TRẦN XUÂN AN
NƯỚC MẮT CÓ VỊ NGỌT
tập truyện ngắn
liên hoàn
Nhà Xuất bản
Đă đăng trọn vẹn
TẬP TRUYỆN LIÊN HOÀN này
trên Tạp chí điện tử Giao Điểm,
10-2005:
search:
http://www.giaodiem.com
link trực tiếp:
http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_IV05/1005_txa_nuocmatI.htm
ÂN SỦNG CỦA TỰ NHIÊN
Tháng mười hai năm kia, Quế Sương ôm bó hoa cô dâu,
cùng chú rể là Gián, từ nhà hàng tưng bừng lễ cưới về một căn nhà nhỏ. Tháng
ba năm rồi, chia tay, Gián ngu ngơ và Quế Sương nhẹ nhơm. Bàng hoàng, lạnh
lẽo, rồi cô phải tự nhiên nói cười với ruột thịt, với thiên hạ để sống.
Tháng bảy, ngẫu nhiên chung một chuyến tàu lửa với Nghiệm ra thăm quê. Ngẫu
nhiên đă thành định mệnh. Lại tháng mười hai, sau một năm gần tṛn, Quế
Sương lại ôm bó hoa cô dâu về căn pḥng thuê với Nghiệm, cứ như thể lại chơi
tṛ chơi vợ chồng! Bây giờ, lại một tháng ba!
Quế Sương thành thật không hiểu nổi ḿnh. Cô biết
chẳng tốt đẹp ǵ cho một đời người khi phải hai lần làm cô dâu, lại vội vă,
như một kẻ vô tâm và dở hơi đến thế.
Tháng bảy năm ngoái, Quế Sương thật bất ngờ
trên chuyến tàu ra Huế. Nghiệm cũng bất ngờ. Họ bất ngờ yêu nhau, đưa nhau
đi chơi ở Huế. Mặc dù ư tưởng đi thẳng ra Hà Nội như trôi theo một cuộc
phiêu lưu t́nh cảm chỉ là một dự định bốc đồng, họ đă có những ngày bên nhau
ở Huế, thành thật, thử đón trước sự tan vỡ ảo tưởng, và lăng mạn, để bâng
khuâng mỗi khi nhớ lại.
Bất ngờ, nhưng Quế Sương và Nghiệm đều hiểu
không phải là bất ngờ. Mỗi người đều hiểu trái tim của ḿnh, cho dù mơ hồ
hay rơ nét. Có điều trái tim vẫn bị cuốn đi trong ḍng chảy bất trắc của cơn
lũ đời. Chỉ hiểu dù loáng thoáng hay tận cùng trái tim của riêng ḿnh, vẫn
chưa cắt nghĩa hết những ǵ đă xảy ra cho ḿnh, những ǵ đă dắt dẫn chính
ḿnh.
Tháng bảy ở Huế, xanh mướt hai hàng cây long
năo dọc bờ sông Hương, đỏ rực những quăng đường, những sân trường màu hoa
phượng vĩ. Và nắng chói chang. Và tiếng ve sầu trầm bổng. Và rêu phong trên
thành quách cổ kính. Và gió Trường Tiền... Xuống ở ga Huế, Nghiệm đă cùng
Quế Sương ngắm lại Huế với những ấn tượng mùa hạ như thế trên một chiếc xích
lô đạp, thay v́ đi tắc xi như dự định. Hết đường Lê Lợi, qua Đập Đá, một Vĩ
Dạ thời tuổi nhỏ đă không c̣n như cũ, có vẻ phố xá xôn xao. Đến cổng nhà nội,
quá đường vào Cồn Hến, quá cả chợ Mai gần hai cây số, đầy đặc tre trúc, chè
tàu và râm bụt, Nghiệm đă phải tần ngần chia tay.
Hai ngày sau, từ một làng quê bên một ḍng
sông ở Quảng Trị, Nghiệm lại vào Huế. Anh không thể đến nhà nội, nơi Quế
Sương đă không ngờ phải chạm vào một nỗi chua xót, buồn thương, nghi hoặc và
cả trách móc ở ông mệ, ở chú Khoát, về cuộc li hôn của cô. Cả hai đành chỉ
gặp nhau tại các quán xá.
Bên quán nước kề Hội quán Thể thao, ngồi nh́n
sông Hương lững lờ trôi, người và xe qua cầu, chiếc cầu một thời được gọi là
cầu Trắng, Quế Sương cười buồn:
- Không ai ở Phú Thượng, ngoài ông mệ và chú
thím, c̣n nhận ra em. Th́ tất nhiên là vậy, nhưng cũng vừa buồn vừa mừng. Em
xa Huế hồi c̣n quá nhỏ, mới học lớp một.
- ''Kỉ niệm của ai người đó giữ. Chẳng ai giữ
giúp ai cả''. Em định nói vậy chứ ǵ. Không hẳn vậy đâu. - Nghiệm nhắc lại
một câu nói của Quế Sương hôm c̣n ngồi trên tàu lửa -. Lần này ḿnh cùng nhớ...
- Nghiệm cười -.
- Nếu chiều nay anh không điện thoại đến như
đă hẹn, ngày mai em vào Sài G̣n lại rồi. Cũng chẳng muốn dự đám cưới của cô
em họ nữa. Buồn quá. Những người thân dạo này đều nh́n em là lạ. Ở trong đó,
đă thuê nhà ở riêng một ḿnh, ra Huế thăm, chẳng lẽ ở khách sạn! Biết vậy,
em chả ra đây làm ǵ! Không ai hiểu giùm em cả.
