TRẦN XUÂN AN
(biên soạn)
TIỂU SỬ BIÊN NIÊN
K̀ VĨ PHỤ CHÍNH ĐẠI THẦN
NGUYỄN VĂN TƯỜNG
(1824 – 1886)
“kẻ thù lớn nhất
của chủ nghĩa thực dân Pháp”
(tiếp theo)
http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/505_nvt_phulucII.htm
“[Tiểu đề:] Giáp thân, năm Kiến Phúc thứ nhất [đời
vua Hàm Nghi] (1884), tháng chín, mùa thu, Nguyễn Văn Tường, Tôn
Thất Thuyết dời để vua mới nối ngôi là Thụy quốc công xuống ngục, rồi
giết ngầm đi”.
“[Phần thuyết:] Tháng trước, [hai quan phụ chính đại
thần Nguyễn] Văn Tường và [Tôn Thất] Thuyết tâu nói: “Gần
đây Nha Vệ thành canh pḥng hờ hững, nên tên [Hồng] Đ́nh, [Hồng] Chuyên
đă vượt được ngục. Vậy tự quân ở lâu Viện Thái y (nguyên tự quân trước
bị giáng làm công tử, giam giữ ở đấy), cũng nên làm sớm đi, để
khỏi sự trở ngại về sau. Xin chuyển dời sang nhà ngục phủ Thừa Thiên để
giam giữ cho được cẩn mật.
Tâu lên, làm ngay.
Các con trai con gái đều cho theo về với mẹ, giao về
quê ngoại quản thúc. Nguyên phi Phan thị (tức là hoàng thái hậu ngày
nay) bèn cùng với người con thứ bảy (tức là vua bây giờ) [:vua
Thành Thái, trị v́ trong suốt thời điểm phần sử các kỉ IV, V được biên
soạn], con thứ chín là Bảo Đóa (tức là hoàng tử thứ chín bây giờ) cùng
về xă Phú Lương. Hoàng tử thứ mười là Bảo Khiêm theo sinh mẫu là Nguyên
Văn thị về ngụ ở xă Phú Xuân. Hoàng tử thứ mười một là Bảo Lỗi c̣n ở
trong bụng. (Tên các hoàng tử đều theo bộ “sơn”, lần này phải đổi theo
bộ “thạch”; nay [thời vua Thành Thái] vẫn viết theo bộ “sơn”). Lương
xướng do phủ Thừa Thiên đệ cấp.
Rồi hai người [:hai quan phụ chính đại thần Nguyễn
Văn Tường và Tôn Thất Thuyết] bí mật sai không cho tự quân ăn uống.
Đến ngày mồng sáu tháng ấy là ngày đinh mùi, giờ th́n,
th́ tự quân chết ở ngục. Người coi ngục cứ báo là chẳng ăn mà chết; bèn
an táng ở cánh đồng xứ Tứ Tây, xă An Cựu, huyện Hương Thủy (nay [thời
vua Thành Thái] dâng tên là An lăng)”.
(ĐNTL.CB., tập 36,
sđd., 1976, tr. 172 – 173).
________________________
“[Tiểu đề:] Phụ chính thân thần Gia Hưng vương kiêm
sung tôn nhân phủ hữu tôn chính Hồng Hưu bị tội, cách chức tước, phải an
trí ở phủ Cam Lộ”.
“[Phần thuyết:] Trước đây, Chấn Tĩnh quận công là
Miên Trí tâu hặc vương ấy v́ nhân việc tư bỏ việc công, tiết lộ quân
quốc trọng sự, gia dĩ thêm thói dâm dục (cùng với công chúa Đồng Xuân
can tội tước tịch, đổi theo họ mẹ là Hồ Thị Đốc, thông gian sinh con).
Mọi khoản giao cho Tôn nhân phủ hội đồng, phụ chính đại thần xét nghĩ;
bèn giao Sở Túc vệ giam xét. Nguyễn Văn Tường, Tôn Thất Thuyết
lại đem đủ t́nh trạng vua ấy [:Gia Hưng vương] tâu bày, xin cùng xét
nghĩ một thể.
