TRẦN XUÂN AN
(biên soạn)
TIỂU SỬ BIÊN NIÊN
K̀ VĨ PHỤ CHÍNH ĐẠI THẦN
NGUYỄN VĂN TƯỜNG
(1824 – 1886)
(tiếp theo)
---- (*)
Người biên soạn (Trần Xuân An) bổ sung (2003) bằng bút vào bản vi tính
2001: Xem thêm: TS. Cao Huy Thuần, “Các giáo sĩ thừa sai và chính sách
thuộc địa của Pháp tại Việt Nam (1957 – 1914)” (Les missionnaires
et la politique colonial française au Viet Nam, 1857 – 1914), Nguyên
Thuận dịch, Nxb. Hà Nội, 2003, tr. 343…----
++ Thu thuế
mỏ than Quảng Yên.
(sđd., tr. 114).
++ Lương Văn Tiến (giám
đốc Hải pḥng ở Hải Dương) chiêu phủ thành công dân Thanh xiêu tán ở
Quảng Yên, được thăng hàm.
(sđd., tr. 115).
++ Bố chính sứ Trà
Quư B́nh tâu xin cấp ruộng tế tự cho Trương Định và con trai của ông (đều
là nghĩa sĩ Nam Kỳ; quê gốc: B́nh Sơn, Quảng Ngăi). Cơ mật viện cho rằng
người khởi nghĩa như cha con Trương Định ở Nam Kỳ rất nhiều, chờ điều
nghiên về thanh tích, sẽ thi hành cho tất cả một lượt. Vua bảo nên cấp
ngay, cho vợ và người trong họ tế tự.
(sđd., tr. 118).
++ Vua chuẩn y việc
mở trường học chữ Tây cho Nha Thương chính Hải Dương.
(sđd., tr. 118).
++ Quan Nha Thương
bạc hỏi bàn với sứ Pháp về một số thư người Pháp, người Ư xin kinh doanh,
khai thác mỏ… Nhưng họ đều có vẻ thiếu thành thật, vớ vẩn…
(sđd., tr. 119 –
120).
++ Bộ Hộ tiểu tŕnh
về phép nhiếp ảnh. Cho dựng nhà chụp ảnh cạnh Sở Thương bạc.
(sđd., tr. 125 –
126).
++ Lănh thượng thư
Bộ Hộ Nguyễn Văn Tường
tâu xin đào sông xuyên Việt (phía Bắc kinh đô Huế). Vua đă cho Phan Sĩ
Thục, Lê Đĩnh đi khảo sát; thấy trở ngại, nên đ́nh. Tờ tâu của
Nguyễn Văn Tường khá dài. Đây là
một ư tưởng rất đặc sắc và phản ánh yêu cầu bức thiết (đường biển lắm
hải tặc) nhưng khó thực hiện.
(sđd., tr. 126 –
128).
(xem nguyên văn
trong ĐNTL.CB., sđd.).
++ Khai mỏ vàng Tĩnh
Nê ở Cao Bằng.
(sđd., tr. 128).
++ Phạm Phú Thứ tâu
xin bỏ cấm người buôn mua gạo một tháng. Không cho, v́ sợ gạo thiếu,
sinh ra nạn đói.
(sđd., tr. 130).
++ Vua đi xe ngự đến
đàn chay tế chiến sĩ trận vong Nam Kỳ, Bắc Kỳ ở chùa Linh Mụ (Huế).
(sđd., tr. 135 –
136).
++ Lê Bá Thận (Bộ Lễ)
bị phạt trượng, tội đồ.
(sđd., tr. 137 –
139).
Đại thần Cơ mật viện – Thương bạc chỉ c̣n 2 người:
Trần Tiễn Thành, Nguyễn Văn Tường.
++ Sứ bộ sang Tây về
(riêng Nguyễn Thành Ư đi đấu xảo c̣n ở lại). Nguyễn Tăng Doăn vẫn làm tả
tham tri Bộ Lại, lại được sung Cơ mật viện – Thương bạc đại thần.
(sđd., tr. 145).