Nghiệm muốn nói một lời chia sẻ với Quế Sương,
nhưng anh biết chỉ là khách sáo giả dối. Hai ngày nay, Nghiệm đă tỉnh ra.
Cũng không phải ba mươi mấy giờ trên chuyến tàu vừa rồi chỉ là một cơn say
rượu, thứ rượu được gọi là yêu đương. Nghiệm hiểu rơ anh say đắm Quế Sương,
tuy không thể không ngần ngại và âu lo.
- Ḿnh sẽ hiểu cho nhau. Phải hiểu nhau, nghe
Quế Sương. - Một lúc khá lâu, Nghiệm mới nói được như thế -. Anh cần hiểu em,
rất muốn hiểu em.
Quế Sương cười không thành tiếng:
- T́nh cờ gặp nhau, tán tỉnh nhau cho đỡ buồn,
có thể bàng hoàng yêu nhau một chốc. Rồi quên. Hiểu nhau làm ǵ thêm nặng
ḷng nhau! - Quế Sương cười khẩy -. Tất nhiên, ḿnh chưa hôn nhau lần nào.
Thế cũng đủ rồi. - Nh́n thẳng vào mắt Nghiệm, cô cười, nụ cười như của một
tượng đá, bất động -.
Nghiệm nóng đầu và ḷng lạnh hẳn. Quế Sương
đẹp thật, sao quá lạ, như thể khiêu khích, càng không sợ hiểu nhầm.
- Em uống nước đi. Nước có đá lạnh, cho tỉnh
người. - Nghiệm tỏ ra anh không phải là thằng khờ -. Em muốn giải thích, xin
nói cho anh nghe. Anh muốn nghe. Anh không có ư định tán tỉnh cho đỡ buồn.
Không th́ thôi... Nên quên chuyện cũ. Bắt đầu lại tất cả. Ít nhiều anh đă
hiểu em. Anh chấp nhận. - Nghiệm nói, những câu ngắn, rời rạc -. Nhưng anh
đă có quyền ǵ với em để nói thế!
Họ im lặng, nh́n hoàng hôn, ánh đèn cao áp
tím biếc ven sông, dọc theo đường phố và hai bên thành cầu.
- Em đă có chồng, đă li hôn sau ba tháng
chung sống. Có lẽ anh đă biết? - Lần đầu tiên với Nghiệm, giọng cô nghèn
nghẹn -.
- Anh biết. - Nghiệm cố giữ vẻ b́nh tâm -.
- Ba mẹ em, ông mệ, chú thím
Khoát, cả anh Hát, cả chú thím Sống và Nắng Lụa... Mọi người đều không ngờ
em với Gián cưới nhau rồi vội vă chia tay nhau.
- Anh cũng biết. Nhưng thật ḷng không hiểu.
- Em không ngờ Gián thỉnh thoảng lại có những
cơn bệnh hoang tưởng. Có lần suốt vài ngày, có lần suốt cả tuần, anh ta thầm
th́ với một nàng tiên nào đó. Những lúc như vậy, anh ta bảo, anh ta là thần
linh. Em không ngờ, Gián y hệt một nhân vật của Sê-khốp (Tchékhov), nhân vật
mắc bệnh vĩ cuồng. Đó là một con người thần bí.
Nghiệm hơi giật ḿnh:
- Bệnh hoang tưởng vĩ đại sao? Anh ta có làm
thơ hay sáng tác ǵ không, như viết văn, làm nhạc, soạn kịch?
- Không. Không phải tưởng tượng, hư cấu lúc
sáng tác. Cũng không phải nghiện ma túy. Gián như người lên đồng, tuy không
múa may. Anh ta chuyện tṛ với ảo ảnh.
- Sao em lại yêu anh ấy, và làm đám cưới nữa?
Quế Sương im lặng.
- V́ em điên! - Cô bật cười lớn, lành lạnh,
rờn rợn -. May mắn là em chưa kịp có con với Gián... , sau này em sẽ nói...
Nghiệm muốn nói, bệnh có thể chữa khỏi, sao
Quế Sương nỡ phũ phàng đến thế. Anh chỉ thầm nghĩ, cảm thấy hơi bất nhẫn.
- Em đáng khinh lắm! - Quế Sương nói -. Em
không ngờ anh ấy bệnh như thế. Đồng ư vội vă và cưới nhau vội. Em cũng bị
lừa... Nói thẳng anh nhé, người ta hứa cho vợ chồng em một dăy nhà và một
công ti trách nhiệm hữu hạn. Vả lại, em có c̣n thể thống ǵ đâu để không
đánh liều... - Quế Sương cười sằng sặc, chảy tràn nước mắt -. Từ năm mười
sáu tuổi, em đâu c̣n thể thống ǵ...
Mơ hồ, Nghiệm cũng hiểu điều này. Anh sững sờ.
Ḷng đă lạnh hẳn, Nghiệm vẫn muốn thật rơ những ǵ c̣n mờ nḥa, phỏng đoán.
Nhưng tàn bạo quá, nếu đặt câu hỏi vào lúc này.
Đêm đă xuống. Tiếng ve sầu im vắng hẳn. Ánh
đèn cao áp tím biếc đă sáng trắng.
- Nhưng... Anh biết không, không ai khác,
chính Gián là kẻ dụ dỗ, buộc em hút ma túy, suưt hại đời em lúc em mới đi
làm, bưng bê thức uống ở quán cà phê. Trốn đến sáu năm, em lại gặp Gián. Hắn
khác xưa, lờ đờ, uể oải. Nhưng ba má hắn lại ra lời hứa hẹn. Có nhiều lí do
để em xiêu ḷng. Anh hiểu điều tế nhị ấy giùm em không?
