai học tṛ, nhục h́nh
học tṛ. Các em hăy nhớ giùm tôi. Với Hộ, đă hết “thuốc” chữa. Tôi tuyên
bố đầu hàng. Ở các nước, đối tượng như Hộ không được phép học ở trường
phổ thông. Ở nước ta, không được phép đuổi bất ḱ học sinh nào, v́ đuổi
học sinh là sẽ đẩy học sinh vào con đường ngu dốt, vào nhà tù, do học
sinh bị thất học, và thất học là có nguy cơ phạm tội cao hơn. Nhưng ở
nước ta lại không có trường giáo dục học sinh cá biệt xấu. Một “con sâu”
đă “làm rầu nồi canh”. Lớp chín các em là “nồi canh” “rầu”, hỏng, v́ Hộ.
Suốt năm học, tôi đă dùng mọi biện pháp. Có điều, vô ích. Lần nữa, tôi
tuyên bố đầu hàng. C̣n Nhi, Nhi chỉ là nạn nhân của Hộ trong trường hợp
này. Nhi học kém là việc khác.
Huyện đi ra khỏi lớp. Ka
Kring thay Hoán làm chủ nhiệm lớp tám bên cạnh, mở tṛn mắt nh́n Huyện
bước xuống sân trường. Ka Kring biết hết những ǵ đă xảy ra. Huyện đă vi
phạm nguyên lí giáo dục đến mức nghiêm trọng; về tính chất, nghiêm trọng
không khác ǵ cô giáo Xinh tự làm nhục ḿnh bằng quan hệ hủ hóa! Huyện
đă chạm nặng đến nhân phẩm của cả Hộ lẫn Nhi.
Cả lớp chín sững sờ. Hai mươi
mấy học sinh nhao nhao xỉ vả Hộ. Hộ đứng thẳng, nét mặt lạnh lẽo, nhếch
mép cười, khóe miệng Hộ đă khô vết máu.
Ở lớp bảy, Nam cũng biết. Nam
vội chạy qua lớp chín. Nam ôn tồn nói:
- Các em không được xỉ vả
nhau. Hăy ra về trong trật tự như mọi hôm. Nhớ là không được kể chuyện
tiết học vừa rồi cho bất ḱ một ai, kể cả cha mẹ, bạn bè, anh chị em.
Nam bảo năm em nhắc lại năm
lần câu nói của anh vừa rồi. Anh lại hỏi:
- Các em nhớ chưa?
- Dạ nhớ …– Các em đáp –.
Ka Kring chưa cho học sinh
lớp tám về, cô đứng nghe Nam.
- Đó là một “bài thuốc” cuối
cùng của thầy giáo Huyện. Nếu Hộ không sửa ḿnh, chỉ c̣n cách tŕnh báo
với công an. Các em về!
Ka Kring cũng vào lớp ḿnh
dặn ḍ như vậy.
Cả Nam lẫn Ka Kring biết họ
đă sai lầm bởi sai lầm của Huyện. Là nhà giáo, đem công an ra để răn đe
học sinh, thật đáng xấu hổ! Hai người bước song song lên nhà tập thể.
- Em không ngờ anh Huyện lại
kinh khủng thế!– Ka Kring khẽ nói –. Sao anh Huyện nghĩ ra cách phạt
kinh khiếp thế!?
- Kinh khủng thật. Ở bên lớp
bảy, ḿnh cũng nghe được tiếng gầm của Huyện. Không ai giáo dục như vậy,
nếu là nhà giáo.
- Có lẽ anh không nghe được
lời anh Huyện sau tiếng kẻng. Những lời ấy có lí lắm. Nhưng làm sao cứu
được một con người là Hộ!– Ka Kring lại nói, và kể cho Nam nghe –.
Gần đến nhà tập thể, hai
người đứng lại giữa nắng. Nam nghe, nh́n vào đáy mắt nâu trong vắt của
cô giáo lai xinh đẹp. Anh đọc thấy ở đó một nỗi đau.