Đại thần Cơ mật viện – Thương bạc lúc này đă gồm 3
người: Trần Tiễn Thành, Nguyễn Văn Tường và Nguyễn Tăng Doăn.
++ Phạm Thận Duật về
kinh: tả phó đô ngự sử Đô sát viện.
(sđd., tr. 145 –
147).
++ Đúng ngày chính
lễ ngũ tuần đại khánh của nhà vua, Tự Đức ban ân chiếu.
(sđd., tr. 150 –
156).
++ Hoàng Tá Viêm về
kinh chúc thọ.
(sđd., tr. 157).
++ Đặc cách rót rượu
vua dùng ban cho các hoàng thân, đại thần: Miên Định, Hoàng Tá Viêm, Lê
Sỹ, Nguyễn Văn Tường.
(sđd., tr. 157).
++ Thưởng ngoại giao
khâm sứ, lănh sự Pháp.
(sđd., tr. 156 –
157).
++ Thưởng ngoại giao
giám mục, linh mục Nghệ An (chúc thọ vua ở nhà thờ Thiên Chúa giáo của
họ).
(sđd., tr. 162).
++ Tướng nước Thanh
Lư Dương Tài làm phản, trở thành phỉ quấy nhiễu Lạng Sơn.
(sđd., tr. 163 –
165).
++ Vua xem nhật báo
“Hương Cảng (*) tân văn” bàn về
việc chấn hưng, thông thương và chống kẻ dám khinh rẻ (các khoản: 1.
đóng tàu; 2. đúc súng; 3. học ngoại ngữ; 4. luyện tập quân), sai Viện Cơ
mật xét nghĩ. Cơ mật viên phân tích, nhận định về t́nh h́nh và sức ́ ở
nước ta, đồng thời vạch kế hoạch. Tuy nhiên, Viện Cơ mật c̣n quá dè dặt:
Quyết tâm canh tân chưa cao, do sự bao vây ngoại giao, sự “cấm vận” của
Pháp và do sức ́ nội tại nói trên (**). Vua cho là phải. Riêng việc học
chữ và tiếng Tây th́ cho thi hành ngay.
(sđd., tr. 165 –
167).
---- (*) Hồng Kông.
(ĐNTL.CB. tập 34,
sđd., tr. 193 – 195).
++ Lê Bá Thận phải
tội, bị giam ở lao Thừa Thiên; đến khi lâm bệnh nặng, cho về nhà; nay đă
chết.
(sđd., tr. 195).
++ Thuyền buôn Pháp
thương mang theo súng ống, không nộp cho quan tấn thủ (quan giữ cửa biển).
Quan Cơ mật viện – Thương bạc cho là trái “ḥa” ước, bàn thương thuyết
với lănh sự Pháp.
(sđd., tr. 196).
++ Tuần phủ Trị –
B́nh Vũ Khoa, Sơn pḥng sứ Hà Nội Dương Khuê (nhà thơ) bị cách chức, cho
làm việc chuộc tội. Bộ Hộ của
Nguyễn Văn Tường
phụng dụ, xét nghĩ (công tố viên, phải vận dụng đúng luật). Nội các đổi
nghĩ (thay đổi quyết nghị), vua gia ân. Dân Quảng Trị ái mộ Vũ Khoa (người
Hương Thuỷ, Thừa Thiên) kí tên vào đơn và bỏ ra 15.000 quan tiền, kêu ở
Công chính đường, xin tha cho Vũ Khoa. Đ́nh thần không cho. Vũ Khoa và
Dương Khuê đều phải đi làm việc chuộc tội.
(sđd., tr. 197 –
198).
++ Phan Sĩ Thục:
tuần phủ Trị – B́nh.
(sđd., tr. 198).
++ Nguyễn Thành Ư
xin đem học tṛ đă được chọn phái đi học cơ khí ở cửa biển Thu Long (Trung
Hoa). Quan Cơ mật viện – Thương bạc sợ mất quan cách (thể diện quan) của
Nguyễn Thành Ư. Vua so sánh với quan Tây, và cho rằng thánh nhân (Khổng,
Lăo) cũng làm tiểu lại, có nhục ǵ đâu.