Nghiệm gật đầu, cúi mặt. Anh nghẹn ngào.
- Là con gái, thật ḷng ai cũng muốn, chạm
vào đời ḿnh chỉ một người con trai duy nhất. - Quế Sương ngậm ngùi -.
- Anh hiểu hết rồi. - Nghiệm nói, sau một
thoáng ngẫm nghĩ -. Quên hết đi, Quế Sương! Anh không ngờ em thành thật đến
vậy.
- Cứ như là tiểu thuyết ba xu
chứ! - Quế Sương cười khanh khách, lành lạnh, rờn rợn -. Em không cóp ở đâu
để kể cho anh đâu! Thôi, ḿnh về đi. Em vẫn phải về nhà nội. C̣n anh, anh ở
lại nhà ai?
- Anh sẽ t́m một pḥng trọ rẻ tiền. Đừng lo
cho anh. Thôi, quên đi. Anh cũng chả ra ǵ đâu. Có lẽ vậy mà hay. Để đừng ảo
tưởng về nhau rồi vỡ mộng. - Nghiệm cười lớn -. Có mộng tưởng, ảo vọng đâu
mà đổ vỡ! Em có muốn nghe chuyện của anh không? Sự đời vốn rất ba xu...
Chuyện buồn của anh cũng vậy.
Quế Sương im lặng. Nghiệm kể về mối t́nh của
anh và Nấm Tràm. Lạ sao, cũng là chuyện tâm thần. Có điều, Nấm Tràm lại rơi
vào căn bệnh tâm thần nặng, hầu như hết đường cứu chữa. Anh biết anh chỉ là
nguyên cớ. Có bao trái tim bị đùa bỡn, xúc phạm đến muốn vỡ ra, vẫn không
thể bùng nổ thành bệnh điên loạn mạn tính. Nhưng dẫu sao, anh cũng không ngờ,
chính anh lại là nguyên cớ trực tiếp. Nghiệm nghẹn lời, chảy tràn nước mắt.
Anh xấu hổ rút khăn tay thấm vội rồi cất ngay.
- Hai hôm vừa rồi, anh ra quê, có gặp Nấm
Tràm không? - Im lặng một lúc khá lâu, Quế Sương hỏi khẽ -.
Nghiệm lắc đầu:
- Anh vẫn thường kín đáo gửi tiền biếu cô ấy,
với sự tế nhị là giấu tên. Gặp, chỉ thêm bệnh cho Nấm Tràm, ích ǵ...
- Nấm Tràm yêu anh từ hồi c̣n học cấp ba kia
sao?
- Anh kể rồi... Yêu thầm kín thôi, chỉ một
ḿnh anh biết, có thể một vài bạn thân cũng biết. Có điều, sự đời vẫn trớ
trêu một cách ba xu,. - Nghiệm cười buồn. Không phải tự nhẫn tâm, nhưng
Nghiệm thường hay tự chế giễu những ǵ không phải không hệ trọng, nghiêm túc
hay đau ḷng của chính anh. Anh không muốn nghiêm trọng hóa hay quá sướt
mướt. Nghiệm ngập ngừng -., ờ, ba xu thật đấy, là anh làm sao ép uổng trái
tim của ḿnh được. Anh không thể yêu Nấm Tràm... Măi đến năm thứ ba đại học,
với nỗi đau thầm ở thành phố, về quê nghỉ hè, rảnh rỗi, buồn tẻ, bèn yêu một
cách đùa bỡn cho vui. Đùa bỡn như thế, hóa ra là xúc phạm nặng đến t́nh cảm
và ḷng tự trọng của người bạn gái ấy!
Quế Sương im lặng, nh́n ra mặt sông đă tối
thẫm, lấp loáng ánh đèn, có dăm chiếc thuyền rồng du lịch đang chậm răi trôi.
Nghiệm thấy xấu hổ khi phải minh định. Đă kể, c̣n phân trần, chi bằng cộc
lốc hẳn một câu: Anh chỉ đùa cô ấy bằng dăm nụ hôn, cơ sự lại ra thế. Nhưng
hầu như ở đời này, người ta chỉ tin chuyện xấu xa, bỉ ổi là có thật, lại kém
ḷng tin vào những ǵ chưa phải là tồi tệ, nói chi đến sự trong sáng, cao cả.
Thậm chí, muốn khẳng định cái tốt, cái đẹp, cũng phải bôi đen tí chút để mua
được ḷng tin của người đời, dù mua được ḷng tin cũng chả biết để làm ǵ!
Nghiệm ngẫm nghĩ, cũng ch́m vào im lặng.
- Thật ḷng, Quế Sương ạ, anh muốn nói anh
cũng chả ra ǵ. - Nghiệm bảo, sau một hồi khá lâu -.
- Nhưng em lại quá tồi tệ. Đời em dính đầy
dầu hắc trải đường rồi. Đàn ông, con trai chỉ chuyên đi xúc phạm đàn bà, con
gái, bằng cách này hay cách khác! - Giọng Quế Sương dằn dỗi -. Chỉ những nụ
hôn thôi, đă không c̣n ra thể thống ǵ, nữa là...
Trong bóng đêm và ánh đèn dịu sáng, Quế Sương
úp mặt vào ḷng tay. Nghiệm không ngờ câu chuyện của anh lại gây ra một cảm
xúc trái ngược với ư định. Bỗng Nghiệm quá đau xót cho Quế Sương.
- Anh muốn nói, anh chả ra ǵ. Em và anh, mỗi
người... đều chả ra ǵ. Nhưng chuyện của anh đâu phải thanh minh cho Gián.