- Ừ, nước ḿnh chưa có trường
phục hồi nhân phẩm cho dạng học sinh cá biệt xấu như Hộ thật.– Nam buồn
rầu nói –.
Họ c̣n chưa biết dạng t́nh
yêu tuổi mới lớn rất ḱ quái của Hộ. Một trái tim từ thuở thơ ấu đến lúc
mới bước vào tuổi thanh niên, bị đặt trên đe dưới búa v́ lỗi lầm và
không lỗi lầm, đă méo mó, bầm dập, dị hợm! Đến khi trái tim ấy tới tuổi
chớm yêu, với t́nh yêu mơ hồ trong t́nh bạn, thứ t́nh cảm ấy cũng trở
nên quái dị. Trái tim bản năng không được thắp sáng bằng lẽ sống hướng
thượng, ấy là quyết tâm học tập, rèn luyện, tu dưỡng để xây dựng sự
nghiệp riêng trong sự nghiệp chung của xă hội! Đúng hơn, ánh sáng ấy
không sáng nổi bởi phương thức giáo dục bằng cách huấn nhục của ông bố
tên Mộ.
36
Ngay sau tiết chủ nhiệm của
buổi sáng thứ bảy ấy, Huyện lên gặp anh Giảng, tŕnh bày hết mọi việc
xảy ra. Anh Giảng cũng bàng hoàng lắng nghe. Các giáo viên hầu như v́
thế nên đă biết chuyện.
Ngay tối hôm ấy, anh Giảng
dặn mọi người yên lặng về việc này, nhất là đừng để Pḥng Giáo dục và
Chi bộ, Ủy ban xă Bảo Nghĩa hay sự vụ, trước khi có biện pháp giải quyết.
Sau mấy hôm suy nghĩ, nhóm
giáo viên trẻ cấp hai cùng anh Giảng, anh Quỳnh qua B, để gặp bố của Hộ
lẫn gia đ́nh Nhi, kết hợp với việc thanh tra hoạt động xóa nạn mù chữ ở
các lớp bổ túc văn hóa ban đêm tại các xóm cùng thôn. Chiều thứ tư đi,
sáng thứ năm về.
Chiều thứ hai này, Ban Giám
hiệu, Ban Chấp hành Công đoàn trường, Ban Chấp hành Chi đoàn giáo viên
họp với các giáo viên bộ môn giảng dạy lớp chín. Ka Kring, Nghệ không
dạy lớp chín cũng được mời dự. Buổi họp được tiến hành ở chái đầu hồi
căn nhà nam.
- Tôi và một số đồng chí đă
qua gặp ông Mộ. Đó là một dạng người khó hiểu. Ông Mộ chủ trương huấn
nhục cho con trai ḿnh để tập đức tính vâng lời, chấp hành vô điều kiện
mọi mệnh lệnh, sai bảo. Đó là biện pháp của quân đội ngụy trong các
trung tâm huấn luyện tân binh. Tân binh ngụy phải chấp hành mọi mệnh
lệnh cho dù phi lí nhất, như bọn chỉ huy bảo ăn cả nạm ớt cũng phải ăn,
bảo nằm phơi nắng cũng phải nằm, để chúng bảo nhảy vào lửa, vào cái chết
cũng nhảy … Quân đội ngụy man rợ ở điểm này, nhưng chỉ huấn nhục trong
một tuần lễ. Ông Mộ lại kéo dài từ nhiều năm nay. Hộ chỉ là nạn nhân. Hộ
đă méo mó về nhân cách, nhân tính. Ông Mộ c̣n sỉ nhục công khai, thậm
chí bắt một thanh niên mười sáu tuổi cởi áo quần, đeo bảng kể tội chạy
khắp xóm, khắp thôn. Ông ấy hơn cả Mao nữa! Tôi không hiểu sao Ban An
ninh xă chưa bắt tù con người độc ác ấy. Chỉ có một cách cứu Hộ như vậy
… Vấn đề hiện nay là tại sao đồng chí Huyện lại nhục h́nh Hộ?– Anh Giảng
nh́n Huyện –. Đồng chí hăy tŕnh bày rơ. Các đồng chí khác cho ư kiến
đóng góp.