(sđd., tr. 198 –
199).
++ Tàu công nước Anh
đến Hải Dương. Pháp cản Phạm Phú Thứ tặng quà, khoản đăi. Phạm Phú Thứ
không nghe. Quan Cơ mật viện – Thương bạc cho rằng khoản tặng c̣n ít,
xin chiểu lệ tặng tàu Pháp, nhưng lại hậu hĩnh hơn để bày tỏ thiện cảm
với Anh, khỏi bị Pháp độc quyền (ngoại giao, thương mại, thông tin…).
(sđd., tr. 203).
++ Chuẩn định lệ xét
xử người đốc thu thuế, lănh trưng thuế.
(sđd., tr. 209 –
210).
++ Người Thanh muốn
dẫn người Nhật Bản đến buôn bán ở các đảo Quảng Yên.
(sđd., tr. 212).
++ Vua Tự Đức khen
Pham Thận Duật am hiểu, ḥa nhă. Tự Đức phê phán quan khoa đạo hiểu lầm
ư vua, và khẳng định là không phân biệt Nam, Bắc khi dùng người.
(sđd., tr. 212 –
213).
++ Định lại điều lệ
cấm gạo ở Bắc Kỳ (cấm xuất khẩu gạo).
(sđd., tr. 216).
++ Khuyến khích cử
hiền tài, định phép thi. Tự Đức lưu ư đến sự am hiểu t́nh h́nh quốc tế
và công kĩ nghệ.
(sđd., tr. 217 –
218).
++ Quan Bộ Hộ bàn về
thuyền vận tải.
(sđd., tr. 220 –
221).
++ Tổng đốc Hải
Dương Phạm Phú Thứ mật tâu về việc người buôn Tây, Hoa, bọn Hán gian mưu
gây biến ở Bắc Kỳ. Theo tham biện Sở Thương chính (linh mục Nguyễn [Hữu]
Cư): Người buôn Tây có tên là Mô Răng Đi Ni (?) đă báo cho biết như vậy.
Lí do: Nước ta cấm buôn nghiêm mật, chúng sinh oán, đă chung nộp tiền
mua súng ống. Nguồn tin dân gian cũng thế. Lănh sự Pháp cũng có ư ấy. Do
nghe ngóng được vậy, Phạm Phú Thứ xin bỏ cấm xuất khẩu gạo 2 hoặc 3
tháng. Vua bảo: Thương ước đă thỏa thuận; t́nh h́nh hậu duệ nhà Lê vẫn
ổn; việc cấm xuất khẩu gạo là tùy t́nh h́nh sản xuất; do đó, Phạm Phú
Thứ chỉ nói thác việc… Khâm phái ngự sử Dương Quán tâu hặc: Phạm Phú Thứ
cho người Thanh lén mua, xuất cảng gạo; giám đốc Hải pḥng Lương Văn
Tiến (anh em ngoại với Phạm Phú Thứ) cậy thế chở gạo ra nước ngoài. Tự
Đức chuẩn cho Lê Điều, Trần Văn Úc ra điều tra. Phạm Phú Thứ vẫn tâu báo
cho Cơ mật viện về ư đồ muốn định lại thương ước, chiếm thành Hà Nội của
lănh sự Pháp Công Tăng Tinh (Constantine). Vua cho rằng Phạm Phú Thứ đọa
triều đ́nh; nếu có thật th́ cũng phải làm cho ổn thỏa, đừng gây khích
biến để chứng tỏ lời ḿnh là đúng.
(sđd., tr. 221 –
223).
++ Đường quan Bộ Hộ,
Bộ Binh và Nguyễn Trọng Hợp (tuần phủ Nam Định) bị giáng cấp, lưu nhiệm
v́ thuyền đi tuần giặc bắn, cướp.
(sđd., tr.
225).
++ Lê Đ́nh Tuấn:
thương biện Cơ mật viện sự vụ.
(sđd., tr.
227).