Lẽ ra, phải tử h́nh Gián, tử h́nh ba má Gián. - Nghiệm cười gằn -. Nhưng vô
h́nh trung, trong ngữ cảnh này, như thể biện minh. Tính chất mỗi sự việc mỗi
khác. Biện minh cho cái dâm ác, lừa phỉnh chỉ để cái dâm ác, lừa phỉnh chất
chồng trên cơi đời này. Anh phỉ nhổ anh, xin em hiểu giúp. Anh phỉ nhổ sự
xúc phạm của anh đối với Nấm Tràm.
- Sự đời vốn tầm thường, quanh đi quẩn lại
vẫn là t́nh, tiền, dâm đăng, lừa lọc, nghe như chuyện ba xu. Nhưng nỗi đau ở
mỗi nạn nhân là không thể nói hết. Đôi lúc, thấy im lặng và hành động là tốt
nhất. Im lặng, vượt lên nỗi đau, sống cho ra sống, cho ra người. Hoặc im
lặng và trả thù. Thủ phạm phải đền tội. Phải có công lí.
Nghiệm hơi rùng ḿnh. Anh thấy
thật đúng. Anh ngẫm nghĩ.
- Trả thù th́ rơi vào tù, tội. Lại ba xu!
Nhưng phải có công lí trên đời này. Cái dâm ác đă lộng hành quá đáng. Cái
lừa dối, gian trá đă lộng hành quá đáng. - Nghiệm nói -. Thật ra, vụ Nấm
Tràm, ṭa án trong tim anh đă phán quyết. Anh biết mức độ tội lỗi anh phạm
và mức án anh phải trả nợ. Anh không thiên vị anh chút nào, mà đang tự
nghiêm khắc với chính ḿnh. - Nghiệm thở dài -. Ngoài ṭa án lương tâm và
ṭa án luật pháp, hẳn là đừng...
Nghiệm muốn nói thêm, cuộc đời này là cả một
pho tiểu thuyết vĩ đại, chất chứa hàng triệu tỉ cuốn tiểu thuyết nhỏ. Có
những con người sống một kiếp người chẳng ba xu, ''rẻ tiền'' chút nào, nhưng
có thể vẫn được viết lại một cách ba xu, thật ra không đáng một xu! Có bao
đời người, cách sống trả với giá rất đắt, song thực chất vẫn ''rẻ tiền'',
rất ba xu, mặc dù im lặng hay lên tiếng! Tuy nhiên anh biết lúc này anh bị
đẩy tới vấn đề anh nghiền ngẫm từ lâu. Không, thực tại là Quế Sương và
Nghiệm ở quán nước bên bờ sông Hương, lúc này. Yằ nghĩ thường có những cú
trượt dài thật vớ vẩn. Nghiệm chợt thấy, một trong những dạng bản chất của
sự khiêm tốn quá mức, hóa ra tự cay độc với ḿnh, với người ḿnh yêu dấu. Cú
trượt quá mức của ư nghĩ dẫn đến nhẫn tâm.
Nghiệm lặng lẽ nghĩ về Quế Sương với những ǵ
ở cô, nhất là thời gian trên chuyến tàu lửa và buổi chiều nay.
Sực nhớ, khi miệng đă nhạt bởi khói thuốc lá
quá nhiều, Nghiệm nói:
- Ồ, quên mất. Ḿnh đi ăn chút ǵ đi. Đói
bụng rồi, phải không? Thật quá đoảng. - Nghiệm nh́n Quế Sương, cười nhận lỗi,
thấy tiếc rẽ thời gian trôi quá nhanh, mặc dù thời gian đâu đă được ngọt
ngào -.
- Em cũng phải về nhà nội. Kiếm quán ăn trên
đường về nghe anh.
Trả tiền nước uống xong, về lại bàn, khoác
chéo đai vải ngang ngực, đẩy túi xách ra sau lưng, Nghiệm cùng Quế Sương
bước qua một quăng sân đất để ra lề đường lát gạch.
- Đầu em rối mất! - Quế Sương nói, vẻ yếu
đuối lần đầu tiên hiện ra trong giọng nói cô, như một sự suy sụp về tinh
thần. Có lẽ Quế Sương đă rất mệt -.
- Thôi, vui lên. Quên chuyện cũ đi! - Nghiệm
hơi vô t́nh, chưa kịp nhận ra nét suy sụp ở Quế Sương -. Năm năm dài quen
biết, và mấy ngày nay, đủ để hiểu nhau rồi. Anh cảm thấy mừng v́ chúng ta
dám thành thật, trung thực với nhau. Thật đến tận đáy mỗi đời người, dù hai
mươi mấy tuổi có bao lăm, đủ để khỏi ảo tưởng về nhau. Bắt đầu lại tất cả,.
- Nghiệm đứng lại ở gờ trong lề đường, kéo nhẹ bàn tay Quế Sương -., nếu em
đồng ư?
Quế Sương rụt tay lại, nh́n lăng ra đường.
- Anh vẫn tin vào lời em kể sao? - Một lúc,
Quế Sương quay mặt lại nh́n thẳng vào Nghiệm, hỏi nhanh, rồi rắn giọng nói
-. Khi một người con gái không c̣n nguyên trinh, trước sự kiểm tra của hội
đồng giám định y khoa, cô gái ấy trở nên khó tin với mọi người. C̣n em, ...
bị Gián hại năm em mười sáu tuổi... Đâu có ai làm chứng! Bởi em ngu, không
biết tố cáo... Năm năm đi làm thêm, lấy ǵ bảo đảm em giữ được nhân phẩm!