Huyện gầy đi rơ rệt sau tám
ngày đêm trăn trở. Anh nói với giọng hối hận:
- Tôi chưa hề đánh học sinh
lần nào, cũng chưa dùng một từ nặng nề có tính lăng mạ học sinh … Tôi
biết tôn trọng nhân phẩm các em, giáo dục các em ḷng tự trọng, với
phương châm của Bộ Giáo dục và các đại học sư phạm, “tôn trọng kết hợp
với yêu cầu cao”, “biến quá tŕnh được giáo dục của học sinh thành quá
tŕnh các em tự giáo dục”. Tôi có học kĩ giáo dục học của cách mạng.
Nhưng tôi nghĩ đến cái tát và lần Ma-ka-ren-cô (Makarenco) rút súng lục
dọa bắn một học viên trường thiếu niên phạm pháp. Lần ấy, nhà giáo dục
vĩ đại này bất ngờ, làm sai nguyên tắc của chính ông ta, nhưng lạ thay,
lại thành công. Tát tai người khác, dẫu học sinh, cũng vi phạm nhân phẩm
và tự do thân thể. Rút súng là giết người chứ không phải dạy người, cải
tạo người. Tuy răn đe, song răn đe bằng súng lục, là hành vi của kẻ “yên
hùng”, chứ không phải của nhà giáo. Tuy nhiên, như đă nói, lần sai lầm
nghiêm trọng ấy của Ma-ka-ren-cô lại là lần thành công lớn. Học viên ấy
được thuần hóa ngay, y trở thành một học viên tốt đến kinh ngạc. Tôi
nghĩ, lấy “yêng hùng” trị “yêng hùng”, “dĩ độc trị độc”. Tôi đă độc ác
một cách đau ḷng để trị bệnh độc ác ở Hộ. Hộ đă chai ĺ, méo mó nhân
cách mất rồi. Tôi đang chờ kết quả. Cái sai lầm của tôi là chưa thông
qua Ban Giám hiệu và các giáo viên bộ môn về cách xử phạt sai nguyên tắc
này trước khi thực thi. Đó là cái sai của tôi. Chưa “hội chẩn”, đă cho
“phương thuốc độc bảng A” với “liều lượng” quá mạnh.– Giọng của Huyện
run lên, anh ngừng bặt –.
Lộc Biếc đưa tay xin phát
biểu. Cô hơi bối rối một lúc.
- Tôi phản đối đồng chí Huyện.–
Cô nói –. Sỉ nhục bằng cái tát là quá mức, càng không thể sỉ nhục bằng
cách bắt học sinh quỳ, lạy, nhổ nước bọt và máu vào tên họ. Quá phi
nhân!– Cô ngập ngừng –. Tôi đau ḷng dùng hai chữ “phi nhân” ở đây.
Chúng ta đang chống chủ nghĩa Mao. Mao đă vấy máu và bùn vào chủ nghĩa
Mác. Chúng ta là nhà giáo Việt Nam, không thể như Lê Long Đỉnh, Lê Long
Việt được. Phải lấy sự tôn trọng nhân phẩm học sinh làm đầu. Phải “lấy
chí nhân mà thay cường bạo”.
Huyện lắc đầu, im lặng. Mười
mấy nhà giáo cũng im lặng suy nghĩ. Huyện ấp úng:
- Tôi hiểu tất cả các nguyên
lí, phương châm giáo dục. Dạy người chứ không phải dạy thú. Dạy thú c̣n
phải lấy chữ “nhân” làm đầu. Nhưng tôi chỉ thử nghiệm, theo
Ma-ka-ren-cô.