(Tâu nói:
“Ngày tháng sáu, Giản tông Nghị hoàng đế [Kiến Phúc]
mất, bọn chúng tôi vâng tuân lời di chúc, chọn lấy ngày mười ba (13) làm
lễ tấn quang. Trước một ngày đó, sứ cũ Pháp là Lê Na [Rheinart] uỷ
cho kư lục Hinh tới dinh bọn tôi nói: Nếu tôn Gia Hưng vương lên làm vua
th́ y thuận nghe, bằng không thế th́ y gây chuyện, đem hết gia quyến bọn
tôi bắt tội. Bọn tôi trộm nghĩ v́ việc lớn của Nhà nước, không dám
đoái riêng, một mặt cứ y ngày làm lễ tấn quang, một mặt nói với vương ấy,
bằng không t́nh ǵ [:nếu không có tham vọng cướp ngôi vua], th́ nên uỷ
cho báo với sứ ấy đ́nh chỉ [cho] bớt việc, đừng nên ngăn trở [việc tấn
quang], sinh ngờ. Nhưng vương ấy để ḷng đă lâu, không chịu uỷ
báo cho sứ ấy. Chước đó không thành, [Rheinart] mới đưa thư cho quan
binh ấy đóng ở miền Bắc [Millot]. Ngày 22 tháng ấy, quan tham tán đóng ở
miền Bắc [Guerrier] xuất đem hơn mười (10) chiếc thuyền quân, đến Sứ
quán đó. [Chúng] đe dọa, toan muốn sinh chuyện [với triều đ́nh ta], và
vào thành đóng giữ [tại Mang Cá]. Bọn tôi bất đắc dĩ phải nhấn nhún để
định ngôi lớn, xin chuẩn cho quan ấy vào làm lễ tiến yết và cho quan
binh ấy vào thành.
Từ đó đi, Hồng Hưu lấy bịnh nằm rền trong phủ đệ,
không để ư ǵ đến việc công. Trong các hàng thân phiên đă có nhiều người
cùng biết.
Chấn Tĩnh quận công thửa nói thế cũng do ḷng công
phẫn. Nay [vụ Hồng Hưu] phát ra việc này, tội án thật là sâu nặng, thế
mà c̣n dám kéo dằng dai gần được một ngày. Lê Na [Rheinart đă có lệnh
tạm thôi chức vụ khâm sứ, Lemaire thay thế, nhưng Rheinart c̣n chờ tàu]
hiện đóng ở cửa đồn Thuận An, liền về [lại] Sứ quán, uỷ người tới dinh
chúng tôi, bảo phải khoan tha cho Hồng Hưu về phủ, không th́ y gửi điện
về nước ấy, không khỏi lại sinh chuyện lôi thôi. Hôm qua tôi và
Nguyễn Văn Tường đi đến Sứ quán ấy (Lê Na [Rheinart] về rồi), sứ mới
[Lư Mai (Lemaire)] bảo rằng: “Trước đây về khoản làm lễ tấn tôn và
việc Hồng Hưu, có người không bằng ḷng (ám chỉ vào Lê Na [Rheinart]),
đưa tin gièm pha đă nhiều. Nước ấy [:Pháp] hẳn cũng sinh ḷng thiên
lệch. Nay nên xử trí cho khéo. Vả, nước ấy bảo hộ quư quốc [:Đại Nam],
việc triều đă chẳng hề can dự. Duy có việc lớn là lễ tấn tôn cùng với
phụ chính đại thần đều là việc quan trọng, nên cho viên ấy [khâm sứ
đương chức] dự biết, thế mới hợp thể, rồi về sẽ báo tin về nước ấy, hẳn
sẽ bằng ḷng. C̣n tội án của Hồng Hưu, mặc dầu quư quốc xử đoán, viên ấy
không dám nói các lẽ. Vả, Hồng Hưu hệ thuộc là người ư thân của nhà vua,
chung ḷng nghĩa vui lo”.
Xem như sứ Pháp thửa nói thửa làm, th́ mối t́nh thông
quan [loạn luân của Hồng Hưu, câu kết với Pháp], thực đă không thể che
được, duy đương lúc Nhà nước có tang, ḷng người chưa định, Cung [thái
hoàng thái hậu Từ Dũ, hoàng thái hậu Vũ thị, hoàng thái phi Nguyễn Văn
thị] đương lúc đau thương, bọn tôi không dám vào tâu, sợ phiền ḷng
thánh lo nghĩ, mà làm cho dân chúng ngờ hoặc, [chỉ] nín náu lựa theo để
nên việc lớn. Nay [Hồng Hưu] can khoản ấy, vốn không dung giết, mà c̣n
dám như thế, thực đáng khá sợ. Bọn tôi cùng bàn, nghĩ theo lời xin của
sứ mới, do Viện tôi nghĩ soạn tờ tư, đệ giao cho sứ ấy, và đem cái án
của Hồng Hưu để tuân làm”).
Bèn chuẩn như lời tâu. Đến đây án thành, [Hồng Hưu
phải bị] cách bỏ chức tước, phát đi an trí ở phủ Cam Lộ, Quảng Trị.
Pḥng (nhà) vương ấy [Gia Hưng vương Hồng Hưu] có bảy công tử, [bị]
giáng làm tôn thất, chia giao cho các tỉnh quản thúc. (Tôn Thất Huy, Tôn
Thất Diễn an trí ở Cam Lộ; Tôn Thất Chuân, Tôn Thất Dũng, giao về Nghệ
An; Tôn Thất Linh, Tôn Thất Tân, Tôn Thất Vệ, giao về Hà Tĩnh)”.
(ĐNTL.CB., tập 36,
sđd., 1976, tr. 176 – 178).
______________________