Cuộc hôn nhân và li hôn với Gián vừa rồi chỉ là do lời hứa đểu giả của ba má
Gián, nghĩa là v́ tài sản kếch sù họ hứa cho! Vậy đó. Bây giờ, em thuê nhà
sống một ḿnh như gái điếm hạng sang, loại ''gái gọi''. Vậy đó. Anh dám tin
vào em sao? - Quế Sương bật cười khẽ -.
Những câu nói lạnh lẽo của Quế Sương như
những nhát búa đập vào ngực Nghiệm. Anh choáng váng. Đă biết, đă nghe lời
Quế Sương kể vừa rồi, nhưng sự đúc kết đanh thép cô mới bổ vào anh, không
thể không khiến anh như xây xẩm.
Quế Sương ngỡ tức thở, sau một giả định đến
mức tận cùng đă quá tàn nhẫn với ḿnh. Giả định ấy, thật ra là những tai
tiếng Gián đă tung ra để bao vây cô một thời. Mất danh dự là mất tất cả.
Chẳng lẽ phải dẫn những ai đàm tiếu đến bệnh viện, cơ quan pháp y để xác
minh! Sau này, người chồng tương lai của chính cô, nếu là Nghiệm, Nghiệm
cũng không thể thanh minh cho cô được, và có thể anh sẽ không chịu nổi những
tai tiếng ấy. Sau một lúc ngập ngừng, Quế Sương lại nói, giọng chậm răi:
- Anh suy nghĩ lại đi. Mai và mốt em bận đám
cưới của cô em họ. Bảy giờ sáng ngày kia, nếu anh đủ kiên nhẫn, c̣n tin ở em,
ta sẽ gặp nhau ở đây. Chúng ta sẽ đi ăn sáng với nhau. C̣n bây giờ, em không
cách nào nuốt nổi thứ ǵ cả. Em phải về.
Quế Sương ngoắt một chieẫc xích lô vừa đi
ngang qua. Xe quay lại. Dưới ánh đèn, cô nh́n sững trong một thoáng mái tóc
bạc của người đàn ông có lẽ trên sáu mươi tuổi:
- Ông ơi, cho cháu về phía chợ Mai... ,.- Quế
Sương hơi xúc động, nhớ đến h́nh ảnh của ông nội cách đây hai mươi năm -.,
quá phường Vĩ Dạ một quăng... Ông cảm phiền, hơi xa...
Quế Sương bước lên xe xích lô, cô nói vội với
Nghiệm:
- Đừng đi cùng em nữa. Nhớ và nghĩ lại những
ǵ em nói.
Nghiệm đang lúng túng, Quế Sương đă giục ông
lăo xích lô đạp nhanh giúp, mặc dù rất áy náy với sức lực tuổi già. Cô muốn
chạy trốn khỏi Nghiệm.
Bánh xe lăn dưới ánh đèn cao áp và bóng lá
long năo. Nghiệm vẫn đứng sững. Anh yên tâm khi có sẵn số điện thoại nhà nội
Quế Sương. Tấm danh thiếp của chú Khoát, cô trao cho anh trên tàu lửa vẫn
c̣n trong xách tay.
Trên xe xích lô, liên tưởng nhắc cô nhớ đến
gánh chè với tiếng rao khuya của bà nội thuở nào. Quế Sương cắn môi cho khỏi
bật khóc. Cô cũng đang thương xót cho chính ḿnh. Muốn ngoái lại trông bóng
Nghiệm, nhưng Quế Sương tự bảo: Đừng, và thật không nên mềm ḷng lúc này,
chưa nên nói thật...
Nghiệm đứng nh́n theo, rồi bước lững thững
dọc lề đường đêm. Anh thầm nghĩ, thủ phạm thần bí tự xưng là thần linh lẫn
cô bạn cuồng si - Gián và Nấm Tràm -, sao đều tâm thần cả nhỉ? C̣n anh với
Quế Sương, rồi sẽ ra sao? - Nghiệm lại tự hỏi -. Anh thấy rối ṿ cả đầu óc.
Anh chợt sợ hăi, biết đâu cả Quế Sương lẫn anh đều phát điên giữa cơi đời
điên dại này.
Đứng sững lại, nh́n lá long năo xanh láng,
lấp loáng ánh đèn, Nghiệm tự bảo: Có lẽ ḿnh đă điên rồi cũng nên! Không,
không thể! - Nghiệm lẩm bẩm -. Chuyện nào phải ra chuyện đó. Đừng rối. Đừng
rối rắm như mớ tóc rối, như mớ giẻ rách. B́nh tâm để giải quyết sự đời ba xu
này! - Nghiệm nghĩ thầm theo bước chân, vẫn lời lẽ tự mỉa mai -.
Anh chưa biết sẽ ngủ lại đâu đêm nay.
Nghiệm rảo bước, vẫn không dứt được chuỗi suy
tưởng miên man. Anh lại ray rứt nhớ về Nấm Tràm. Qua chuyện anh với Nấm Tràm,
bỏ mặc cô trong điên dại, Nghiệm càng rơ bản chất tồi tệ của chính anh. Lẽ
ra, nếu là người, anh phải bỏ suốt cả đời anh để chăm lo, săn sóc, thuốc
thang cho cô ấy, bởi dẫu sao cũng là nạn nhân của chính anh! Nghiệm cúi đầu
bước.