Khoai nói sau khi được phép
phát biểu, giọng từ tốn:
- Tâm lí con người không phải
là cỗ máy. Các cỗ máy cùng loại, cùng kiểu đều giống nhau. Mặc dù các
nhà tâm lí học đă khái quát được quy luật tâm lí chung nhất của loài
người, nhưng xét vào đối tượng cụ thể, tâm lí con người không ai giống
ai, lại rất bí ẩn. Người ta vẫn không hiểu v́ sao Ma-ka-ren-cô lại thành
công ở trường hợp đó! Liệu Hộ với “liều thuốc” của đồng chí Huyện có trở
thành tội phạm tày trời hay không, làm sao lường được! Tôi có dạy toán
lớp chín, tôi thấy em ấy không phải là học sinh không thể học được như
Nhi. Hộ chỉ bị bệnh nhân cách do ông bố. Tôi nghĩ “phương thuốc” đă có,
như đồng chí Giảng đă nói. Vô cùng đơn giản, ấy là bắt tù, cải tạo ông
Mộ, hoặc cách li ông Mộ khỏi Hộ. Với yêu thương, trân trọng, Hộ sẽ khỏi
căn bệnh méo mó nhân cách. Đó là biện pháp an toàn nhất, có tiên lượng
tốt thấy rơ trên lí luận. Tôi tin trên thực tiễn, biện pháp ấy hữu hiệu
như đă thấy qua lí luận.
Anh Giảng nói:
- Vậy th́ phải đề xuất với
Ban An ninh xă và Công an huyện Công, sau khi xin ư kiến Pḥng Giáo dục.
C̣n về cái tát và hành vi rút súng, đúng là Ma-ka-ren-cô thành công một
cách khó hiểu.
- Có thể học viên ấy thích
kiểu “cao bồi” thoáng hiện ở Ma-ka-ren-cô!– Nam nói, h́nh như anh lập
phản đề –.
Mọi người cười ầm. Không khí
nghiêm túc bỗng nhộn hẳn.
- Tôi nói không phải để khôi
hài.– Nam lại nói –. Phải chăng học viên ấy bị thu phục bởi nét “cao
bồi” của nhà giáo dục vĩ đại? Bị thu phục rồi, nó trung thành tới chết,
và nhà giáo dục đă có được điều kiện thuận lợi cơ bản, đầu tiên để cải
huấn nó? Tâm lí con người cụ thể là một cơi bí ẩn, không ai giống ai,
như đồng chí Khoai nói. Ma-ka-ren-cô t́nh cờ chạm được cái chốt, ngẫu
nhiên nhặt được ch́a khóa của tâm lí học viên ấy. Và phép mầu đă diễn
ra, diễn ra với yêu thương, trân trọng, chứ không phải măi măi trước
họng súng. Không ai kè kè họng súng sau gáy học viên măi được, như thế
chỉ phản tác dụng … Khi tốt, nó sẽ tốt cả lúc một ḿnh, cả trong tư
tưởng, tâm hồn. Đấy mới là mục đích của sự giáo dục. Trân trọng, tôn
trọng, yêu thương và yêu cầu cao sẽ chiến thắng, sẽ vững bền … Con người
chai ĺ, không biết xấu hổ, không biết nhục nữa, sẽ độc ác thế nào, như
Hộ đối với Nhi, chúng ta đă biết … Rồi chúng ta c̣n biết những ǵ nữa
với sự làm nhục, huấn nhục dài ngày, dài năm của con người đối với con
ngươi, như ông Mộ đối với con trai của ông ấy!– Nam ngừng lại –.