++ Sứ bộ Nguyễn Hiệp
sang Xiêm về, báo cáo t́nh h́nh: 1. Xiêm nghị ḥa với 9 nước: Phú, Y Pha
Nho (Espagnol) Phổ (Đức), Mỹ, Bút ([Bồ?] Portugal ?), Ư, Bồ (Portugal),
Hà Lan… (*), nhưng nước Anh vẫn cầm trịch… Do đó, không mất đất, mất
quyền (!?). 2. Về lănh sự Pháp (Phú) ở Xiêm: không muốn cho Đại Nam giao
thiệp rộng.
(sđd., tr. 233 –
235).
---- (*) Đúng ra, c̣n có thêm: Bỉ, Đan Mạch, Thụy
Điển, Na Uy. Đến 1898: Nga (Russia). Tổng cộng: 12 nước (xem Nguyễn Văn
Hồng, Vũ Dương Ninh, Vơ Mai Bạch Tuyết, “Lịch sử thế giới cận đại”, tập
3, sđd., tr. 392). ----
++ Tướng Pháp La
Phong (Lafont) về nước, Lư Mi Đa (Le Myre de Vilers) sang thay.
(sđd., tr.
236).
++ Hoắc Đạo Sinh (Philastre)
về nước, Lê Na (Rheinart) sang làm khâm sứ ở kinh đô Huế.
(sđd., tr.
236).
++ Bộ Binh, Bộ Công
xin đúc súng. Vua bảo hoăn, đợi quan Cơ mật viện – Thương bạc nghĩ cách
chọn phái người đi học phương pháp đúc mới.
(sđd., tr.
236).
++ Tôn Thất Thuyết
bị bệnh, về Thanh Hóa điều trị. Có chỉ dụ, khỏi th́ về kinh. Nay ông
dâng sớ xin bàn việc với quan tỉnh. Vua bảo: Tôn Thất Thuyết có chứng
nóng vội chưa khỏi; cứ tạm làm việc với quan tỉnh.
(sđd., tr.
236 – 237).
++ Tha thuế cho 18
xă, động ở Quảng Yên.
(sđd., tr.
237 – 238).
++ Nguyễn Hữu Độ tâu
bày một số vấn đề. Vua cho là nói dễ, làm khó, chớ khoe khoang. Nguyễn
Hữu Độ xin tự đương chức kính lí tuần tuyên. Vua đồng ư.
(sđd., tr.
239 – 242).
++ Xét mộ người học
chữ Tây, công nghệ Tây.
(sđd., tr.
248).
++ “Đại Nam
thực lục đệ tam kỉ” (kỉ Thiệu Trị) đă
được khắc in xong.
(sđd., tr.
254).
++ Trần Tiễn Thành
và Nguyễn Văn Tường tâu
xin tha giảm án cách chức cho Đinh Hội (72 tuổi). Nhờ vậy, Đinh Hội chỉ
bị giáng chức.
(sđd., tr.
259).
++ Trần Đ́nh Túc
(*), Nguyễn Hữu Độ bị vua trách v́ tư báo cho lănh sự Pháp không hợp quy
định giữ bí mật (Hoàng Tá Viêm, Phùng Tử Tài chuyển quân; Pháp ngờ sợ,
hỏi việc).
(sđd., tr.
260).
---- (*) Khảo sát cho đến cuối đời Trần Đ́nh Túc, sẽ
thấy ông là một vị đại quan mặc dù chủ ḥa nhưng vẫn có ḷng trung thành
với triều Nguyễn và yêu nước. Trong trường hợp này, chỉ có Nguyễn Hữu Độ
là kẻ đă làm tay sai cho Pháp; và bản chất của y càng bộc lộ rơ ở những
năm về sau. Xin xem tiếp, “hồi sau sẽ rơ”. ----
++ Cơ mật viện –
Thương bạc được lệnh viết thư hỏi Pháp: Về âm mưu gây biến theo lời đe
dọa của Mô Răng Đi Ni (?); về Kê La Đích (Kergaradec, lănh sự ở Hà Nội)
báo cáo với Phủ súy Pháp việc ta cấm xuất khẩu gạo khiến cho con buôn
Tây oán hận; về nhật báo nước ngoài đưa tin Pháp đem thuyền chiến đến
nước ta. Để giải quyết sự hiềm khích giữa Pháp và ta (Phạm Phú Thứ ưu
đăi cho người buôn nước Thanh [Trung Hoa], khó ngặt với người buôn Tây),
quan Cơ mật viện – Thương bạc xin thay Phạm Phú Thứ. Vua không chuẩn,
chỉ mật dụ cảnh cáo Phạm Phú Thứ, khuyên đừng nên khích biến.