Đến mố cầu Trường Tiền, Nghiệm lặng ngắm ánh
nhũ bạc của những nhịp cầu cong như điệu ḥ mái nh́ bắc qua sông Hương, nh́n
khách sạn Hương Giang ngập ánh điện, và Đại học Sư phạm Huế, ai đó từng ví
như hai cuốn sách mở, mỗi cuốn mở ra ba hướng, giữa đất trời xứ Huế - có thể
đó là phát hiện vượt xa ư định của nhà kiến trúc. Những ấn tượng cũ như hiện
ra, lướt nhanh qua đầu óc Nghiệm. Lúc này, thật ra đầu óc anh rối bời và tâm
hồn đặc quánh, ngỡ đông cứng, mê muội, đờ đẫn, ngu ngơ.
Nghiệm bước chậm ngược lại, lên ga. Ở đấy có
pḥng trọ qua đêm rẻ tiền, có những bàn trà chén kiểu Bắc, có thức ăn không
cao giá.
Đêm ấy, suốt ngày hôm sau, Nghiệm cứ măi suy
nghĩ về Quế Sương. Những câu nói có chiều sâu suy nghĩ của trí tuệ, trăn trở
của nội tâm, thẳng thừng, hơi bạo miệng đối với một người nữ c̣n trẻ, c̣n có
ǵ đó ṣng phẳng t́nh cảm, ṣng phẳng với các giá trị không phải vật chất
thực dụng ở Quế Sương, có ǵ đó lạnh lùng minh bạch khi cô nói đến tài sản,
khiến Nghiệm không thể có một nhận định rành mạch, dứt khoát về cô. Nhưng
mặc tất cả, Nghiệm đang nghẹn ngào yêu...
Thêm một ngày nữa, một ḿnh lang thang ở các
đường phố Huế, trầm ngâm ở các quán cà phê, Nghiệm bỗng ngộ ra một điều xưa
nay anh vốn cho là quá bất công với người nữ. Mặc dù chỉ là ư nghĩ trong đầu,
Nghiệm vẫn ngắc ngứ một lúc mới gọi đúng tên của sự vật. Cái màng trinh ở âm
đạo! Đồng trinh sinh thực khí - biểu tượng thiêng của khát vọng tâm thức và
trần thế thiết thực từ vạn năm nay! Nhân phẩm phụ nữ của toàn nhân loại, dù
ở nền văn hóa nào, được rơ ràng, mắt thấy được, là biểu hiệu ấy! Hóa ra,
biểu hiệu ngỡ là bất công với người nữ lại là ân sủng của ''tạo vật'' dành
cho họ. Biểu hiệu chứng minh nhân phẩm, trước khi lấy chồng của người nữ, có
thể bảo đảm phần lớn cho đức hạnh người vợ, người mẹ - cũng là người nữ ấy,
sẽ thành -, là cái màng trinh cao quư!
Xem ra, ấy là đặc ân: nhân cách có biểu hiệu
minh chứng, ở người nữ. C̣n ở con trai, làm sao có biểu hiệu thanh tân?
Nghiệm đặt câu hỏi hơi khôi hài một cách chân thành. Cơ chi, Nấm Tràm...
Nghiệm thở dài. Anh nhớ một câu nói của Quế
Sương. Nhưng lạ sao anh vẫn yêu cô gái đă trở thành đàn bà một cách oan uổng
từ năm mười sáu tuổi, lại dũng cảm lăn lộn với đời trập trùng cạm bẫy, nanh
nọc để kiếm sống, sống như thể thách thức dư luận. Sao ông Khoảng khi tiễn
cô lên tàu lại tỏ vẻ lo âu? Sợ cướp giật, lạc đường? Ồ, Quế Sương, người đàn
bà trẻ ấy, vẫn giữ phẩm hạnh như giữ con ngươi của mắt? Quế Sương, bất ḱ
người nữ nào, phải tự giữ lấy! Đôi con ngươi của mắt, mong manh, dễ hỏng,
c̣n phải giữ suốt đời. Nhưng Quế Sương, đă thành đàn bà th́... , Nghiệm cảm
thấy anh thật khôi hài! Nghiệm chợt giật ḿnh. Tư duy Bà-la-môn, thiêng
liêng hóa rất sâu sắc, rất hiệu quả, (đồng nhất dương vật, nhũ hoa, âm hộ
với đấng toàn năng, tam vị nhất thể (*), với cả vua chúa), thật đáng kinh
ngạc! Cũng thật kinh ngạc tín ngưỡng nơn nường thánh hóa của một số làng
Việt cổ ở Bắc Bộ! Cả h́nh tượng người mẹ đồng trinh trọn đời (**) bên người
chồng chỉ là bạn thanh sạch của Thiên Chúa giáo lẫn Hồi giáo, ngẫm lại, thật
bàng hoàng! Nhưng về Quế Sương, sao c̣n băn khoăn chuyện này! Rối! Không đi
đến đâu hết trong những suy luận. Suy luận làm ǵ. Yêu, là chấp nhận, hi
vọng. Trung thực, ṣng phẳng cả rồi, sao c̣n ṿng vo, luẩn quẩn!
Nghiệm lại gặp Quế Sương như đă hẹn.
Quên hết, để c̣n lại với nhau suốt hai ngày
đi thuyền ngược xuôi sông Hương, đến các chùa chiền, lăng tẩm nổi tiếng.
Lăng mạn, vẫn chưa có một nụ hôn nào, một tựa đầu kề vai nào, cái lăng mạn
được xếp loại hâm, lạc hậu, giữa người đàn bà trẻ qua một đời chồng và một
chàng trai hai mươi lăm tuổi không bất b́nh thường tâm sinh lí, là cái lăng
mạn có thật ở Huế, tháng bảy năm ngoái, giữa Nghiệm và Quế Sương. Chẳng lẽ
bi quan, tối ḷng đến độ bảo đấy là lăng mạn thần thoại!