Ka Kring đưa tay xin phát
biểu. Nam ra hiệu cho anh được tŕnh bày ư kiến c̣n dở dang:
- Tuy nói vậy, tôi vẫn thấy ở
khía cạnh khác nữa. Đó là, học viên ấy vốn bất trị, nhưng y chợt bị chấn
động mạnh, bởi y thấy một nhà giáo trước giờ vẫn nhẫn nại yêu thương,
nhẫn nại tôn trọng, bỗng nổi giận. Học viên ấy bị xúc động tận gan ruột
trước sự nổi giận của yêu thương, sự nổi giận của ḷng tôn trọng
con người. Học viên ấy đă tâm phục từ lâu, mà cái tát và hành vi rút
súng của nhà giáo, chỉ là cái cớ để sự tâm phục chuyển hóa thành một
chất khác. Do đó, như tôi và các bạn ở đây suốt tuần lễ nay suy nghĩ,
góp ư với đồng chí Huyện, rằng căn bản vẫn là “lấy chính nghĩa mà thắng
hung tàn, đem chí nhân mà thay cường bạo”, là rất nhân và thật nghĩa, là
rất yêu thương và thật tôn trọng con người. Nghĩa c̣n là lẽ phải, là
chính nghĩa của mục tiêu giáo dục …
Ka Kring rạng rỡ hẳn v́ thấy
Nam hợp ư ḿnh:
- Vấn đề là giải pháp. Bây
giờ giải quyết thế nào để đồng chí Huyện và cả em Hộ không lâm vào cảnh
khó xử.
- Cả em Nhi nữa.– Hoán nói –.
Anh Giảng suy nghĩ với vẻ mặt
lo âu. Anh Quỳnh đưa tay:
- Tôi có ư kiến. Về tính
chất, vụ này rất nghiêm trọng, có thể liên quan đến ṭa án. Một cuộc
phạm luật dây chuyền, từ ông Mộ đến Hộ rồi Nhi, và khốn thay, lại đến
đồng chí Huyện …– Giọng anh Quỳnh dạo này mệt mỏi hẳn –. Cho nên, đồng
chí Huyện nên có cách nào đó cho ổn.
- Động cơ đồng chí Huyện vẫn
là giáo dục, tuy biện pháp đă vi phạm nhân quyền, nhân phẩm, vận dụng
Ma-ka-ren-cô sai lệch.– Lụa nói –.
Bỗng dưng, anh Quỳnh thở phào
kín đáo. Đồi Hương vẫn cắm cúi ghi chép biên bản. Có lẽ, hơn ai hết, Lộc
Biếc, Khoai, Nam và Ka Kring rất lo ngại cho Huyện. Họ đă bàn với nhau
suốt tuần nay, nhưng trong cuộc họp, có nhiều khía cạnh mới nảy sinh.
Huyện ngồi yên, như muốn gượng lại sự suy sụp tinh thần. Gương mặt anh
hốc hác, mắt thâm quầng v́ mất ngủ.
- Đồng chí Huyện có năng lực
chuyên môn tốt, có điều công tác chủ nhiệm hơi lơi lỏng … Lớp chín lại
là lớp cuối cấp. Tôi đă phân vân từ giữa học ḱ một … Chẳng lẽ cứ thay
đổi chủ nhiệm hoài …– Anh Giảng ngập ngừng –. Thôi, các đồng chí nghỉ
giải lao mười phút, suy nghĩ thêm, sau đó chúng ta họp lại.
Trong lúc những người khác đi
hút thuốc lào, ra ngắm chuồng thỏ, nh́n các chú ong bay đi, bay về nơi
các thùng gỗ thông treo vào vách gỗ đầu hồi, phía trên tấm bảng ghi lịch
công tác, thông báo, hoặc ngắm trời, ngó đất, những người bạn trẻ lại
bàn bạc với nhau.
Trở lại cuộc họp, anh Giảng
đề nghị mọi người đề xuất cách giải quyết cho ổn thỏa.