(sđd., tr.
262).
(xem lại: sđd., tr.
221 – 223).
Xin lưu ư: Viện – Bạc xin điều động Phạm Phú Thứ về
triều, thay bằng Lê Điều (một người có tinh thần chống Pháp).
++ Pháp muốn đuổi
Lưu Vĩnh Phúc khỏi Bảo Thắng (tỉnh Hưng Hóa). Nguyễn Hữu Độ, Phạm Phú
Thứ, Nguyễn Huy Kỷ, Hoàng Tá Viêm tâu, ư kiến khác nhau. Đ́nh thần phê
phán Phạm Phú Thứ, Nguyễn Hữu Độ, đặc biệt cho rằng Nguyễn Hữu Độ theo
“lời của tay buôn lăo luyện mưu lợi”
(người buôn Pháp…). Ở thời điểm này, triều đ́nh đă biết rơ bản
chất xấu xa của Nguyễn Hữu Độ.
(sđd., tr.
263 – 265).
++ Thượng thư Bộ Lại
Nguyễn Tăng Doăn (người Quảng Trị) chết.
(sđd., tr.
267).
++ Thượng thư Bộ Lễ
Đỗ Đệ, hữu tham tri Bộ Lại Hoàng Diệu sung làm chánh phó sứ toàn quyền
bàn định thương ước với sứ thần Y Pha Nho Đôn Man Cô Ra Đô Ni (Ordonnez
[?]).
(sđd., tr.
271).
++ Quân ta và quân
Thanh bắt sống được tên tướng làm phản Lư Dương Tài, giải hắn về Trung
Hoa.
(sđd., tr.
271 – 272).
++ Miễn giảm thuế
cho hạ du Bắc Ninh.
(sđd., tr.
273).
---- (*) Có lẽ cũng nên trích dẫn một đoạn báo cáo
của De Champeaux gửi Phủ súy Pháp tại Gia Định: “Hôm qua tôi đă tiếp
kiến quan Thương bạc. Ông đến báo cho tôi biết là ông đă từ chức thượng
thư Ngoại giao… Tôi không ngờ việc vận động nhỏ của tôi chống thượng thư
đó lại có kết quả nhanh đến thế… V́ thấy rằng không thể mở rộng các mối
quan hệ chính trị nếu cứ phải giao thiệp với quan Thương bạc măi, tôi đă
nghĩ phải buộc ông ta từ chức và [buộc] thay ông ta bằng một người ít
chống đối ảnh hưởng của ta hơn… Quan Thương bạc vẫn c̣n là thượng thư Bộ
Hộ và thứ trưởng Viện Cơ mật. Với tư cách sau, ông vẫn c̣n có thể chống
đối chúng ta. Muốn thoát nạn, ta c̣n phải đập ông tan tành cả ở phía ấy”
(De Champeaux, gửi thống đốc Nam Ḱ, từ Huế, 06.02.1881 [mùng tám Tết
Nguyên đán Tân tị], AOM. Aix, Amiraux 12923, dẫn theo Yoshiharu Tsuboi,
NĐNĐDVP. & TH., UB. KHXH.TU. Tp. HCM. xb., 1993, tr. 270).
Xin khảo chứng, đối chiếu với bài dụ của Tự Đức, ngày 19.5 âl.,
TĐ. 34 [1881] (trích từ: Thơ văn Tự Đức, tập II, “Ngự chế văn tam tập”,
bài “Đuổi viên hành nhân Nguyễn Hoằng” (linh mục), Nxb. Thuận Hóa, 1996,
tr. 176 – 177).