Bỗng Nghiệm lại chới với nghe Quế Sương kể về
những rắc rối không thể minh chứng và bảo chứng.
Ơ hay, bảo chứng, minh chứng làm ǵ!
Nghiệm vẫn trượt dài vào nỗi trăn trở bi hài!
Thật buồn cười, Nghiệm thấy anh quá hài hước. Đúng
là quá dở hơi, như thể một gă khùng điên, bởi anh thừa biết, trên mọi
lĩnh vực, đă qua rồi thời của cái lưỡi và cái tai, lắt léo, đơm đặt, lừa mị,
cũng tự bao giờ loài người đă tỉnh táo bước qua thời của đôi mắt và hai bàn
tay, - thấy việc tận mắt, nắm sự thật tận tay -, với óc thực nghiệm, duy lí.
Điều rơ nhất là Nghiệm không hiểu v́ sao anh lại cứ bị nhấn sâu vào những
băn khoăn về khía cạnh t́nh dục được phản ánh vào tôn giáo, mặc dù anh cố
gắng giữ vững óc thực nghiệm, duy lí! Và cứ bị những câu lục bát của Nguyễn
Du bào chữa cho Kiều trong đoạn tái hợp kết lại thành thừng, cột vào anh,
kéo anh đi như một con chó ngoan ngoăn! Tôn giáo, kết tinh nỗi đau thiên cổ,
khát vọng ngh́n đời của nhân loại! Kiều, tiếng kêu đứt ruột về nhân phẩm
không bao giờ cũ! Tất cả, thiên hạ đă lợi dụng để biện minh cho cái dâm
ác. Ồ, thật mệt quá! rối quá! Nghiệm tự hỏi, có phải anh trượt dài
trong mạch suy tưởng, bởi anh vấp phải nỗi đau trong niềm yêu say đắm đến mê
cuồng Quế Sương? Nghiệm tỉnh người, tự bảo, ở đời, đâu chỉ nỗi đau về t́nh
dục, c̣n hàng trăm, hàng ngàn tội lỗi và oan khốc khác, như trộm cắp, tham
ô..., mà kinh sợ, độc ác nhất là tội bán nước, hại dân, giết người, đày đọa,
nô dịch, bóc lột người, sao nhân loại chỉ băn khoăn lệch, nổi cộm nhất mỗi
một nỗi đồng trinh sinh thực khí!...
Nghiệm cũng chẳng hiểu v́ sao những suy nghĩ
của anh lại vượt quá thực tại cụ thể, thực tại ấy là Quế Sương và nỗi niềm
rất riêng của cô... Nghiệm cảm thấy nghẹn ngào, khi liên tưởng đến Kiều.
Kiều với mười lăm năm gió bụi - gió hương bụi phấn -, dày dạn ở chốn buôn
thịt bán người, vẫn được xem là ''nguyên trinh'', ''nguyên trinh'' tâm hồn
và thể xác. Cho dẫu đúng vậy, Quế Sương vẫn chưa đến nỗi là Kiều (Kiều của
tấm ḷng nhân đạo Thanh Tâm Tài Nhân và Tố Như)!
Sau những buổi đi thăm viếng nhiều nơi rất
thơ ở Huế, Nghiệm vẫn bị dằn vặt. Nghiệm cũng chẳng hiểu tại sao anh lại mê
cuồng, nông nổi đến độ anh lại chấp nhận Quế Sương không c̣n trinh trắng,
lại hi vọng Quế Sương sẽ đức hạnh trong tương lai. Nghiệm hiểu anh nghèo
ḷng tin yêu, sự cao thượng với người nữ - năm năm trước anh thầm yêu da
diết, bây giờ đă được đắm say, lăng mạn với Huế cùng cô. Có điều, anh cũng
không muốn ḷng tin yêu, sự cao thượng của anh chỉ là cuồng mê, nông nổi, có
thể rất dại khờ, ngu ngốc. Nghiệm không muốn mới mẻ, táo tạo đến mức trở
thành kẻ phá phách nếp xưa, gă dại khờ bị lừa gạt, hoặc một tên bệnh hoạn
đạo đức giả với sự cao thượng xuề xoà vô lối. Những ngày ở Huế, Nghiệm hiểu
anh rơi vào tâm trạng không phải xa lạ đối với nhiều người trai trẻ khi nghĩ
ngợi về người yêu của họ. Dẫu vậy, Nghiệm vẫn cố vui để Quế Sương khỏi buồn,
đôi khi cũng thật ḷng vui, vui đến ngây ngất, lâng lâng.
T́nh yêu đương, say mê và trăn trở, thật lạ
lùng!
Gần một tuần lễ ở Huế, chỉ buổi chiều ấy, tối
ấy và mươi phút ấy bên bờ sông Hương, nói hết với nhau tất cả, Quế Sương và
Nghiệm đều thấy nặng nề đến đau đầu, vỡ ngực. Những giờ phút ấy là hạt của
những trái cây lăng mạn, hạt đắng, hạt cay, đến tức tưởi, bởi phải đi đến
tận cùng vấn đề với nhau. Những buổi c̣n lại, dẫu vướng vất nỗi dằn vặt, băn
khoăn, vẫn là lớp cơm ngọt ngào của những loại trái cây chín mọng trong t́nh
yêu đương của họ. Giữa các loại trái cây trong sáng trên dĩa, không có quả
táo nhục cảm nào cả.
Rồi Nghiệm cùng Quế Sương lại lên tàu lửa vào
lại thành phố Hồ Chí Minh.