- Tôi xin phát biểu trước.–
Huyện hơi mất b́nh tĩnh –. Nói thật, tôi rất đau ḷng cho chính tôi. Một
giáo viên như thế thật đáng khiển trách nặng, như bị sa thải khỏi ngành,
thậm chí, bị truy tố trước pháp luật. Song tôi chả hiểu v́ sao lại chợt
phạm khuyết điểm ấy. Có thể do tôi bực bội đă lâu về Hộ, do bức xúc v́
phong trào thi đua của lớp chín quá kém … Tôi chưa hết ḿnh …, thiếu
kinh nghiệm, và cái chính là vận dụng kinh nghiệm Ma-ka-ren-cô một cách
máy móc, ngu dốt, không “hội chẩn” với nhóm giáo viên chủ nhiệm, bộ môn
… Bản thân Hộ là một trường hợp khó … Tôi không ngờ tôi lại phi nhân đến
vậy! Tôi rất nhục nhă cho chính tôi.– Huyện cúi đầu suy nghĩ –. Tôi
nghĩ, không có biện pháp kỉ luật nào là xứng với lỗi của tôi. Tuy nhiên,
trước mắt, tôi xin viết kiểm điểm, xin lỗi em Hộ và em Nhi trước lớp
chín, xin lỗi cả lớp chín và các đồng chí nữa, như con người trước con
người. Không phải tôi hạ ḿnh, sợ bị sa thải, ṭa án xét xử, mà trên
tinh thần tôn trọng Con Người, mặc dù là học sinh … Mọi sự tiếp theo,
tôi phải cam chịu trách nhiệm, dẫu phải đi tù.
Nghệ rươm rướm nước mắt. Anh
vốn là người ít nói, giờ càng không nói ǵ. Những gương mặt dự họp bỗng
cùng một cảm xúc với nhiều nét biểu lộ khác nhau.
- Phải bằng mọi cách giải
minh vụ này. Nguyên nhân sâu xa là ông Mộ.– Khoai vẫn ngầm giữ ư kiến
phải truy tố ông Mộ, cách li ông Mộ ra khỏi Hộ, hoặc t́m điều kiện cho
Hộ thoát li –.
- Tôi đồng ư như vậy. Xin lỗi
học sinh không phải là nhục nhă. Hăy xem đó là biện pháp có ư nghĩa giáo
dục, nhằm thể hiện tinh thần b́nh đẳng về nhân quyền, giữa con người với
con người. Xin lỗi học sinh để giáo dục học sinh là tốt, sẽ có tác dụng
phục hồi ư niệm nhân phẩm cho Hộ, cho Nhi, và giáo dục cả lớp chín, lẫn
lớp tám, lớp bảy nữa …– Nam nói –.
- Chúng ta không ngụy biện để
bào chữa cho đồng chí Huyện. Nhưng bản chất sự vụ đă rơ. Tôi đồng ư với
đồng chí Huyện, đồng thời, sẵn sàng gánh vác trách nhiệm chủ nhiệm cho
đồng chí ấy. Tôi vốn là phó chủ nhiệm lớp chín, dạy ngữ văn lớp đó.– Lộc
Biếc nói –. Đồng chí Khoai cũng giúp cho một tay.
Ka Kring đưa tay xin phát
biểu. Anh Giảng gật đầu mời cô.
- Tôi cũng không bao che cho
đồng chí Huyện. Chúng ta đă quan tâm đến đồng nghiệp, cần lưu tâm hơn em
Hộ và em Nhi. Hậu quả nào sẽ xảy ra cho hai em học sinh của chúng ta, đó
là điều cần lưu tâm trước nhất. Tôi cũng thấy, xin lỗi hai em đó, cả lớp
chín nữa, là cấp bách. Giáo viên xin lỗi học sinh trên tinh thần tôn
trọng con người, không phải là hạ ḿnh, mà tự nâng ḿnh lên một tầm cao
nhân bản. “Phương thuốc” này hữu hiệu nhất, với Hộ, Nhi cùng các em
khác. Không nên chần chừ việc xin lỗi.
Nắng chiều đă dần tắt. Những
con ong vẫn c̣n cần mẫn với các chuyến bay đi, bay về. Anh Giảng đợi các
ư kiến khác, trong khi Đồi Hương đă mỏi tay với biên bản, đang duỗi các
ngón bên cây bút, cạnh cuốn sổ biên bản to tướng, bọc b́a đen.