Bây giờ, tháng ba, tṛn một năm chia tay với
Gián, chia tay vĩnh viễn, gần chín tháng sau chuyến đi Huế t́nh cờ chung
chuyến tàu với Nghiệm, hơn ba tháng làm vợ chàng trai Pa-cô - Kinh - Chăm,
chàng trai tên Nghiệm, ḥa chung ba huyết thống của ba nhân tộc. Lúc này,
ngồi ở sau quầy hàng mĩ phẩm ở chợ, hơi rảnh rỗi, Quế Sương bâng khuâng, mỉm
cười nhớ lại Huế tháng bảy năm ngoái, ngẫu nhiên của đời đă thành định mệnh.
- Năm mười bảy tuổi và sau đó vài năm, gặp
anh, biết anh, em đă yêu anh. Anh tin không? Anh thông minh, đẹp trai, nhưng
nghèo và quê mùa, ngốc ạ.
- Anh cũng đă yêu em từ đó, biết không? Em
đẹp quá, kiêu sa quá, lại đáng gờm quá. Nên đành thôi. Sao dạo ở Huế, em đùa
anh ác thế?
- Đến ngày sắp làm đám cưới, cùng đi kiểm
tra, xét nghiệm y tế tiền hôn nhân, mới cho anh thấy rơ bằng mắt cái trinh
nguyên của em chứ! Màng trinh, cái biểu hiệu minh chứng, là điều kiện
để mọi cô gái được tự do lao động, học tập trong mọi hoàn cảnh mà nhờ đó vẫn
đảm bảo được danh dự. Thật ra, em vẫn đau xót lắm, đau xót đến tức tưởi. Ở
trường hợp của em, đâu phải em không bị mang tiếng thị phi. Bốn tháng phụ
bán cà phê, cho đến khi gặp Gián, năm năm rưỡi phụ bán hàng siêu thị ca đêm,
lại một lần có chồng rồi li dị... Minh chứng cho bản lĩnh nhân cách của em,
sau mấy năm lao vào đời kiếm sống để tiếp tục đi học, sau cuộc hôn nhân với
kẻ suưt hại được em nhưng em không ngây ngô để bị lừa, là cái trinh nguyên
ấy. Em có đáng sợ không, hở ngốc?
Quế Sương mỉm cười nhớ lại. Mẩu đối thoại âu
yếm giữa Nghiệm và cô ngỡ từ trái tim vọng ra, c̣n đượm nỗi chua cay...
Quế Sương đâu biết, cũng như ở Nấm Tràm,
chính cái nguyên trinh của Quế Sương đă cứu Nghiệm khỏi sự phát điên v́
những mê cuồng, nông nổi trên chuyến tàu và những ngày ra thăm Huế ấy.
Chỉ những bác sĩ trung thực ở bệnh viện và
Nghiệm mới hiểu cho Quế Sương về sự nguyên trinh của cô, một màng trinh
b́nh thường nguyên vẹn, hoàn toàn không phải là loại màng trinh co giăn
đặc biệt.
Khung cảnh chợ vẫn ồn ă, lao xao như mọi
ngày. Quế Sương chợt mong chóng đến tháng bảy, ngày kỉ niệm chung chuyến tàu
lửa ra Huế ấy. Đến ngày ấy, Nghiệm và Quế Sương sẽ tổ chức Ngày Đáng Nhớ
thế nào đây. Chắc phải có nhiều loại hoa rất Huế, nhiều món ăn rất Huế, và
hẳn có một ít rượu rất Huế nữa chứ. Quế Sương mỉm cười, h́nh dung ra khuôn
mặt trắng trẻo của Nghiệm, anh chồng yêu dấu hăy c̣n sờ sợ tiếng cười của
vợ.
Hóa ra, ngẫm ngợi thật sâu, giữa chằng chịt,
chồng chéo của các mối đời rối rắm, chẳng có ngẫu nhiên nào là ngẫu nhiên cả
- những ngẫu nhiên của những tất yếu, những quả của những nhân. Trùng trùng
điệp điệp. Dù có những cơ may bất ngờ, những oan uổng khôn lường giữa trùng
trùng điệp điệp ấy! Đôi khi, ngồi sau quầy mĩ phẩm giữa chợ, Quế Sương tẩn
mẩn lần gỡ những mối đời. Thần thoại, ở một vài khía cạnh, c̣n có tính hợp
lí, có giá trị hiện thực của nó, nữa chuyện đời phàm của cô với Nghiệm. Quế
Sương nghĩ vậy. Và cô vẫn đang suy ngẫm, lần gỡ về những ǵ đă tạo nên nhân
và duyên giữa Nghiệm với cô...
Dẫu sao, Quế Sương vẫn sợ cả tiếng cười lành
lạnh, rờn rợn của chính ḿnh. Dị tật trong tiếng cười, dị tật bẩm sinh, lại
là tṛ trớ trêu của tự nhiên!
Dẫu sao đi nữa, Quế Sương vẫn thầm cảm ơn ân
sủng của ''tạo vật''.
_________________________
(*)
Brahma - Vishnu - Shiva.
(**)Đức Mẹ chỉ thụ thai
và sinh nở bằng các luồng ánh sáng, không thông qua đường sinh dục (theo giáo lí TCG., thập niên sáu mươi). Cách giải mă theo
khoa học và hiện thực: Loại trừ khả năng đồng t́nh với tội lỗi, để nhất quán
với ư niệm ''đồng trinh''. (H. Miller (?),Mỹ). Xin xem thêm chú thích (1) ở
cuối sách.
Xem tiếp truyện ngắn thứ 4 (liên
hoàn)