- Tôi muốn ém vụ này, đừng để
đến tai chính quyền, Chi bộ và Pḥng Giáo dục, Công an huyện. Nhưng một
học sinh biết, là sẽ có nguy cơ! Bản án cho đồng chí Huyện sẽ c̣n treo
lơ lửng đâu đó đến cả năm, bảy chục năm sau! Nh́n tầm xa sẽ thấy vậy. Vả
lại, nhà giáo phải trung thực. Tôi cũng đồng ư với các đề xuất: kiểm
điểm, xin lỗi học sinh, cách chức chủ nhiệm, và cả thông báo cho Ban An
ninh xă về trường hợp ông Mộ cùng các giải minh về sự vụ. Tôi đề nghị
thêm, đồng chí Huyện phải giữ nhiệm vụ phụ tá cho cô Xinh về thư viện.
Các đồng chí cứ suy nghĩ thêm. Ḱ họp Hội đồng tháng này sẽ tiến hành
sớm vào tối mai. Chúng ta lại bàn sự kiện này rồi lấy biểu quyết. Nếu
không ai có ư kiến ǵ nữa, chúng ta vào chái sau ăn tối. Tạm nghỉ. Cô
Đồi Hương vui ḷng đọc lại biên bản.
Ở cửa vào phía hông chái sau,
Nam thấy chú mèo đực ngồi dưới đất chăm chú nh́n đàn ong bay đi, bay về.
Chú mèo liếm mép, đảo mắt liên tục. Nam không cười được nữa với h́nh ảnh
dễ thương, ngộ nghĩnh ấy, anh đang lắng nghe.
Lộc Biếc, Khoai, Ka Kring và
Nam ngồi nán với Huyện, san sẻ niềm hối hận, nỗi âu lo của anh. Thấy
dưới hộc bàn mấy chiếc đũa Lụa dùng để tập đánh trống ếch cho đội trống
Đội Thiếu niên Tiền phong, bất giác Huyện rút ra. Năm chiếc đũa t́nh cờ
trên bàn tay anh. Huyện bẻ găy một chiếc. Bỗng dưng, Huyện chảy ràn nước
mắt. Hai ḍng nước mắt chảy ṛng trên gương mặt bất động đang chói ửng
màu tía trong ánh nắng đỏ ối hắt vào. Rút khăn tay, anh lau nước mắt, có
lẽ chỉ là nước mắt tủi nhục, hối hận v́ “màn kịch” phi nhân của chính
ḿnh. Năm người im lặng xót xa.
Họ vào bàn ăn tập thể. Anh
Quỳnh đang so đũa. Trên bàn, vẫn bo bo “bọc nhựa” xay nhỏ, canh rau và
cá khô kho.
Sau cuộc họp Hội đồng phân
hiệu bất thường tối thứ ba, ngay sáng thứ tư, Huyện vào lớp chín với Ban
Giám hiệu, bí thư Chi đoàn, thư kí Công đoàn, cùng thư kí Hội đồng, nhờ
sự đảo tiết, lấy tiết lí của Hoán đầu buổi làm tiết sinh hoạt lớp, c̣n
tiết sinh hoạt cuối buổi sáng thứ bảy sắp đến sẽ được Hoán dạy bù. Các
giáo viên có chức vụ này đă được bố trí người dạy thay.
Huyện đă xin lỗi Hộ và Nhi,
hai học sinh cá biệt chậm tiến của anh, xin lỗi cả hai mươi mấy học sinh
lớp chín, một cách thành khẩn, cảm động. Anh Giảng nói ư nghĩa giáo dục
của sự xin lỗi với các em, rồi cùng Huyện bắt tay em Hộ, em Nhi. Hộ lẫn
Nhi trào nước mắt. Lần đầu tiên Hộ khóc. Hộ đă biết khóc!
Cả lớp chín ngồi chết sững.
Các em chưa bao giờ thấy thầy giáo, lại là thầy chủ nhiệm, thầy hiệu
trưởng, xin lỗi, bắt tay học sinh với ư nghĩa rất nhân quyền như thế.
Một vài em ấp úng, khóc khi phát biểu. Nhiều em cúi mặt xuống bàn khóc
rung cả vai, bật thành tiếng nấc v́ xúc động.
Hộ đă biết khóc!
Huyện cảm thấy lúc này, công
an có đến c̣ng tay anh, anh vẫn măn nguyện, bởi Hộ đă biết khóc!